Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 348
Cập nhật lúc: 2026-04-26 08:29:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái chậu gốm hoa văn , vợ ông chắc chắn sẽ thích!”
“Chỉ hai cái thế , ông mua hết luôn ?”
Chu Duật Hành hai cái chậu gốm trong tay lão Hàn, trong mắt đều là sự nỡ.
Anh còn mang về cho vợ nữa.
“Để một cái .”
“Không , tiền đưa ông nè.”
“Tiểu Tuyết cũng lớn , chậu riêng.”
Lão Hàn đưa tiền xong là cầm chậu lên xe, chỉ sợ chậm một bước là Chu Duật Hành bán cho ông nữa.
Hai cái chậu quyết định cuộc sống tươi trong tương lai của gia đình ông, ông vạn thể trả .
Chu Duật Hành bất lực nhét tiền túi, khóa cửa tiệm tạp hóa lên xe rời .
“Tiền ở thế ?”
Mẹ Chu tiền Chu Duật Hành đưa tới thì chút ngơ ngác.
Sao thế?
Thằng nhóc tiền đưa cho vợ, đưa cho là ý gì?
Thằng nhóc , chẳng lẽ là tâm tư lệch lạc, giấu quỹ đen ?
Mẹ Chu càng nghĩ càng thấy đúng, lửa giận trong lòng bốc lên vùn vụt.
Trên mặt nhiễm vài phần nộ ý, thể bùng phát bất cứ lúc nào.
“Lão Hàn mua hai cái chậu gốm trong tiệm ạ.”
“À, là .”
Mẹ Chu nhanh nhẹn cất tiền , nộ ý mặt lập tức biến mất, đó là nụ .
Hàng mới nhập hôm nay, buổi tối bán .
Trong lòng Chu vui lắm chứ!
———
“Cẩn thận cẩn thận.”
Mẹ Chu những bộ đèn tài xế xe tải dỡ xuống, vội vàng tiến lên kiểm tra, chỉ sợ bộ đèn nào va quệt hỏng hóc.
Hôm nay là cuối tuần, cha Chu và Chu Duật Hành đều nghỉ.
Ngay cả Chu buổi sáng cũng mở tiệm tạp hóa, đến phòng tư vấn tâm lý để giúp lắp đèn.
“Nhiều đèn thế cơ ?”
“Bộ đèn đúng là thật.”
“Mắt của Thanh Lạc đúng là .”
Hứa Thanh Lạc lời khen của Chu miễn dịch .
Thậm chí thể vô cùng thản nhiên đón nhận lời khen của chồng cô.
Mẹ chồng cô........ nay vẫn luôn đáng yêu như .
Đồ nội thất và bàn việc vân vân của phòng tư vấn tâm lý đều lục tục đưa đến.
Có một là đồ nội thất còn sót của sân vườn đó.
Còn một đồ nội thất kéo từ sân viện khác qua.
Giống như giường và tủ quần áo nọ trong năm gian sân viện độc lập riêng biệt , đều là đóng mới.
“Ba, bây giờ thể mua sô pha ạ?”
“Con định mua mấy bộ sô pha đặt ở phòng tiếp khách và văn phòng.”
“Được chứ, lát nữa ba hỏi giúp con về giá cả.”
Cha Chu nhân mạch rộng, chuyện khó giải quyết thế giao cho cha Chu giải quyết, chắc chắn là sai !
“Lão Chu, ông để tâm một chút đấy nhé.”
“Nhất định chọn bộ sô pha nhất.”
Mẹ Chu yên tâm dặn dò cha Chu, đây chính là phòng tư vấn tâm lý của con dâu bà.
Điểm khởi đầu của sự nghiệp, ý nghĩa lớn lao lắm đấy!
“ việc bà cứ yên tâm.”
Mẹ Chu dĩ nhiên là yên tâm, nhưng bà cứ nhịn mà lo lắng, nếu trong lòng bà thoải mái.
Cha Chu và Chu Duật Hành động tác nhanh nhẹn, tối hôm đó lắp xong bộ đèn trong khuôn viên.
Khi đèn bật lên, cả khuôn viên đều sáng bừng lên.
Mang theo vẻ nên lời.
Đặc biệt là hậu hoa viên, ánh đèn chiếu rọi xuống mặt nước, mặt nước sóng sánh lấp lánh, khiến cảm thấy choáng ngợp.
“Đẹp quá mất.”
Mẹ Chu nhịn thốt lên kinh ngạc, hậu hoa viên ban ngày tràn đầy sức sống.
hậu hoa viên ban đêm cầu, nước, ánh đèn, giống như nơi thần tiên ở .
“Đợi nghỉ hè Hải Thị, chúng mua thêm ít đèn nữa.”
“Được!”............
Thời gian trôi qua nhanh, đến mùa mưa tháng tư, tiết Thanh minh như hẹn mà đến.
Thủ đô thời gian những mưa nhiều, gió lớn, mà sương mù cũng nặng, vô cùng bất tiện.
Thời gian , đều là Hứa Thanh Lạc thuận đường đưa Chu đến tiệm tạp hóa.
Tan đến tiệm tạp hóa giúp một tay cùng về, chồng nàng dâu hai đều mưa lớn kẹt đường.
Mà năm nay mưa lớn nhiều hơn mấy năm , mấy nơi địa thế thấp nước mưa ngập .
Rất nhiều đơn vị quân đội đều tổ chức đến các làng xã để giúp dân làng củng cố nhà cửa.
Chu Duật Hành cũng theo đại đội đến làng tiến hành công tác cứu hộ.
Bây giờ ngay cả đường phố Thủ đô cũng ngoại lệ, một đường phố địa thế thấp, nước mưa tích tụ cao đến bắp chân lớn .
“Trận mưa lớn đáng sợ thật đấy.”
Mẹ Chu trong xe cơn mưa lớn ngoài xe nhịn xuýt xoa.
Trận mưa lớn khí thế ép lắm, cứ cảm giác như ngày tận thế sắp đến .
Hứa Thanh Lạc và Chu về đến cổng đại viện, thấy ít đạp xe về cả ướt sũng, đội mưa lớn nỗ lực đạp xe.
“Tiểu Mãn, Tiểu Viên, bà nội về nè!”
Mẹ Chu về tìm hai đứa cháu nội.
Bà lo lắng Tiểu Mãn, Tiểu Viên hôm nay nhà trẻ lúc về đường sẽ mưa ướt.
Người lớn bình thường việc cực khổ mệt nhọc đến mấy cũng sợ, nhưng chỉ sợ trẻ con ốm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-my-nhan-tam-ly-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-348.html.]
“Hôm nay các cháu dính mưa chứ?”
“Ông cố buổi trưa đón chúng cháu về nhà ạ!”
Tiểu Mãn, Tiểu Viên mắt cong cong Chu, các bé dính mưa.
Ông cố tầm xa trông rộng, đón các bé về nhà từ sớm .
“Vậy thì , thì .”
Mẹ Chu ôm hai đứa cháu nội âu yếm một hồi, cùng Hứa Thanh Lạc ở phòng khách bắt đầu kiểm kê thu nhập của tiệm tạp hóa ngày hôm nay.
“Tháng việc buôn bán bằng tháng .”
Mẹ Chu thu nhập sụt giảm mạnh so với tháng , trong lòng cảm thấy khó chịu vô cùng.
Tháng khai trương, nửa tháng lắp điện thoại, khách hàng đến ủng hộ cũng nhiều.
Chỉ riêng nửa tháng , cơ bản mỗi ngày đều thể kiếm sáu bảy mươi tệ.
tháng sự mới mẻ của cũng qua .
Đồ dùng cần sắm sửa trong gia đình các hộ cư dân xung quanh, tháng cũng sắm sửa .
Cộng thêm tháng cứ mưa lớn, việc buôn bán của tiệm tạp hóa tháng , bộ dựa các em học sinh đóng góp.
“Mẹ, mưa lớn thế cũng ai khỏi cửa mà.”
“Mỗi ngày thể kiếm 30 tệ đều coi là .”
Mẹ Chu nghĩ một hồi cũng cảm thấy lý, mưa lớn thế ai thích khỏi cửa chứ.
Bây giờ mỗi ngày bà thể kiếm hai ba mươi tệ, vô cùng giỏi , bà thỏa mãn chứ!
“Con đúng.”
“Mẹ thỏa mãn.”
Mẹ Chu nay nội hao, nghĩ thông suốt là hớn hở thu tiền , đem tiền kiếm tháng đếm một .
“Thanh Lạc , thật sự phát tài .”
“Lợi nhuận ròng tháng kiếm 1500 tệ đấy!”
“Mẹ.”
“Đợi thời gian con đưa đến bưu điện gửi .”
“Không gửi !”
“Đợi thời tiết , đưa con mua vàng!”
“Mẹ tặng con dây chuyền vàng, tặng Tiểu Thư bông tai vàng.”
(Ghi chú nhỏ:
Giá vàng năm 1979 là:
24,05 Nhân dân tệ/gam.)
Mẹ Chu càng nghĩ càng thấy , bà con dâu trở thành đầu tiên trong cả đại viện sở hữu dây chuyền vàng!
“Mẹ, con đồ trang sức .”
“Có cũng mua.”
“Thanh Lạc, với con, năm nay vật giá tăng .”
“Thịt của hợp tác xã mua bán đều đắt hơn năm ngoái hai xu.”
“Bây giờ tiền ngày càng giá trị nữa .”
“ vàng đang tăng giá đấy!”
“Mấy năm vàng mười mấy tệ một gam.”
“Năm nay hơn hai mươi tệ !”
“Trời đất ơi, vàng đúng là vàng.”
“Quả nhiên là nạm vàng mà.”
Hứa Thanh Lạc Chu phân tích một hồi như , ánh mắt Chu đều đổi.
Cô thật sự ngờ Chu chỉ từ giá cả đồ dùng hàng ngày, mà phân tích nhiều thứ như .
Hơn nữa phân tích vô cùng chính xác.
Mẹ Chu nếu sinh muộn mười mấy hai mươi năm, thật sự chừng sẽ gây dựng nên một sự nghiệp của riêng bà.
“Mẹ và ba con còn ít trái phiếu quốc gia, hôm nào đều đổi hết .”
“Rồi mua vàng tích trữ!”
“Mua ạ!”
Hứa Thanh Lạc trực tiếp ủng hộ, lập tức về phòng lấy bộ tiền tiết kiệm của cô và Chu Duật Hành.
Ngồi sô pha tiến hành phân bổ tiền tiết kiệm .
Hứa Thanh Lạc né tránh Chu, Chu xuất phát từ lòng hiếu kỳ nhịn rướn cổ một cái.
Khi Chu thấy con sổ tiết kiệm, lập tức dọa đến mức quên cả thở, hai mắt trợn ngược lên như mắt cá.
“Trời đất ơi.”
“Thanh Lạc các con tiết kiệm nhiều tiền thế ?”
Cha Chu Chu cũng con trai con dâu ít nhiều gì cũng tích cóp chút gia tài, nhưng bọn họ ngờ nhiều như .
Bình thường Hứa Thanh Lạc là tiêu tiền.
Cuộc sống khá tinh tế, càng thích mua sân vườn và cửa tiệm.
Bọn họ cứ nghĩ hai vợ chồng trẻ trong tay cùng lắm là còn một hai vạn.
bây giờ........ Chu cảm thấy bà và cha Chu đúng là một trò .
Hứa Thanh Lạc thật sự từng tính toán kỹ tài sản của cô và Chu Duật Hành.
Bình thường đều là lúc cần dùng thì dùng, lúc cần tiêu thì tiêu.
Cô vốn nghĩ khi mua sân vườn cộng thêm trang trí, tiền tiết kiệm của cô và Chu Duật Hành cùng lắm cũng chỉ còn hai ba vạn.
hôm nay tính toán một cái, con lớn khiến Hứa Thanh Lạc cũng nhịn mà hít một ngụm khí lạnh.
Bao gồm cả của hồi môn và sính lễ, cô và Chu Duật Hành tổng cộng còn hơn tám vạn bốn ngàn tệ!
Con , đúng là chút đáng sợ .
Hứa Thanh Lạc xuất bản hai cuốn sách, chỉ riêng phí bản quyền và tiền nhuận b-út của hai cuốn sách cộng hơn bảy vạn tệ.
Nếu thu nhập từ cuốn sách , cô và Chu Duật Hành bây giờ thật sự còn bao nhiêu tiền.
Dù của hồi môn của cô, còn quỹ 1518 tệ mà cha Hứa Hứa gửi tiết kiệm cho cô, đều thể động .
Đó là đường lui mà cha cho cô, cũng là sự đảm bảo cho tương lai của cô.
Nếu trừ sính lễ, quỹ 1518 tệ và sính lễ 1000 tệ.
Cô và Chu Duật Hành bây giờ trong tay thật sự bao nhiêu tiền tiết kiệm.
Mẹ Chu thấy tiền nhuận b-út chỉ riêng hai cuốn sách của cô kiếm hơn bảy vạn tệ, nhịn hít một ngụm khí lạnh.