Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-04-26 08:05:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đừng tưởng ông tại cháu gái cứ thích chạy đến bệnh viện.”

 

Bởi vì đến bệnh viện là thể ăn những thứ mà bình thường cha cho ăn.

 

Nhà bác cả Hứa chỉ một đứa cháu gái là Hứa Y Nhiên, ông đương nhiên là cưng chiều hết mực.

 

“Đừng để cha cháu đấy.”

 

“Ông nội, ông đừng nhé.”

 

Hứa Y Nhiên ông nội , chuyện cô bé ăn vụng chỉ cô bé và bà Chu .

 

Bây giờ ông nội cũng .

 

Chỉ cần ông nội , cha cô bé sẽ .

 

Bác cả Hứa:

 

“.......”

 

Đang định về mách đây .

 

“Cháu thật tinh ranh.”

 

Bác cả Hứa mỉm dắt Hứa Y Nhiên về nhà.

 

Còn chuyện Hứa Y Nhiên ăn vụng, chỉ thể đợi con trai và con dâu ông tự phát hiện thôi.

 

Sau khi Chu Duật Hành đưa cha Hứa về, mang cơm tối từ nhà vội vàng chạy đến bệnh viện.

 

“Mẹ, ăn ở đây về nhà ăn ạ?”

 

“Mẹ về ăn cùng cha con.”

 

Có Chu Duật Hành ở đây chăm sóc Hứa Thanh Lạc, Chu cũng yên tâm.

 

Bà vẫn nên về nhà bầu bạn với đàn ông nhà ăn cơm thì hơn.

 

Cũng để cho đôi trẻ chút gian riêng tư.

 

Hơn nữa, đàn ông nhà bà cứ ở nhà ăn cơm một cũng tội nghiệp lắm.

 

“Mẹ, để con đưa về.”

 

“Không cần , cha con đến đón .”

 

Mẹ Chu xong liền vội vã rời , bước chân chút luống cuống.

 

Chu Duật Hành bóng lưng vội vã của , trong lòng hiểu rõ.

 

Cha Chu Chu đây là định tận hưởng thế giới hai đây mà...

 

“Cha chắc là hẹn hò nhỉ?”

 

Hứa Thanh Lạc liếc Chu Duật Hành, Chu Duật Hành gật đầu.

 

“Ừ.”

 

Từ nhỏ đến lớn, cha trốn hai em hẹn hò riêng đều như cả.

 

Mẹ Chu lúc nào cũng hốt hoảng, chuyện dám thẳng mắt .

 

Mẹ Chu:

 

“……”

 

Thằng con bất hiếu!

 

Hứa Thanh Lạc thực sự ngờ cha chồng chồng đến tuổi mà vẫn còn mặn nồng như .

 

“Anh xem, chúng cũng sẽ như chứ?”

 

Giọng điệu của Hứa Thanh Lạc như đang trò chuyện bình thường, nhưng mắt đang lén quan sát biểu cảm của Chu Duật Hành.

 

Chu Duật Hành thấy câu hỏi thì khựng , giữa đôi lông mày thêm một tia nhu hòa, giọng điệu kiên định.

 

“Sẽ như .”

 

Hứa Thanh Lạc câu trả lời của , nhịn mà nhếch môi .

 

……

 

……

 

Ngày hôm cha Hứa đến bệnh viện, họ từ Hải Thành đến Thủ đô mang theo ít đồ đạc.

 

Phần lớn đồ đạc là dành cho Hứa Thanh Lạc dùng trong lúc ở cữ.

 

Một phần nhỏ khác là dành cho những đứa ngoại tôn tương lai của họ.

 

“Thục Lương, bà xem chiếc áo khoác thời thượng ?”

 

Mẹ Hứa cầm một chiếc áo khoác màu xanh lam ướm thử lên Chu.

 

Mẹ Chu đưa tay sờ thử chất vải.

 

“Đẹp quá, kiểu dáng còn thời thượng hơn cả ở Thủ đô chứ.”

 

“Đồ ở Hải Thành đúng là tinh tế.”

 

“Tiểu Lạc mặc bộ chắc chắn là lắm.”

 

Mẹ Chu mỉm , Hứa thấy bà khen áo thì trong lòng cũng yên tâm.

 

“Cái cho Tiểu Lạc .”

 

“Cái là mua cho bà đấy.”

 

Mẹ Chu chiếc áo khoác là mua cho thì trong mắt đầy vẻ chấn kinh Hứa.

 

“Mua cho ?”

 

!”

 

Mẹ Hứa mỉm nhét chiếc áo tay Chu, Chu vội vàng đẩy áo trả .

 

Bà cứ tưởng chiếc áo Hứa mua cho Hứa Thanh Lạc.

 

Không ngờ là mua cho .

 

Đồ quý giá như , bà nỡ nhận chứ!

 

quần áo mặc .”

 

“Mua cho chiếc áo đắt tiền thế gì chứ!”

 

“Để cho Tiểu Lạc mặc .”

 

Mẹ Chu nhất quyết chịu nhận chiếc áo, nhưng trong lòng bà cũng vui.

 

Người chị em luôn ghi nhớ trong lòng, điểm quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

 

“Áo chính là mua cho bà đấy.”

 

“Tiểu Lạc nó quần áo mới .”

 

cũng một chiếc giống hệt thế .”

 

“Đến lúc Tết, hai chúng cùng mặc ngoài.”

 

“Khỏi là nở mày nở mặt bao.”

 

Mẹ Hứa nhét chiếc áo tay Chu, Chu thấy là “đồ đôi chị em" thì nụ mặt giấu nổi.

 

“Đồ đôi chị em ?”

 

“Phải đó.”

 

“Đến lúc đó hai chúng cùng mặc ngoài dạo phố.”

 

“Mọi trong đại viện chắc chắn sẽ ngưỡng mộ lắm cho xem.”

 

Mẹ Hứa cách nắm thóp điểm yếu của Chu, Chu thích nhất là khoe khoang với trong đại viện.

 

Trước đây bà cháu nội cháu ngoại, mặt luôn cảm thấy thiếu mất vài phần khí thế.

 

bây giờ bà sớm còn là bà của ngày xưa nữa .

 

Trong cả cái đại viện , ai hạnh phúc hơn bà .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-my-nhan-tam-ly-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-152.html.]

“Chất vải thật đấy.”

 

“Sờ thấy mềm mại ghê.”

 

“Vân , bà lòng quá.”

 

Mẹ Chu cảm động vô cùng, bà ngờ chị em già quản đường xa đến Thủ đô.

 

Còn mua cho bà chiếc áo khoác như thế .

 

Cứ thế mang theo cả quãng đường, cũng chẳng ngại mệt.

 

“Bà thích là quan trọng nhất.”

 

“Lúc mua.”

 

“Đã thấy bà mặc chắc chắn là .”

 

“Thích, thích lắm.”

 

Để bày tỏ sự yêu thích của , Chu ngay lập tức khẳng định Tết năm nay ngày nào bà cũng sẽ mặc chiếc áo khoác .

 

“Tết năm nay ngày nào cũng mặc nó.”

 

để cho chiêm ngưỡng cho thật kỹ mới .”

 

Nếu ai hiểu rõ Chu nhất, thì thật sự ai khác ngoài Hứa.

 

Chị em mấy chục năm, mức độ ăn ý chuyện đùa.

 

Ngay cả cha Chu, đôi khi cũng đoán tâm tư của Chu.

 

“Tiểu Hành, chiếc khăn quàng cổ là cha con chọn cho con đấy.”

 

Không chỉ Chu quà, ngay cả Chu Duật Hành và cha Chu cũng khăn quàng cổ.

 

Khăn quàng cổ là do cha Hứa chọn.

 

Đồng nhất một màu đen...

 

đúng chuẩn gu thẩm mỹ của đàn ông.

 

“Con cảm ơn cha ạ.”

 

Chu Duật Hành nhận lấy, trực tiếp quàng lên cổ, thần sắc nghiêm nghị.

 

Cha Hứa thấy bộ dạng của , trong lòng khỏi bật .

 

Gương mặt Chu Duật Hành góc cạnh, khi quàng khăn, cả trông nhu hòa mấy phần.

 

“Vợ chồng cả chị dâu con vài ngày nữa cũng đến Thủ đô .”

 

“Đến lúc đó để Tiểu Hành đón.”

 

Mẹ Chu vội vàng lên tiếng, cơ hội như để vun đắp tình cảm với rể, con trai bà thể bỏ lỡ .

 

“Vâng.”

 

Chu Duật Hành vấn đề gì, dù cũng là rể ruột của , cũng thể hiện chút chứ.

 

“Được, thì để Tiểu Hành đón.”

 

Cha Hứa cũng khách khí nữa, đều là một nhà, khách sáo.

 

Mẹ Hứa chiếc ghế cạnh giường, đưa tay xoa xoa bụng Hứa Thanh Lạc, giọng điệu khỏi lo lắng.

 

“Sức khỏe con vốn dĩ lắm.”

 

“Cái t.h.a.i , e là con chịu khổ một chút .”

 

“Mẹ và cha chỉ mong con thể bình bình an an.”

 

Mẹ Hứa lo lắng là dối.

 

Mặc dù bà mừng vì con gái con.

 

bà cũng lo cho sự an nguy của con gái chứ.

 

Từ nhỏ sức khỏe con gái .

 

Bây giờ đầu sinh nở là hai đứa trẻ, khó tránh khỏi chịu khổ.

 

Hứa Thanh Lạc dáng vẻ cau mày của Hứa, vội vàng lên tiếng an ủi.

 

“Mẹ, hai đứa nhỏ ngoan lắm ạ.”

 

“Chắc chắn sẽ nỡ để con chịu khổ .”

 

Hứa Thanh Lạc mỉm vuốt ve bụng , Hứa cũng mong là như .

 

“Vân bà đừng lo lắng quá.”

 

và ông Chu đều chuẩn sẵn sàng .”

 

“Chúng mua cho Tiểu Lạc một củ nhân sâm trăm năm.”

 

“Đến lúc đó thể dùng để cứu cấp.”

 

Mẹ Chu vội vàng lên tiếng an ủi Hứa, Hứa cha Chu chuẩn nhân sâm trăm năm.

 

Trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

 

“Hai lòng quá.”

 

Cha Hứa nhận chút an ủi và chỗ dựa tinh thần.

 

Chu Duật Hành một bên gọt vỏ táo cho Hứa Thanh Lạc, gì, lẳng lặng lắng .

 

“Vợ ơi, cho em nè.”

 

Chu Duật Hành gọt vỏ táo mỏng đều, từ đầu đến cuối vỏ táo hề đứt quãng.

 

Quả táo khi gọt xong cũng tròn trịa, ăn.

 

Hứa Thanh Lạc nhận lấy gặm, Chu Duật Hành sang hỏi cha Hứa và Chu.

 

“Cha ăn ạ?”

 

“Mẹ ăn cơm mới qua, đói .”

 

cũng ăn.”

 

Ba vị trưởng bối đều ăn, Chu Duật Hành cầm d.a.o gọt trái cây nhà vệ sinh rửa sạch.

 

Chu Duật Hành từ đầu đến cuối năng gì nhiều, luôn lẳng lặng chăm sóc Hứa Thanh Lạc.

 

Mặc dù họ mới chỉ đến vài tiếng đồng hồ, nhưng Chu Duật Hành chăm sóc con gái họ vô cùng chu đáo.

 

Cha Hứa đều thấy hết cả, hai , trong mắt đều là ý .

 

“Mẹ và cha về đây.”

 

“Đợi ngày mai đến thăm con.”

 

Cha Hứa sợ phiền cô nghỉ ngơi nên cũng lâu.

 

Mẹ Chu hướng về phía nhà vệ sinh gọi Chu Duật Hành một tiếng, bảo đưa cha Hứa về.

 

“Tiểu Hành, con đưa cha con về .”

 

“Vâng.”

 

Chu Duật Hành đưa cha Hứa về đại viện, Hứa Thanh Lạc ăn xong quả táo cũng xuống ngủ trưa một lúc.

 

……

 

…….

 

Thời gian trôi qua thật nhanh, gia đình cả chị dâu cũng đến Thủ đô.

 

Cả nhà nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm hai dẫn theo các con đến bệnh viện.

 

“Cô út, cô út ơi!”

 

Hai đứa trẻ còn đến cửa phòng bệnh bắt đầu gọi vang tên Hứa Thanh Lạc.

 

Hứa Thanh Lạc thấy tiếng của cháu trai cháu gái, mặt hiện rõ vẻ bất lực nhưng tràn đầy ý .

 

Bé Hứa Diệc Chiến và bé Hứa Y Y bước , thấy cái bụng to như quả bóng của cô út .

 

 

Loading...