Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 94
Cập nhật lúc: 2025-03-22 07:28:39
Lượt xem: 54
Sau bức ảnh viết một dòng chữ rồng bay phượng múa “Giang Khải Viên, Bắc Kinh, năm 1935”.
Giang Khải Viên?
Mấy người con trai của ông Giang đều có tên bắt đầu là “Giang Khải X”, chẳng lẽ Giang Khải Viên này là cháu gái của ông Giang sao?
TBC
Nhưng tính theo thời gian thì cô bé trên bức ảnh hẳn là đã là người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi, nhưng cô chưa từng gặp đối phương ở nhà họ Giang, cũng không thấy ai nhắc tới cô bé.
Bach Du tự hỏi nên lên tiếng thế nào thì lại nghe thấy tiếng thở dài của ông Giang, giọng nói có hơi nức nở: “Viên Viên là con gái của ông và bà nội Giang, nếu con bé vẫn còn thì có lẽ con gái của con bé cũng lớn như cháu rồi?”
Bạch Du run lên.
Trước giờ cô chưa từng biết ông Giang có một người con gái, đời trước cô gả vào nhà họ Giang nhiều năm cũng chưa từng nghe người nhà họ Giang nhắc tới Giang Khải Viên.
Theo lời của ông Giang thì chắc hẳn đối phương không ở đây, nhưng không ở thì vẫn là người họ Giang mà, vì sao lại không nhắc tới?
Dường như đoán được nghi ngờ trong lòng Bạch Du, ông Giang từ từ nói về chuyện năm đó.
Nhà họ Giang có gia thế sâu xa, lại có tiếng nói với người dân, vì vậy mấy tên giặc ngoại xâm năm đó nghĩ đủ trăm phương ngàn kế muốn lôi kéo nhà họ Giang, nhưng nhà họ Giang lại trung thành tuyệt đối với dân tộc, không bị lay chuyển, luôn bất động trước hành vi lôi kéo của bọn giặc ngoại xâm, vì vậy đám quân phiệt dần mất kiên nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-94.html.]
Vì để ép nhà họ Giang vào khuôn khổ, cũng vì để cho nhà họ Giang một bài học, bọn họ mua chuộc tài xế và bảo mẫu của nhà họ Giang, sau đó bắt cóc bà nội Giang và Giang Khải Viên, bà Giang là một nữ trung hào kiệt, đánh nhau với đám giặc ngoại xâm và tìm được cơ hội chạy trốn, nhưng chẳng mấy chốc đã bị đám giặc bắt lại.
Bọn chúng không để ý tới bà Giang khổ sở cầu xin, chúng đánh c.h.ế.t Giang Khải Viên ngay trước mặt bà ấy, đập vỡ đầu bà ấy, nhưng vẫn chưa xong, bọn giặc này như phát điên, vậy mà lại bạo hành bà Giang ở ngay bên đường.
Mặc dù sau đó bà Giang được ông của Bạch Du cứu về, nhưng bởi vì chịu kích thích quá lớn nên tinh thần vẫn luôn ở trạng thái nửa điên nửa tỉnh.
Khi tốt, bà ấy không khác gì người bình thường, bà ấy sẽ đọc sách viết chữ, thậm chí còn bế Giang Lâm vừa chào đời tới để chăm sóc, nhưng khi tinh thần bị rối loạn, bà ấy sẽ đập phá tất cả đồ đạc, sau đó lại điên cuồng cào mình, đập đầu vào tường. Bà ấy hận mình không bảo vệ được con gái, dường như khiến mình có đầy vết thương, m.á.u me đầm đìa thì mới an ủi được sự đau đớn và áy náy trong lòng.
Sau đó, bệnh tình của bà Giang càng nghiêm trọng hơn, gần như không thể nghe thấy ba chữ “Giang Khải Viên”, vừa nhắc tới sẽ lập tức nổi điên, bởi vậy ông Giang mới ra lệnh cho tất cả mọi người không được nhắc tới Giang Khải Viên, thậm chí còn thu dọn tất cả mọi đồ đạc liên quan tới Giang Khải Viên.
Dù bà Giang đã qua đời nhiều năm nhưng quyết định này vẫn không được phá bỏ, ba chữ “Giang Khải Viên” này như một con dao, cho dù qua bao năm thì nó vẫn đ.â.m sâu vào trong lòng người nhà họ Giang.
Nhưng chuyện của bà Giang và Giang Khải Viên, người nhà họ Giang không kể cho Giang Lâm là thế hệ cháu chắt, nỗi đau này đã hành hạ hai đời người, không cần phải tra tấn thêm một thế hệ nữa, đây cũng là nguyên nhân mà đời trước, Bạch Du lại không biết.
Ông Giang nói tới đây thì không nói nữa, ông ấy cúi thấp đầu vuốt ve tấm hình ở trong tay, sự thê lương trong mắt khiến người ta không nhịn được mà đau xót.
Giờ phút này, ông ấy không phải là một lãnh đạo quyền cao chức trọng, mà là một người già đang tưởng niệm người vợ và con gái đã mất.
Bạch Du không ngờ chuyện năm đó lại che giấu một bí mật đau thương như thế, nhất thời cô không biết nên nói gì.