Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 862

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:41:11
Lượt xem: 32

Nhóm người nhanh chóng đưa cô ấy vào bệnh viện, cùng ngày thuận lợi sinh ra một cặp song sinh một trai một gái.

Dựa theo thỏa thuận trước đó, nếu như sinh hai đứa thì một đứa trong đó sẽ mang họ Giang, cuối cùng bọn họ lựa chọn bé gái.

Giang Lâm và Bạch Du rất yêu thích cô cháu gái được sinh ra vào đúng ngày kỷ niệm kết hôn của họ, sau khi thương lượng thì lấy tên là Giang Linh Hi.

Về phần cháu trai, đương nhiên là bọn họ cũng rất thích, tên của cháu trai là do người lớn bên nhà trai đặt, tên là Dương Vũ Trình.

Mặc dù có một chuyện nhỏ cắt ngang nhưng bữa tiệc vẫn được tổ chức như bình thường.

Bữa tiệc được tổ chức ở một khách sạn ngoài trời, bên cạnh khách sạn này có một hồ nước rất lớn. Mỗi khi hoàng hôn, ánh chiều tà sẽ nhuộm nước trong hồ thành màu cam, gió thổi nước gợn sóng, đứng trên bờ ngắm ánh chiều tà chiếu trên mặt nước, đẹp không sao tả xiết.

Hoàng hôn hôm nay rất rất đẹp, bầu trời bị ráng chiều nhuộm đỏ như một khối hồng ngọc khổng lồ, mặt hồ êm ả phản chiếu bầu trời như viên hồng ngọc rơi xuống mặt hồ, cả sân bãi đẹp giống như tiên cảnh.

Một màn hình chiếu lớn được bày giữa mặt cỏ, bên trên chiếu ảnh Giang Lâm và Bạch Du, mọi người nhìn thấy phong thái của hai người khi còn trẻ thì kinh ngạc cảm thán không thôi.

Lúc Giang Lâm nắm tay Bạch Du đi ra giữa bãi cỏ, màn hình phía sau dừng lại ở tấm ảnh “Giấy đăng ký kết hôn” của hai người.

Màn hình chiếu rất lớn. độ sắc nét rất tốt, tất cả mọi người đều thấy rõ chữ trong giấy đăng ký kết hôn, bên trên viết…

“Giang Lâm, nam, 25 tuổi, Bạch Du, nữ, 18 tuổi, tự nguyện kết hôn. Họ đáp ứng yêu cầu kết hôn theo Luật Hôn nhân của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và được cấp giấy chứng nhận này.

Ngày 28 tháng 9 năm 1976."

Cuộc hôn nhân kéo dài hơn nửa thế kỷ khiến mọi người đều cảm động.

Mọi người chĩa điện thoại di động vào hai người, thế hệ trẻ reo hò và yêu cầu họ nói vài lời.

Ráng chiều rơi trên tóc của Giang Lâm làm mái tóc bạc trắng của ông thêm phần óng ánh, ông nhìn Bạch Du: “Cả đời này anh tin vào chủ nghĩa duy vật giống như thủ tướng, nhưng đối với với em, anh tin rằng tình yêu có kiếp sau. Nếu có kiếp sau, anh vẫn muốn làm vợ chồng với em.”

Bạch Du đối diện với ánh mắt của ông, bà cười gật đầu: “Được, kiếp sau chúng ta tiếp tục làm vợ chồng.”

Người ở đây đều bị cảm động đến mức muốn khóc, đôi mắt ầng ậng nước, cùng nhau đăng bên vòng bạn bè…

[May mắn chứng kiếm một đám cưới kim cương, vô cùng cảm động.]

[Trước kia tôi cứ nghĩ kết hôn lâu thì tình yêu chắc chắn sẽ biến thành tình thân, cho đến hôm nay tôi mới biết thì ra không phải tình yêu nào cũng sẽ biến thành tình thân. Mặc dù bọn họ đã già nhưng tình yêu lại không già.]

[Huhuhu quá cảm động, câu nói này của ông chú cảm động quá! Thật hâm mộ phím chồng, được người ta yêu thương nâng niu cả đời. Huhuhu người muốn nâng niu tôi trong lòng bàn tay đầu rồi, sao lại chưa đến, tôi sắp già rồi!]

***

Giang Lâm qua đời vào ba ngày sau bữa tiệc.

Lúc ấy hai người cũng dậy sớm tập thể dục buổi sáng như bình thường, sau đó Giang Lâm nằm lên ghế nói muốn nghỉ ngơi một lúc. Lúc ấy ánh nắng rất ấm áp, Bạch Du còn thương lượng với ông xem buổi trưa có muốn ăn mì xối dầu không.

Người ta hay nói người già nên ăn thanh đạm nhưng Bạch Du lại không làm được, bà ăn cái gì cũng phải đậm đà. Bạch Du phải rưới thật nhiều đ.â.m và dầu cay vào mì rồi thêm hành cắt nhỏ và tỏi băm, sau đó dội dầu nóng lên, chỉ nghe xoạt một tiếng, cảm giác thèm ăn cũng bị khơi dâyj bởi mùi thơm đó.

Về ăn uống Giang Lâm rất dễ tính, nghe bà nói đến mì xối dầu thì cũng đáp ừ. Bạch Du ngồi bên cạnh đọc sách, một lát sau đó nổi lên, bà đứng dậy muốn đi vào trong lấy cho ông một tấm thảm. Dù sao tuổi tác cũng đã cao rồi, một khi bị cảm lạnh sinh bệnh thì không phải là chuyện đùa, khi bà đi vào đúng lúc con gái gọi tới, thế là bà trò chuyện với con gái mấy phút. Đợi đến khi bà mang tấm thảm ra thì phát hiện ông đã đi rồi.

Ông ra đi rất đột ngột, khiến bà bất ngờ không kịp chuẩn bị.

Vào khoảnh khắc này, bà mới chính thức hiểu ra rằng ông muốn tổ chức tiệc kỷ niệm đám cưới kim cương không phải vì muốn tụ hợp với những người khác, mà có lẽ ông đã dự cảm được đại nạn của mình sắp tới, vậy nên trước khi đi ông muốn cho bà một lời hứa hẹn.

Bạch Du đắp tấm thảm lên trên người ông, sau đó cúi người nắm chặt bàn tay đang dần lạnh đi của ông, đôi mắt bà đỏ hồng, nói khẽ: "Chúng ta đã nói là kiếp sau sẽ tiếp tục làm vợ chồng rồi nhé. Vậy nên làm phiền anh chờ em thêm một thời gian nữa.”

Ở tuổi 86, ông qua đời không bệnh tật hay đau ốm, trong mắt người đời đây được xem như ân phước lớn lao, là hỉ tang.

Nhưng đối với người thân mà nói, đây không phải là phước đức, không phải là hỉ tang. Đây là sự ra đi của người thân, là một nỗi đau dài dằng dặc.

Sau khi Giang Lâm qua đời, thế hệ sau rất lo lắng cho bà, sau khi thương lượng, con gái và cháu gái cùng nhau đến nhà cũ ở cùng bà.

Thật ra đến tuổi này của bà, bà đã sớm nghĩ thông chuyện sống c.h.ế.t rồi.

Người sống càng lâu thì phải đối mặt với chuyện người bên cạnh lần lượt rời đi, nếu như không có một trái tim kiên cường thì sẽ không chịu nổi.

Chỉ là con cháu quan tâm mình, nếu bà từ chối thì bọn họ sẽ không yên lòng.

TBC

Sau khi ba của mình qua đời, Minh Thư đột nhiên thay đổi phong cách cuồng công việc trước kia, cô dẹp hết công việc qua một bên, sau đó bắt đầu theo bà nhìn núi nhìn sông, nếm thử đồ ăn ngon ở khắp nơi.

Mỗi một nơi đi qua, con gái sẽ chỉnh sửa chuyến du lịch thành video và đăng lên trang web, bà còn trở nên nổi tiếng vì điều này, được cư dân mạng gọi là "Bà lão sành ăn với vẻ đẹp không bao giờ già đi theo năm tháng”.

Bà rất hài lòng với tên gọi này, thỉnh thoảng còn livestream giao lưu với người trẻ tuổi một phen.

***

Bạch Du sống đến 90 tuổi, không bị bệnh Parkinson, cũng không mắc chứng Alzheimer.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-862.html.]

Chỉ là sau sinh nhật 90 tuổi, cơ thể của bà không chịu nổi nữa, giống như một cỗ máy cũ kỹ rỉ sét, không thể nào hoạt động nổi.

Con cháu trong nhà trăm phương nghìn kế tìm bác sĩ giỏi nhất cho bà, dùng thiết bị chữa bệnh tốt nhất. Nhất là Minh Thư, cô dùng hết các mối quan hệ của mình, thậm chí một người theo chủ nghĩa duy vật cả đời như cô còn muốn tìm tới con đường tâm linh.

Nhưng lần này Bạch Du từ chối ý tốt của bọn trẻ: "Sống c.h.ế.t có số, không cần phải giày vò nữa.”

Minh Thư đã là người làm bà nội, nghe được lời này của bà thì mắt ngấn nước: "Nhưng mẹ ơi, nếu không giày vò, có phải mẹ muốn bỏ con mà đi một mình không?”

Trên mạng có câu như thế này: "Cha mẹ còn sống thì còn có chốn để về, cha mẹ mất rồi, đời này chỉ còn đường về mà thôi”. Bây giờ cô đã thấm thía với câu nói này.

Lúc cha qua đời, cô còn có thể giải vờ bình tĩnh bởi vì mẹ của cô vẫn còn, nhưng hôm nay nghĩ đến mẹ cũng sắp qua đời, cô không thể nào tiếp tục giả vờ được nữa.

Khi còn bé, cô cho là mình học y thì có thể để cha mẹ sống lâu trăm tuổi, sau này cô mới biết, cô chữa được bệnh nhưng không chữa được sinh ly tử biệt.

Bạch Du nhìn con gái, cười yếu ớt: "Cục cưng à, sao con chỉ còn lại một mình được chứ. Con còn có Lục Thừa và bọn trẻ nữa mà.”

Đây là bảo bối mà bà đã cầu xin suốt hai đời, dù bây giờ cô đã là một bà lão nhưng cô mãi mãi là cục cưng trong lòng bà.

Minh Thư nhìn nếp nhăn trên khóe mắt của bà, giọng nói nghẹn ngào: "Nhưng bọn họ đều không phải là mẹ.”

"Sinh lão bệnh tử là vấn đề không thể tránh khỏi trong đời, nhưng với mẹ c.h.ế.t đi không phải là vĩnh biệt, thứ vĩnh biệt là lãng quên. Chỉ cần con nhớ mẹ thì mẹ sẽ mãi mãi ở trong lòng con.”

Nói xong, Bạch Du lấy một viên kẹo trong túi ra, sau đó nhét vào tay của con gái, giống hệt như lúc bà dỗ cô ngày còn bé.

Minh Thư nhìn viên kẹo trong tay, nín khóc mỉm cười: "Mẹ, kiếp này chuyện hạnh phúc nhất của con là được làm con gái của mẹ.”

Người 70 tuổi vẫn còn có mẹ để làm nũng, không phải là một niềm hạnh phúc hay sao?

Cha đã nói kiếp sau ông vẫn muốn làm vợ chồng với mẹ, vậy kiếp sau cô vẫn muốn làm con gái của hai người họ.

Những ngày tiếp theo, Minh Thư ở bên cạnh mẹ một tấc không rời, cùng ăn cùng uống, sợ chỉ chớp mắt là mẹ đã không còn.

Nhưng dù có không muốn thế nào thì ngày đó vẫn đến.

Minh Thư bật khóc nhìn mẹ mình, nhìn người sẽ không bao giờ gọi mình là cục cưng, không còn xoa đầu mình nữa.

Tập Lục Thừa sợ cô khóc nhiều hại thân nên luôn ở bên cạnh ôm cô, gọi cô cục cưng không ngừng nhưng cô không đáp lại, bởi vì câu cục cưng mà cô muốn nghe sau này sẽ không được nghe nữa.

Trên mạng có rất nhiều người không thích mama boy nhưng cô cảm thấy mình là mama girl.

Có mẹ ở bên là còn có nhà, bây giờ mẹ đi rồi, nhà của cô cùng mất.

Ngày hạ táng thời tiết cực kỳ tốt.

Nắng sớm tháng mười vô cùng xán lạn.

Minh Thư lần lượt đặt hai bó hoa trước mộ phần của cha mẹ, của cha cô là một bó hoa cúc trắng, của mẹ cô là hoa phù dung màu hồng phấn. Mặc dù mẹ cô đã lớn tuổi nhưng vẫn rất thích màu sắc sặc sỡ, chắc chắn bà sẽ rất thích loài hoa mỏng manh như sợi gòn này.

Sau khi hạ táng, bầu trời vừa rồi còn sáng trong không một gợn mây đột nhiên mây đen dày đặc, bầu trời bỗng tối sầm xuống.

Xem ra mưa đang ập đến, đám người vội vàng ra về.

Minh Thư nắm tay cháu gái nhỏ đi sau cùng, đột nhiên, áo của cô bị cháu gái nhỏ kéo một cái.

Cô cụp mắt hỏi cháu gái nhỏ: "Sao vậy?”

Cháu gái nhỏ Giang Linh Hi mặc chiếc váy màu đen, cô bé chỉ tay ra sau lưng hai người, nhỏ giọng nói: "Bà nội, cháu nhìn thấy ông cố và bà cố ạ.”

Minh Thư vốn tưởng rằng con nít nói năng không biết kiêng kỵ nhưng khi cô nhìn theo hướng cháu gái chỉ thì ngẩn người.

Cô nhìn thấy cha của mình mặc quân phục hải quân, dáng người thẳng tắp, dáng vẻ kia không khác gì dáng vẻ trên ảnh kết hôn. Bên cạnh ông là mẹ cô mặc váy đỏ, tóc đen môi đỏ, tươi đẹp đến mức người ta gần như không dám nhìn thẳng, mười ngón tay của hai người đan nhau, cùng nhau đi về phía ánh sáng ở nơi xa.

"Để anh chờ lâu rồi.”

"Không lâu, Đại Xuyên đợi 60 năm, anh mới chờ em 11 năm.”

Hai người chậm rãi đi vào trong vùng sáng kia, sau đó hoàn toàn biến mất trong tầm mắt.

Minh Thư nhìn vùng sáng biến mất, cô đưa tay nắm chặt viên kẹo trong túi, đột nhiên mỉm cười rồi cúi đầu nói với cháu gái: "Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Giờ phút này, cô đột nhiên hiểu mẹ của mình, c.h.ế.t đi không phải vĩnh biệt, cuối cùng sẽ có một ngày bọn họ sẽ gặp lại.

"Vâng ạ!”

Giang Linh Hi nắm lấy tay của bà nội, cùng bà nội bước về phía trước.

Sau lưng hai người, mây đen đột nhiên tản đi, mảng lớn ánh nắng xuất hiện, xán lạn rực rỡ.

Hoàn toàn văn

Loading...