Ông đã làm gì?
Bạch Du thấy dáng vẻ của cha cô, suýt chút nữa là đã bật cười.
Chẳng bao lâu sau cả nhà đã bị đồ ăn ngon chinh phục.
TBC
Thịt gà mịn màng tê cay, khoai tây tiếp nhận tất cả các tinh túy của nguyên liệu, mềm dẻo ngọt lịm, tan trong miệng, rất phù hợp với người lớn tuổi có răng yếu như bà Bạch.
Bột mì cắt miếng vừa to vừa mỏng, khuấy bên trong nước súp vài lần, ngay sau đó nước súp đậm đà thơm nức bao trọn lấy bột mì, đưa vào trong miệng, mùi thơm ngon tê cay lập tức chiếm trọn lấy vị giác, quả thực là ngon tới mức khiến người ta muốn dừng mà dừng không được.
Ăn tối xong, Lâu Tú Anh cũng vừa tới nhà.
Mặc dù biết mục đích tới đây lần này của Lâu Tú Anh, nhưng Bạch Du lại vờ như không biết.
Chẳng qua khi Lâu Tú Anh mời cô tới tham gia cuộc họp gia đình của nhà họ Giang, cô vẫn vui vẻ đồng ý.
Lâu Tú Anh thấy cô vui vẻ đồng ý như vậy, đáy mắt không khỏi lóe lên sự giễu cợt: “Đúng rồi, buổi tối đó cháu có thể làm một vài món mà ông cụ và Tiểu Khải thích, cháu biết mà, ông cụ cực kỳ thích cháu.”
Đương nhiên là Bạch Du không bỏ qua sự giễu cợt ở khóe miệng bà ta, cô gật đầu “Không kịp chờ đợi” lần nữa: “Đương nhiên là được, chắc chắn cháu sẽ làm thật ngon.”
Lâu Tú Anh: “Vậy là được rồi, còn nữa, Tiểu Khải không ăn rau hẹ, cháu tuyệt đối không được làm bất cứ món ăn nào có liên quan tới rau hẹ vào tối đó, biết chưa?”
Bạch Du mỉm cười: “Đương nhiên là cháu biết, dì cứ yên tâm.”
Lâu Tú Anh thấy cô ngoan ngoãn như thế, cuối cùng bà ta cũng thỏa mãn rời khỏi.
Lâu Tú Anh vừa rời khỏi, bà Bạch đã không nhịn được mà nhổ nước bọt với bóng lưng của bà ta một cái, sau đó đau lòng nhìn cháu gái và nói: “Ngày mai bà nội sẽ đi chung với cháu.”
Bạch Du lắc đầu: “Không cần đâu bà nội, cháu đi một mình là được rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-85.html.]
Cô muốn một mình giải quyết những chuyện này.
Nếu có người lớn ở đó, không những ảnh hưởng tới tốc độ rút kiếm của cô, mà còn ảnh hưởng tới việc cô đại sát tứ phương.
Bà Bạch biết cháu gái là một người có chủ kiến, nghe cô nói thế bà chỉ có thể nghe theo.
***
Chẳng bao lâu sau đã tới ngày họp gia đình.
Bạch Du đã làm xong đồ ăn để mang qua nhà họ Giang, sau khi tắm rửa xong thì cô bắt đầu trang điểm.
Bôi kem thoa mặt vừa mua, mặc một cái váy liền thân màu đỏ chói, váy dài đến tận đầu gối, để lộ bắp chân thon dài, chiếc váy này là do tự tay cô thiết kế vào mấy ngày trước, vòng eo được bóp nhỏ lại một tấc.
Bạch Du nhìn mình trong gương, eo nhỏ chỉ dùng một tay là có thể ôm trọn, dáng người lả lướt quyến rũ, chiếc váy màu đỏ làm nổi bật sắc mặt hồng hào của cô, đôi gò má ửng đỏ.
Đây là lần tiên cô mặc đồ có màu sáng rực rỡ như vậy trong hai đời, đời trước khi kết hôn với Giang Khải, cô không mặc đồ cưới màu đỏ chói, bọn họ chỉ mặc quân phục để kết hôn.
Sau khi nền kinh tế được cải cách, càng ngày càng có nhiều mẫu quần áo, cách ăn mặc của mọi người cũng dần trở nên thời thượng, nhưng bà mẹ chồng Lâu Tú Anh của cô nói cô mặc đồ màu đỏ không được đẹp, trông rất nông cạn, thậm chí còn lấy váy đỏ mà cô mua tặng cho em gái Lâu Mạn Lệ của bà ta.
Cô lấy son môi trong ngăn kéo được Lâm Hướng Tuyết tặng ra, thoa nhẹ lên trên cánh môi.
Nghĩ tới việc tối nay cô có thể hủy hôn với Giang Khải, tâm trạng Bạch Du rất tốt.
Người trong gương mỉm cười, xinh đẹp lộng lẫy, tựa như một đóa hoa hồng đỏ nở rộ, người xem không nỡ rời mắt.
Có lẽ tài xế do ông Giang phái đến đã tới, Bạch Du cầm đồ ăn đã làm xong bước ra ngoài.
Bên ngoài trời mưa lất phất, cả đoạn đường không gặp người quen nào, chỉ có bảo vệ và chú Vương tài xế nhìn thấy cô mà thôi, làm mọi người lóa mắt trong thoáng chốc.