Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 769
Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:50:12
Lượt xem: 28
Phụ huynh khác nghe vậy thò lại để xem, vừa thấy đã suýt cười ra tiếng.
Có phụ huynh không ưa cô ta cười nói: “Đoàn phim yêu cầu bé gái có làn da trắng nõn, cô tự xem con gái của mình đen như than củi, cô tưởng là đang chọn nữ Bao Công à?”
Lời này có chút tàn nhẫn đối với một đứa bé, nhưng quả thật là Nha Nha rất đen.
Bạch Du nhớ rõ trước kia tuy cô bé không được coi là rất trắng, nhưng cũng không đen như bây giờ, vả lại cô bé càng lớn càng giống cha ruột Tạ Chí Dân của mình, không chỉ có ngũ quan giống mà ngay cả làn da cũng giống.
Nha Nha nghe vậy, không có khóc giống khi còn nhỏ mà là chạy đến trước mặt phụ huynh kia, nhổ một bãi nước miếng lên mặt cô ta: “Con lợn c.h.ế.t tiệt, bà mới đen như than củi, cả nhà bà đều đen như than củi!”
Phụ huynh kia ghê tởm tới mức thét ầm lên: “Cái con nhỏ này sao lại mất dạy như vậy? Cha mẹ mày dạy mày thế à?”
Ngô Hiếu Nghi không chỉ không ngăn cản Nha Nha, trái lại còn thấy đắc ý: “Không phải cô cũng mất dạy đấy à?”
Cô Lâm bó tay toàn tập, gấp đến mức như con kiến bò trên chảo nóng, còn bị hai vị phụ huynh vây đánh.
Bạch Du thấy cô Lâm bị mắng đến m.á.u chó đầy đầu, đôi mắt đỏ bừng thì đi về phía Ngô Hiếu Nghi, bước tới nhỏ giọng nói: “Nếu cô còn làm loạn, tôi sẽ nói toàn bộ chuyện năm đó của nhà cô, cô cũng không muốn sau này Nha Nha bị người ta khinh thường ở trường đúng không?”
“...”
Ngô Hiếu Nghi lườm Bạch Du như con ếch xanh mắt lòi, lườm tới mức sắp bốc lửa.
Nhưng cô ta biết Bạch Du nói được làm được, cô ta không dám đánh cuộc, vì thế đành phải nổi cơn tam bành dẫn Nha Nha chạy đi.
Chạy được vài mét, Nha Nha chợt xoay người lại, dùng ánh mắt độc ác không thuộc độ tuổi này lườm Bạch Du một cái.
Bạch Du cau mày.
Tuy cô Lâm không biết Bạch Du nói gì với đối phương, nhưng cô ấy nhìn ra là Bạch Du đang giúp mình, vì thế bước tới nói cảm ơn: “Đồng chí Bạch, cảm ơn cô, nếu không nhờ có cô, tôi thật sự không biết nên làm sao nữa.”
Bạch Du: “Không cần khách sáo.”
Vừa rồi cô đứng ra, ngoài không ưa Ngô Hiếu Nghi, còn là vì ngày thường cô Lâm rất quan tâm Niệm Niệm, có một lần có mấy nam sinh ở trường ngoài bắt nạt Niệm Niệm, cô Lâm là người đầu tiên nhận ra và cũng bảo vệ Niệm Niệm.
Vừa rồi cô làm như vậy, cũng là vì phần ân nghĩa này.
Cô Lâm thở dài: “Đây cũng không phải lần đầu mẹ Tạ An Na tới trường làm loạn.”
Tính cách Tạ An Na nóng nảy nhạy cảm, không chơi được với các bạn khác, nhiều lần xé sách giáo khoa của các bạn nữ khác, cô ấy gọi phụ huynh của Tạ An Na tới là muốn cô ta dạy dỗ cô bé thật tốt, nào ngờ sau khi mẹ cô bé tới thì đã mắng giáo viên một trận.
Nếu phụ huynh học sinh khác đều như vậy, dù có cho nhiều tiền cô ấy cũng không muốn làm giáo viên.
Cực quá.
Bạch Du cau mày: “Theo tôi được biết, cô ta không phải mẹ ruột của Nha Nha, cũng là Tạ An Na.”
Lần này đến lượt cô Lâm để lộ biểu cảm khiếp sợ: “Không phải ư? Người liên lạc mà Tạ An Na nộp lên viết tên đồng chí nữ Ngô Hiếu Nghi này, vả lại cô ta đối xử với Tạ An Na vô cùng tốt, không giống mẹ kế!”
Ngô Hiếu Nghi.
Bạch Du xác định mình không nghe lầm: “Là chữ Nghi trong tiện nghi đúng không?”
Cô Lâm gật đầu: “Đúng vậy.”
Có lần Ngô Hiếu Nghi tới mắng phụ huynh khác, có nói đến tên của mình, cô ta nói là chữ Nghi trong nghi gia nghi thất, không ngờ đồng chí Bạch lại nói là Nghi trong tiện nghi, tuy rằng là chung một chữ, nhưng cô ấy cảm thấy từ mà đồng chí Bạch dùng đúng hơn.
Bạch Du nhướng mày lần nữa: “Cha của Tạ An Na thì sao, là đồng chí Tạ Chí Dân à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-769.html.]
Cô Lâm lại gật đầu lần nữa: “Đúng vậy, lúc trước cha của Tạ An Na làm việc ở quân đội, sau khi chuyển nghề thì dựa vào năng lực của bản thân lên làm phó Cục trưởng Cục Công an.”
Đây cũng là lý do tại sao cô ấy mắng không lại, cũng là lý do tại sao trường chỉ nhắm một mắt mở một mắt bỏ qua chuyện Tạ An Na bắt nạt bạn bè.
Bạch Du thật sự bị chuyện này làm khiếp sợ.
Thế mà Ngô Hiếu Nghi lại gả cho em rể của mình!
Đây là chuyện khi nào?
Ngô Hiếu Ngọc đâu? Dựa vào tính cách của Ngô Hiếu Ngọc, chắc phải không dễ dàng ly dị mới đúng, cô ta là người không chịu thiệt thòi cơ mà.
Còn có Tạ Chí Dân, cưới ai mà không được?
Lại cưới chị vợ của mình, mấu chốt là đôi chị em lớn lên y như đúc, chẳng lẽ không cảm thấy ghê tởm ư?
Bạch Du cảm thấy cả nhà này ai cũng mê muội cả.
Chẳng mấy chốc cô đã không còn để ý tới vấn đề này, đoàn phim và đạo diễn đã đến, bắt đầu thử vai.
Thứ tự thử vai căn cứ vào số khi bắt được, Bạch Du đăng ký khá trễ, xếp tận người thứ hai mươi.
Đối với Minh Thư, Bạch Du nói một tiếng với cô Lâm, nhưng cô Lâm tỏ vẻ rất khó xử, bởi vì lần này tổ đạo diễn tổ tới đây, chỉ chọn lựa các bé gái bảy tám tuổi, tuổi của Minh Thư còn quá nhỏ.
Bạch Du tỏ vẻ mình đã biết cũng không làm khó cô Lâm: “Vừa rồi con đã nghe thấy lời của cô Lâm rồi đúng không? Không phải không cho con tham gia thử vai mà là tuổi của con không phù hợp.”
Minh Thư gật đầu, cũng không vì chuyện này mà quấy khóc, thậm chí còn không thấy một tia thất vọng trên khuôn mặt trắng nõn.
Bạch Du cho rằng cô bé tuổi còn nhỏ, chỉ nhất thời cảm thấy thích thú đối với diễn kịch, bởi vậy không được thử vai cũng không sao.
Đăng ký xong, Bạch Du nắm tay đôi chị em chờ bên ngoài phòng Hội nghị, khi bọn cô tới, bên ngoài trên hành lang đã ngồi đầy những đứa trẻ bằng tuổi Niệm Niệm và phụ huynh của bọn chúng, trong đó con gái nhiều hơn con trai.
Quả là đã trải qua lần sàng lọc đầu tiên, những đứa trẻ này, cho dù là con trai hay con gái đều vô cùng xinh đẹp, nói đơn giản, giá trị nhan sắc khá cao.
Niệm Niệm thấy nhiều người như vậy, lập tức trở nên căng thẳng, cánh môi đỏ nhuận mím thành một đường, đây là động tác cô bé thường làm khi khẩn trương.
Bạch Du kiếm một vị trí rồi ngồi xuống, sau đó quay đầu nhìn về phía cô bé, nhẹ giọng hỏi: “Niệm Niệm đang căng thẳng à?”
Niệm Niệm gì cũng giỏi, ngoan ngoãn, thông minh, biết quan tâm người khác, nhưng có thể là do những việc đã trải qua, vả lại từ nhỏ đã không có cha mẹ bên cạnh, khiến cô bé không được tự tin.
Nếu có thể tổng hợp những điều này với Minh Thư thì tốt rồi, Minh Thư quá mức tự tin, thậm chí còn rất kiêu ngạo.
Niệm Niệm rõ ràng làm rất tốt, nhưng cô bé sẽ phủ định bản thân theo bản năng, cần những người bên cạnh động viên và khẳng định không ngừng.
Cô và Niệm Niêm vẫn luôn mong cô bé có thể sửa đổi điểm này, nhưng cho dù có nhiều thứ thì cũng không phải cha mẹ ruột, cho dù có tốt, cũng không giống nhau, ví dụ như cảm giác an toàn.
TBC
Thật ra là những năm gần đây cô vẫn luôn không từ bỏ ý nghĩ tìm kiếm anh hai, t.h.i t.h.ể năm đó bị tổn thương nghiêm trọng, cũng không thể chứng minh đó là anh hai của cô, cho nên cô vẫn mong có một ngày có thể kiếm được anh hai, cho đôi cha con anh ấy và Niệm Niệm đoàn tụ.
Nhưng biển người mênh mông, tới nay vẫn không có một chút tin tức.
Niệm Niệm cắn môi, gật đầu: “Mọi người đều mặc quần áo mới.”
Sớm biết vậy cô bé cũng đã mặc quần áo mới đến đây, tuy rằng quần áo cô bé đang mặc không cũ, nhưng so với quần áo mới tinh của mọi người, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra sự không giống nhau.
Bạch Du không ngờ cô bé sẽ để ý tới điều này, nhưng gần trường không có cửa tiệm bán quần áo, cho dù có, giờ có tới cũng không kịp, cô suy nghĩ rồi nói: “Lần trước khi bà nội Triệu chọn đồ đệ, không phải cũng có rất nhiều người mặc quần áo mới tới à? Sao bà nội Triệu lại không chọn bọn họ?”
Niệm Niệm nghe vậy thì mắt sáng rực lên, lắc đầu nói: “Không có, bà nội nói bà muốn kiếm một đồ đệ nhanh nhẹn, có tài năng thêu thùa, có tính kiên nhẫn, không liên quan tới vấn đề mặc quần áo.”
Bạch Du: “Vậy là đã đúng rồi, lần chọn diễn viên này cũng là như thế, bọn họ sẽ không bởi vì đối phương mặc quần áo mới mà chọn bọn họ, vả lại cháu thấy bọn họ đều mặc quần áo mới, chỉ có cháu không mặc quần áo mới, chẳng phải tới khi đó mọi người sẽ nhớ kỹ cháu ngay lập tức ư?”