Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 753

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:48:52
Lượt xem: 17

Vừa dứt lời, Phán Đệ chạy từ trong phòng ra ôm chặt Mã Tái Nam: "Chị, em cũng biết sai rồi, sau này em không dám nữa đâu, chị tha thứ cho em và mẹ đi!"

Ngày xưa mỗi lần chị cả về nhà đều dạy cô bé biết chữ, còn dạy cô bé học tiếng Anh, thỉnh thoảng còn mua đồ ăn cho họ. Nhưng từ sau lần đó, chị cả không còn quan tâm đến bọn họ nữa, những thứ tốt đẹp trước đây cũng biến mất.

Cô bé biết sai thật rồi, cũng rất sợ hãi, cô bé lo lắng từ nay về sau chị cả sẽ không quan tâm đến mình nữa.

Mã Tái Nam nhìn em gái đang ôm chặt mình rồi lại nhìn mẹ, sống mũi cay cay, nhưng vẫn cố tỏ ra nghiêm túc: "Chị có thể tha thứ cho mọi người nhưng chị mong mọi người thực sự hiểu được mình đã sai. Người khác giúp chúng ta thì chúng ta phải biết ơn, tìm cách trả lại ân tình của người ta. Nếu họ không giúp thì đó là điều đương nhiên, chúng ta không thể vì thế mà ôm hận trong lòng. Chúng ta không phải ăn mày, cái gì cũng muốn xin người khác cho. Muốn cái gì thì phải dùng hai bàn tay của mình mà dốc sức làm ra, nếu lấy đồ mà người khác đưa cho thì đã kém người ta một bậc rồi!"

Điều may mắn nhất trong cuộc đời Mã Tái Nam là gặp được Bạch Du, chính Bạch Du đã cho cô ấy biết rằng phụ nữ không chỉ có một con đường là lấy chồng sinh con mà còn có thể học tập như đàn ông. Dùng chính hai bàn tay của mình để kiếm tiền, sống một cuộc sống độc lập, kiêu ngạo, không phải dựa vào bất cứ ai!

Thời gian qua, cô ấy đã học được rất nhiều điều, Bạch Du xuất sắc như vậy mà ngày nào cũng cố gắng học tập, chăm chỉ làm việc. Dựa vào đâu mà cô ấy không cố gắng? Cô ấy đang tiến bộ nên cũng hy vọng người nhà mình cũng cùng tiến bộ với mình.

Trong khoảng thời gian này, cô ấy cố tình lạnh nhạt bọn họ chính vì để họ nhận ra sai lầm của mình và hiểu rõ lập trường của cô ấy. Cô ấy tuyệt đối không cho phép trong gia đình này xuất hiện bất kỳ kẻ vong ân phụ nghĩa nào!

"Mẹ biết sai thật rồi mà!"

Mã Tú Lan nhìn cô con gái trước mặt mình, càng nhìn càng thấy xa lạ, đồng thời còn có cảm giác chua xót chưa từng có - Đây chính là cảm giác tự hào.

Phán Đệ cũng gật đầu lia lịa: "Chị, em biết sai thật rồi!"

Lúc này Mã Tái Nam mới gật đầu hài lòng, cô ấy móc hai đồng trong túi ra đưa cho mẹ: "Con phải đi thành phố Quảng mấy ngày, đây là tiền ăn vài ngày tới, mọi người nhớ tiêu tiết kiệm."

Mã Tú Lan nhận tiền từ tay con gái, một lần nữa nhận ra con gái mình đã thật sự thay đổi.

***

Bạch Du không biết chuyện xảy ra ở công xã, lúc này cô và trưởng khoa, thầy giáo Vương đang tiến hành vòng tuyển chọn thứ ba.

Mười người còn lại đều có khả năng đối đáp tiếng Anh và cách cư xử rất xuất sắc, chắc chắn sẽ không xảy ra tình trạng lúng túng khi gặp khách nước ngoài. Bọn họ đều là những người xuất sắc nhất lớp.

Vòng tuyển chọn cuối cùng diễn ra vô cùng gay cấn, những người bị loại đều đứng bên ngoài phòng học, họ muốn xem xem bốn người chiến thắng cuối cùng là ai, cũng muốn biết Bạch Du sẽ đặt ra câu hỏi gì.

Người đầu tiên đi lên là lớp trưởng lớp Một, đó là một cô gái có mái tóc ngắn, đeo kính, trông rất tự tin.

Bạch Du hỏi: "Một sản phẩm điêu khắc vỏ sò có giá ba mươi đồng, nếu có khách hàng nước ngoài cho rằng nó quá đắt và không ngừng năn nỉ bạn giảm giá. Chỉ cần bạn đồng ý giảm giá, anh ta sẽ đặt một trăm cái, lúc đó bạn sẽ làm gì?"

Lớp trưởng lớp Một suy nghĩ một lát rồi đáp: "Tôi sẽ hỏi ý kiến của cậu xem giảm giá hay không."

Bạch Du: "Nếu tôi từ chối, khách nước ngoài lại tặng số lượng đặt hàng lên 200 cái nhưng giá phải giảm xuống chỉ còn hai mươi đồng một cái, vậy bạn sẽ làm gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-753.html.]

TBC

Lớp trưởng lớp Một lại im lặng một lát rồi nhìn Bạch Du, hỏi ngược lại: "Bạn Bạch, bạn cảm thấy mục tiêu lớn nhất của việc tham gia Hội chợ Quảng là gì?"

Bạch Du đẩy câu hỏi lại: "Cậu nghĩ sao?"

Lớp trưởng lớp Một rất tự tin nói: "Tôi nghĩ mục tiêu lớn nhất là tạo ra càng nhiều ngoại tệ cho đất nước. Tôi đã nghiên cứu về sản phẩm điêu khắc vỏ sò, giá cao nhất mà nhà máy bán cho cửa hàng Hữu Nghị là hai mươi đồng, nếu có thể bán cho cửa hàng Hữu Nghị với giá này thì sao không thể bán cho người nước ngoài? Nếu không bán thì sao tạo ra ngoại tệ được? Sao có thể đưa sản phẩm từ vỏ sò ra thế giới?"

Bạch Du khẽ nhướng mày: "Vậy nên cậu nghĩ chúng ta nên nhượng bộ?"

Chẳng trách lại tự tin thế, thậm chí còn lấy được bảng giá mà nhà máy bán cho cửa hàng Hữu Nghị.

Lớp trưởng lớp Một gật đầu: "Đúng vậy, lãi ít mà bán được nhiều, thậm chí tôi còn nghĩ không cần kiếm lời cũng được. Dù sao cũng là lần đầu tiên tham gia Hội chợ Quảng, mục tiêu là mở rộng thị trường để càng nhiều người biết đến sản phẩm điêu khắc vỏ sò."

Bạch Du: "Cậu nói hay lắm, nhưng cậu đã bị loại."

Vừa dứt lời, hiện trường im phăng phắc.

Lớp trưởng lớp Một nghe được nửa câu đầu tiên còn đang vui mừng thì đột nhiên lại có bước ngoặt lớn, cô bạn ngẩn ngơ một lúc mới định thần lại, vội hỏi: "Tại sao? Bạn Bạch đã bảo tôi nói rất hay, vậy tại sao lại loại tôi?"

Bạch Du: "Tư duy của cậu không hoàn toàn sai lầm nhưng áp dụng vào thực tế thì lại không phù hợp. Tại sao bán cho cửa hàng Hữu Nghị chỉ hai mươi đồng nhưng đến Hội chợ Quảng lại phải bán ba mươi đồng? Không phải chúng tôi tham lam, muốn kiếm tiền đến mức phát điên rồi mà là cậu đã không tính đến các khoản chi phí khác. Lần này tham gia Hội chợ Quảng, chúng tôi phải làm áp phích, tờ rơi, danh thiếp, đồng phục cho công nhân nhà máy. Ngoài ra, chúng tôi còn phải vận chuyển toàn bộ sản phẩm từ đảo Quỳnh Châu đến thành phố Quảng, tốn một khoản phí vận chuyển không nhỏ, còn phải thuê kho để trữ hàng. Sản phẩm điêu khắc từ vỏ sò là mặt hàng dễ vỡ, bên trong phải lót một tấm màng bóng để bảo vệ, bên ngoài thì dùng thùng giấy dày, tất cả những thứ này đều là chi phí. Lúc trước bán cho cửa hàng Hữu Nghị, chúng tôi không phải chịu trách nhiệm khâu đóng gói và vận chuyện nên có thể chấp nhận được cái giá hai mươi đồng. Nhưng Hội chợ Quảng thì khác, lãi ít tiêu thụ mạnh cũng được nhưng không thể làm ăn lỗ vốn, không thì ai trả tiền lương cho công nhân?"

Mọi người xung quanh nghe Bạch Du nói vậy mới biết làm ăn kinh doanh còn có nhiều nguyên tắc và kiến thức cần học như vậy, bọn họ cảm thấy hy sinh một giấc ngủ trưa đến đây theo dõi thực sự quá đúng đắn. Những kiến thức này không thể học được trong sách giáo khoa hay trên lớp đâu.

Lớp trưởng lớp Một vẫn không phục: "Bạn Bạch, tôi không hiểu những chuyện cậu vừa nói nên đó không thể xem như là lỗi của tôi được. Bây giờ đã biết rồi, sau này tôi sẽ không tái phạm sai lầm này nữa, thế nên tôi hy vọng cậu có thể cho tôi một cơ hội."

Nhưng Bạch Du lại lắc đầu: "Tôi loại cậu không phải vì cậu không biết những kiến thức này mà là vì từ đầu đến cuối cậu không cho rằng mình nên nghe theo lệnh của tôi. Cách làm đúng đắn nhất là ngay sau khi tôi từ chối, cậu chỉ cần thực hiện theo lời tôi thôi, Ở trường, chúng ta là bạn học, có thể trao đổi và tranh luận nhưng khi tới Hội chợ Quảng, tôi là chủ nhiệm nhà máy, cậu phải nghe theo chỉ thị của tôi. Nếu không thể làm được điều đó thì cậu có thể rút lui ngay từ bây giờ."

Những người thi đỗ đại học Trung Sơn đa phần là những học sinh xuất sắc, gia đình cũng khá giả, vì thế họ luôn có cảm giác vượt trội hơn người khác, giống như lớp trưởng lớp Một. Dù bảo không được làm nhưng cô ấy sẽ không tuân thủ mệnh lệnh mà sẽ dùng lý lẽ để biện luận, còn muốn thuyết phục Bạch Du làm theo cách của mình.

Nếu ai cũng thế thì việc quản lý sau đó sẽ rất khó khăn.

Bạch Du muốn tìm người giúp đỡ mình chứ không phải gây thêm phiền phức cho mình.

Lớp trưởng lớp Một đỏ mặt bừng bừng, cắn chặt môi, cuối cùng không cam tâm rút lui.

Sau đó, Bạch Du đã đặt ra các câu hỏi khác nhau cho mười người còn lại, cuối cùng cô cùng trưởng khoa và cô Vương căn cứ vào biểu hiện của bọn họ để chọn ra bốn người.

Bốn người này lần lượt là Cảnh Phỉ, Đái Lôi - bạn trai của Trịnh Linh Linh, Mao Chí Cần - lớp trưởng lớp Ba và Cổ Lan Hương lớp Một.

Trong đó, Cổ Lan Hương là người có thành tích thấp nhất trong vòng tuyển chọn thứ ba. Cô ấy là một cô gái đến từ nông thôn, giọng nói và cách ứng xử không thể sánh được với các sinh viên đến từ gia đình cán bộ như Cảnh Phỉ. Nhưng cô ấy có sự kiên trì mà người khác không có, còn là người lớn tuổi nhất trong nhóm, tính cách nhẹ nhàng và trầm ổn. Dù không phải người thông minh nhất nhưng cô ấy chắc chắn là người tuân thủ mệnh lệnh tốt nhất.

Loading...