Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 744

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:15:17
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đồng chí thật tuyệt vời!

Một mục tiêu thật vĩ đại!

Cô gái mặt tròn xúc động đỏ cả mắt: "Đồng chí Bạch, những điều cô nói thật tuyệt vời! Tôi cam đoan với cô, lần này nhất định sẽ giúp nhà máy các cô được đăng lên trang bìa đẹp nhất của báo thường ngày Tân Hoa. Cô chờ chút, tôi đi bảo cha tôi ngay đây!"

Bạch Du: "Cha cô là..."

Cô gái mặt tròn nở nụ cười tự hào: "Cha tôi là chủ nhiệm báo thường ngày Tân Hoa! Cô yên tâm đi, bài báo này chắc chắn sẽ được đăng!"

Bạch Du: "!"

Thì ra là con của lãnh đạo, bảo sao lại nói chắc như đinh đóng cột thế.

Nhưng cô gái này không hề có thái độ kiêu căng, ngạo mạn mà trái lại, tính cách còn rất dễ thương.

Trong khi cô gái đi gặp cha, Bạch Du lấy các tài liệu mang theo đến đây ra, cô mang rất nhiều ảnh chụp đến, có ảnh nhà máy, có ảnh công nhân làm việc, nhưng nhiều nhất là ảnh về đồ cẩn xà cừ.

Khoảng mười phút sau, cô gái mặt tròn quay lại, cô ấy đỏ mặt xin lỗi cô: "Xin lỗi đồng chí Bạch, tôi vô dụng quá, không thể giành được trang bìa tốt nhất cho cô. Cha tôi nói chỉ có thể cho cô một trang nhỏ, thật sự rất xin lỗi!"

Thật ra mới đầu cha cô ấy định cho vào trang báo ít được chú ý nhất, nhưng bị con gái làm nũng mãi, ông ấy không chịu nổi nên mới đổi ý cho vào trang ít được chú ý thứ hai. So với trang ít được chú ý nhất thì trang thứ hai lớn hơn một chút, nhưng cũng chỉ một chút thôi, vẫn nằm ở góc nhỏ nhất.

Nhớ đến lời hứa hẹn vừa rồi của mình, cô ấy xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt người đẹp.

Bạch Du cười nói: "Như vậy đã tốt lắm rồi, cảm ơn đồng chí Hoa, nếu không có sự giúp đỡ của cô, có lẽ chúng tôi còn chẳng lên được trang bìa nhỏ nhất."

Hoa Dung Dung lại đỏ mặt vì được khen: "Cô đừng khen tôi thế, tôi sẽ kiêu ngạo đấy."

"Phụt!"

Bạch Du không khỏi bật cười.

Cô gái này thật đáng yêu!

Sau đó, Bạch Du giao phần tài liệu vừa chỉnh sửa cho cô gái rồi phối hợp phỏng vấn. Khi Hoa Dung Dung biết Bạch Du vẫn còn là sinh viên, lại còn là thủ khoa thi đại học của tỉnh Phúc Kiến thì lại trợn tròn mắt.

Cô ấy vội vàng chạy quay lại văn phòng của cha mình, sau khi đi ra ngoài, trang bìa không được chú ý thứ hai đã được đổi thành trang bìa tốt nhất.

Bạch Du: Thực sự có chuyện tốt này sao?

Hoa Dung Dung còn kích động hơn cả Bạch Du: "Cha tôi bảo đáng ra cô phải nói rõ thân phận của mình trước chứ, thân phận sinh viên khóa đầu iên sau khi khôi phục kỳ thi đại học còn có sức nặng hơn chức chủ nhiệm nhà máy nhiều. Cha tôi còn bảo sinh viên là trụ cột tương lai của đất nước, cô còn chưa tốt nghiệp đã bắt đầu đóng góp cho công cuộc xây dựng đất nước thì quốc gia ta còn lo gì không có ngày tỏa sáng? Ông ấy bảo chuyện này nhất định phải đăng lên, nhất định phải để tất cả mọi người trên thế giới biết đến. Thế nên bài báo của các cô phải đăng lên trang bìa tốt nhất để ai cũng có thể nhìn thấy!"

"Ánh mắt chủ nhiệm Hoa thật khác biệt! Tôi thực sự không nghĩ đến chuyện này, nhưng nếu vì điều đó mà nhà máy của chúng tôi được xuất hiện trên trang bìa tốt nhất thì cả hai bên đều có lợi."

Trước đó cô chỉ tập trung vào việc quảng bá cho nhà máy nên không ngờ thân phận sinh viên của mình lại có ích như vậy.

Chủ nhiệm Hoa không hổ là người ngồi lên được chức vị chủ nhiệm, nhận định vô cùng sắc bén và đúng chỗ, cách tiếp cận của ông ấy chắc chắn sẽ thu hút được sự chú ý của mọi người tốt hơn.

Nếu đạt được kết quả hai bên cùng có lợi thì cô không ngại sử dụng thân phận sinh viên của mình.

TBC

Sau đó, Bạch Du lại bổ sung thêm thành tích thi đại học của mình và những cảm nhận khi là sinh viên. Cuộc phỏng vấn kéo dài hai tiếng đồng hồ.

Khi cô bước ra khỏi văn phòng của báo thường ngày Tân Hoa thì đã quá giờ ăn trưa.

Bụng Bạch Du sôi ùng ục, cô vội vàng đi đến Nhà Hàng Quốc Doanh gần đó để ăn trưa, sau đó mới ngồi xe về trường học.

Vừa đi đến cửa ký túc xá, cô đã nghe thấy tiếng bàn tán bên trong:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-744.html.]

"Không ngờ Tiểu Nhu lại là người như vậy, rõ ràng lúc trước cô ta nói mình chưa kết hôn, cũng không có bạn trai, hóa ra đều là nói dối!"

"Thật sự tôi nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao cô ta phải nói dối, kết hôn thì có gì đáng xấu hổ đâu? Lúc trước cô ta còn nhờ tôi giới thiệu đối tượng cho nữa, may mà tôi không giới thiệu, không thì không biết bây giờ phải làm sao!"

"Không phải cô ta cảm thấy kết hôn là điều đáng xấu hổ mà cô ta chê chồng! Nghe nói chồng cô ta là công nhân lò hơi, chắc là nghĩ chồng không xứng với mình."

"Không xứng thì sao lúc trước lại đồng ý kết hôn, tớ nghe nói người đàn ông đó nợ một đống tiền vì cô ta đấy. Đúng là hại người hại mình! Tớ chẳng thấy cô ta đáng thương chút nào!"

Thấy Bạch Du đi vào, mọi người tạm dừng một lát nhưng chẳng mấy chốc lại ríu rít tiếp.

"Bạch Du, cậu về rồi! Mau kể cho bọn tớ nghe chuyện Tôn Tiểu Nhu bị chồng cô ta đ.â.m bị thương đi!"

Bạch Du nhún vai: "Chẳng có gì để nói, những gì nên biết thì các cậu cũng biết hết rồi."

Cao Thắng Nam: "Kể ra thì Tôn Tiểu Nhu cũng may thật, nếu lần này không có cậu và cô sinh viên năm nhất kia thì chắc chắn cô ta đi đời nhà ma rồi!"

Trịnh Linh Linh gật đầu: "Đúng đấy! Tớ nghĩ Tôn Tiểu Nhu phải tặng hai người cờ khen thưởng mới đúng!"

Bạch Du: "Không phải thế đâu."

Trịnh Linh Linh hiếu kỳ hỏi: "Bạch Du, cậu gặp cô sinh viên năm nhất đó rồi phải không? Cô ta có đẹp như lời đồn không?"

Bạch Du ngạc nhiên: "Cô sinh viên năm nhất nào? Tớ có gặp đâu."

Trịnh Linh Linh: "Sao lại không? Chẳng phải cậu và cô sinh viên đó cứu Tôn Tiểu Nhu à? Chẳng lẽ lời đồn sai rồi?"

Bạch Du rất khó hiểu, cô không khỏi bật cười: "Đúng là tớ và sinh viên năm nhất Tần Yến cùng cứu người nhưng tớ chỉ biết người tên Tần Yến đó là đàn em nam chứ không phải nữ."

Nghe vậy, cả ký túc xá đều giật mình.

Trịnh Linh Linh: "Đàn em nam? Sao lại biến thành nam rồi? Mọi người đều nói là một người đẹp mà!"

Bạch Du nhớ lại gương mặt xinh đẹp khó phân biệt nam nữ của Tần Yến, mọi người có nhận nhầm cũng là chuyện bình thường: "Với vẻ ngoài của cậu bạn đó, nếu nói là một cô gái đẹp thì cũng không sai, nhưng cậu ấy đúng là con trai."

Nghe Bạch Du nói vậy, mọi người lại càng tò mò về cậu đàn em xinh đẹp này, ai cũng muốn được nhìn thấy tận mắt.

Tôn Tiểu Nhu chỉ bị thương nhẹ, tối hôm đó đã được quay lại ký túc xá, cô ta còn mua hai phần bánh ngọt để cảm ơn Bạch Du, Bạch Du thoải mái nhận lấy.

Nhưng từ đó cô ta không nói chuyện nhiều với mọi người trong ký túc xá nữa, chẳng bao lâu thì xin đổi phòng.

Nghe nói người chồng Vương Đại Cương của cô ta vốn phải bị đưa đi lao động cải tạo, nhưng cuối cùng Tôn Tiểu Nhu đã quyết định tha thứ, không truy cứu trách nhiệm của anh ta nữa nên chỉ bj giam mười mấy ngày là được thả ra.

Trường học đã tổ chức một cuộc họp quy mô lớn về vụ việc của Tôn Tiểu Nhu, nhắc nhở các sinh viên đã kết hôn cần xử lý tốt mối quan hệ hôn nhân của mình.

Còn về Tôn Tiểu Nhu, nhà trường cũng đã đưa ra hình phạt thích đáng.

Tất nhiên đó là chuyện sau này.

***

Suu khi Tập Hiểu Đông biết Ngô Hiếu Nghi đi tìm Bạch Du thì đã đưa ra tối hậu thư cho nhà họ Ngô, trong tay anh ấy có khá nhiều điểm yếu của bọn họ, vì lo lắng Tập Hiểu Đông bị ép đến bước đường cùng sẽ công khai mọi chuyện ra ngoài, đành phải ép Ngô Hiếu Nghi đến Cục dân chính ly hôn.

Ở Cục dân chính, Ngô Hiếu Nghi khóc suốt mướt, nhưng ngay sau đó đã đón Nha Nha về làm con nuôi.

Lúc mẹ Tập đến tặng hải sâm còn nhắc đến chuyện này, bà ấy tức đau cả ngực: "Chưa từng thấy ai ngu ngốc như cô ta, cả cô em gái của cô ta cũng chẳng phải người tốt lành gì. Chờ đến hôm nào bị lừa cho một vố đau mới biết mặt."

Bạch Du không có hứng thú với chuyện của nhà họ Tập, nhưng lần này mẹ Tập lại mang đến cho cô một tin tức tốt, bà ấy đã đề cử cho cô một trường mẫu giáo tốt.

Hải sâm mà mẹ Tập mang đến là hàng thượng đẳng, vừa nhìn đã biết ăn rất ngon.

Loading...