Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 737
Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:15:03
Lượt xem: 12
Nói đến đây, Âu Dương Văn Khiên che mặt nức nở.
Nếu không có Tiểu Mị thì mẹ anh ta đã mất mạng trong lần đó, sau lần ấy, anh ta thề rằng cả đời này sẽ đối xử tối với Tiểu Mị, nhưng giữa họ chênh lệch quá lớn, không môn đăng hộ đối, cha mẹ Tiểu Mị không hề đồng ý cho họ ở bên nhau, nhất là mẹ của Tiêu Mị, ba lần bốn lượt lấy cái c.h.ế.t ra hù dọa.
Anh ta căm hận Chúc Vệ Hâm, cũng căm hận mình vô dụng.
Nghe được lời này của Âu Dương Văn Khiên, hai người Bạch Du và Hạ Hải Sinh đều ngẩn ngơ.
Cô còn tưởng rằng Âu Dương Văn Khiên là người quá si tình, dùng lời nói của đời sau mà nói, là có hơi não lụy tình, mới vì một người phụ nữ mà không cần mạng sống của mình.
Cô không ngờ Tân Tuệ Mị còn từng cứu mẹ anh ta một mạng, nếu như vậy thì có thể hiểu được tại sao anh ta muốn lấy một mạng đền một mạng.
Hai người đều là người si tình, đều là người số khổ.
Trong lòng Bạch Du thở dài thườn thượt.
Ngay tại lúc này, lập tức nghe thấy sau lưng có tiếng tát rất mạnh.
Cô hơi giật mình, quay lại thì thấy Hạ Hải Sinh tát mạnh vào mặt mình hai cái.
“Chú, xin lỗi, trước đây cháu không biết cô ấy đã cứu mạng bà nội!”
Nếu anh ấy biết thì anh ấy sẽ không có thành kiến lớn, cũng sẽ không đối xử thô lỗ với Tân Tuệ Mị như vậy!
Nhớ lại việc mình còn nhét vớ chưa giặt mấy ngày vào miệng cô ấy, Hạ Hải Sinh càng thêm xấu hổ, lại tự tát “chát chát” vào mặt mình hai cái.
Bạch Du: “Bí thư Âu Dương, có câu nói người sống còn hơn tất cả, mặc dù không thể giúp đồng chí Tân tránh khỏi hình phạt nhưng chỉ cần có thể sống sót thì vẫn có hy vọng, anh xem kỳ thi tuyển sinh đại học đã được khôi phục, biết đâu không lâu nữa Bộ Tư pháp cũng có thể được tái lập, chỉ cần còn sống, sẽ có một ngày được ra ngoài.”
Người sống còn là đã hơn tất cả rồi!
TBC
Âu Dương Văn Khiên nói đi nói lại câu này mấy lần, sau đó ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn Bạch Du: “Cám ơn đồng chí Bạch, tôi biết phải làm gì rồi!”
Nói xong anh ta lại lao ra ngoài.
Bạch Du không đề nghị giúp đỡ, Âu Dương Văn Khiên làm bí thư công xã ở đây nhiều năm như vậy, quan hệ của anh ta chỉ có nhiều chứ không ít hơn cô, muốn Tân Tuệ Mị được vô tội và thả ra không dễ, nhưng nếu chỉ cần Tân Tuệ Mị được sống thì hẳn không phải chuyện quá khó.
Biết Âu Dương Văn Khiên được vô tội và thả ra, các xã viên trong công xã đều rất vui mừng.
Đặc biệt có thư ký Tiêu làm đối tượng so sánh, mọi người càng thấy bí thư Âu Dương Văn Khiên này tốt, nói thế nào nhỉ, nếu lại có một bí thư mới thì giống như không có mẹ ruột, cha ruột cưới một người mẹ kế, mẹ kế tốt đến đâu cũng chắc chắn không bằng mẹ ruột.
Âu Dương Văn Khiên không phạm tội, vị trí thư ký cũng giữ được.
Những ngày tiếp theo, mọi người đều dồn hết tâm sức vào đồ khảm xà cừ.
Cuối cùng trước một ngày xuất hàng, họ đã làm xong sản phẩm khảm xà cừ cuối cùng, nhìn thành phẩm đầy ắp, mọi người vừa vui mừng vừa tự hào.
“Ngày mai xuất hàng, có phải có thể phát lương không?”
“Trước đó chủ nhiệm Bạch đúng là nói như vậy, nhận được lương, tôi sẽ đi mua mấy cân thịt lợn ăn cho đã!”
“Tôi muốn mua cho mình một bộ quần áo mới, tôi xếp giữa trong nhà, từ nhỏ đến lớn chưa từng mặc một bộ quần áo mới nào, toàn nhặt quần áo cũ của chị gái mà mặc, tôi bảo mẹ mua cho tôi, mẹ tôi không mua còn đánh tôi một trận, lúc đó tôi đã thề, sau này khi tôi kiếm được tiền, việc đầu tiên tôi làm là mua cho mình một bộ quần áo mới!”
Mọi người vui vẻ nói về việc sẽ làm gì sau khi nhận lương ngày mai, có người mua đồ cho mình, cũng có người mua đồ cho cha mẹ, hoặc thèm thịt, mọi người càng nói càng vui, không khí vô cùng náo nhiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-737.html.]
Bạch Du cũng bị niềm vui của mọi người lây nhiễm, trên khuôn mặt trắng nõn nở một nụ cười.
Suốt thời gian qua, họ vừa phải gấp rút vừa phải đảm bảo tốc độ, vừa phải đảm bảo chất lượng, lòng mọi người đều nơm nớp lo sợ, không dám lơ là một chút nào.
Chưa kể tới những người khác, chỉ riêng thời gian cô dành cho gia đình trong thời gian này đã giảm đi rất nhiều, mỗi lần cô về nhà, cô nhóc đều bám theo cô như cái đuôi, buổi tối cũng không chịu ngủ một mình, chắc chắn phải ngủ cùng cô.
Thực ra trong lòng cô có hơi khó chịu, may là bận rộn qua thời gian này thì cô đã có thể dành thời gian cho gia đình.
Cũng may mà bà nội và Giang Lâm ủng hộ cô, nhất là bà nội, nếu không phải bà giúp cô chăm sóc cô nhóc thì cô thật sự không có cách nào yên tâm ra ngoài làm việc được.
Mặt trời lặn về phía tây, ráng chiều trải đầy bầu trời.
Mọi người vừa nói vừa cười dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị tan làm sớm hôm nay.
Triệu Kí Thu nhìn Bạch Du đang chăm chú nhìn những thành phẩm đồ khảm xà cừ đã làm xong thật lâu không cử động, bà ấy bước tới cạnh cô hỏi: “Sao vậy? Có chỗ nào không ổn sao?”
Bạch Du lắc đầu: “Không có gì không ổn cả, chỉ là cháu thấy mọi người vẫn chưa thể thả lỏng, chỉ cần một ngày chưa xuất hàng thì bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra rủi ro.”
Triệu Kí Thu cũng là người từng trải qua mưa gió, lập tức hiểu ý của Bạch Du: “Cháu lo có người nhòm ngó đến những đồ khảm xà cừ này sao?”
Bạch Du gật đầu: “Cũng có thể là do cháu quá nhạy cảm, nhưng cháu nghĩ tốt nhất là nên cẩn thận, nên cháu định lát nữa về sẽ mượn mấy con ch.ó săn, còn gọi thêm hai ba người tối nay canh giữ kho hàng, nếu có chuyện gì thì chúng ta cũng có thể giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất.”
Nghe Bạch Du nói vậy, thợ cả Ngũ không chút do dự nói: “Nếu vậy thì tính cả chú vào một suất, tối nay chú không về, canh giữ ở kho hàng.”
Lời vừa dứt đã bị Hạ Hải Sinh phản đối: “Mấy ngày này thợ cả Ngũ vất vả rồi, tối nay chú vẫn nên về nghỉ ngơi đi, chuyện canh giữ kho hàng cứ giao cho những người trẻ tuổi này như bọn cháu.”
Bạch Du cũng đồng ý với Hạ Hải Sinh: “Bệnh ho của thợ cả Ngũ vẫn chưa khỏi, tối nay cứ về nghỉ ngơi cho khỏe, lúc sáng tới đây cháu có xin người ở căn cứ một ít lá sơn trà và lá dâu tươi, về hai người rửa sạch hai loại lá này, thêm một nắm tiền hồ vào đun nước, nghe nói rất hiệu quả với ho khan.”
Nói xong cô quay lại văn phòng của mình, lấy túi giấy đựng lá sơn trà và lá dâu.
Thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu đều rất cảm kích.
Dù sao thợ cả Ngũ cũng đã lớn tuổi, mấy ngày này để hoàn thành đồ khảm xà cừ đúng hạn mà thường xuyên thức đêm, sức khỏe cũng suy kiệt, lúc này nghe Hạ Hải Sinh và hai chàng trai trẻ khác tự nguyện ở lại canh giữ nên ông ấy cũng không kiên trì nữa.
Mã Tái Nam biết Bạch Du muốn mượn cớ nên đã xung phong nhận việc này, cô ấy mua mấy cân thịt lợn về thôn, dùng nửa cân thịt lợn cho mỗi hộ, thuê chó một đêm từ những nhà nuôi chó.
Một đêm nửa cân thịt lợn, việc mua bán tốt như vậy, mọi người đều mong có hàng ngày, không cần Mã Tái Nam đi khắp nơi nói thì họ đã tự mình dắt chó đến nhà cô ấy.
Mã Tái Nam đã mượn tổng cộng năm con chó, trước khi đi, Bạch Du vẫn không yên tâm, sau đó bảo nhóm người Hạ Hải Sinh đi bê cái chum lớn trong bếp đến kho hàng rồi đổ đầy nước vào đó.
Lại bảo ba người mỗi người tìm một cây gậy chắc chắn, sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, cô mới đạp xe về.
Sắc trời dần tối, chút hoàng hôn cuối cùng đã biến mất ở chân trời, xung quanh trở nên tối đen như mực.
Hạ Hải Sinh bật đèn kho hàng, ba người tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi.
Bên ngoài, những con côn trùng không rõ tên kêu không ngừng, nhưng điều này càng làm cho bên ngoài trở nên yên tĩnh hơn.
Lúc đầu, ba người đều tỏ ra rất cảnh giác, tai dựng lên, hễ có tiếng động gì là lập tức nhảy dựng lên, cầm gậy trên tay như thể sẵn sàng liều c.h.ế.t với đối phương.
Tiếng động bên ngoài không phải là chuột thì cũng là tiếng gió, sau vài lần như vậy, mọi người không khỏi dần thả lỏng cảnh giác.
“Đã hơn nửa đêm rồi, chắc sẽ không có ai đến đâu, hay chúng ta ngủ đi?”