Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 734

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:14:57
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công an ghi lại lời khai của Tân Tuệ Mị tình cờ có mặt ở đồn công an, khi nhìn thấy Tân Tuệ Mị, anh ta lập tức giật mình, mặt tái nhợt ngay, nhưng dù muốn ngăn cản thì đã không còn kịp nữa.

Khi Bạch Du bước ra khỏi đồn công an, Tân Tử Lương đã không còn ở đó nữa, chỉ còn Hạ Hải Sinh với khuôn mặt bị đánh bầm tím đang ngồi trên mặt đất.

Hạ Hải Sinh nhìn Bạch Du, trên khuôn mặt bầm tím hiện lên nụ cười đã lâu không thấy: “Giám đốc Bạch, mạng của chú tôi đã được cứu rồi sao?”

Bạch Du cúi đầu nhìn anh ấy: “Ừ, tạm thời cứu được rồi.”

***

Sau khi tạm biệt Hạ Hải Sinh, Bạch Du đi đến Cung Tiêu Xã mua một ít hạt sen, sau đó đi đến quầy rau mua rau và ngân nhĩ tươi.

Từ khi Giang Lâm được thăng chức đội trưởng, nhiệm vụ trên vai anh càng nặng nề hơn, gần đây thường xuyên thức khuya mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng, do đó dễ bị nóng trong người.

Tối qua lúc ngủ cổ họng anh vẫn rất khó chịu, nói nuốt nước bọt giống như nuốt một lưỡi d.a.o vậy, nên cô định vài ngày tới sẽ làm món canh ngân nhĩ hạt sen giúp anh giải nhiệt.

Còn chưa về đến nhà, từ xa cô đã nhìn thấy thư ký Lâm đứng trước cửa nhà mình như một con chuột to đùng.

Nhìn thấy cô, đôi mắt tam giác sáng rực lên: “Giám đốc Bạch, cô về rồi, tôi đã đợi ở cửa nhà cô rất lâu rồi!”

Bạch Du nhún nhún vai: “Tôi đâu có bảo anh chờ.”

Thư ký Lâm: “...”

Không được giận, không được tức giận.

Thư ký Lâm hít một hơi thật sâu, nụ cười trên mặt càng tươi hơn một chút: “Đúng đúng, tôi phải đợi giám đốc Bạch mới phải. Giám đốc Bạch, tất cả sai lầm đều là lỗi của tôi. Tôi đã nhận thức sâu sắc được sai lầm của mình, nên xin giám đốc Bạch rộng lượng hãy theo tôi về lại nhà xưởng đi!”

Trước đây anh ta chẳng thèm quan tâm gì đến Bạch Du, tốt xấu gì cũng có nhóm người của thợ cả Ngũ, ai ngờ thợ cả Ngũ cũng rời theo luôn, chỉ còn lại một ít binh tôm tướng tép, bây giờ cả nhà máy đang trong tình trạng tê liệt.

Nếu Bạch Du không quay lại, thợ cả Ngũ và những người khác cũng sẽ không quay lại. Khi đó họ sẽ không thể hoàn thành các đơn hàng và sản phẩm cho hội chợ Quảng Châu.

Cho nên thư ký Tiêu đã ra án tử cho anh ta, nếu không mời được Bạch về thì anh ta không đừng quay về nữa!

Đây là lý do tại sao anh ta lại xuất hiện trước cửa nhà Bạch Du.

Bạch Du thậm chí còn không thèm nhìn anh ta: “Thư ký Lâm, ngày hôm qua tôi đã nói rất rõ những gì cần nói rồi, tôi không muốn lặp lại những gì đã nói lần thứ hai, mời anh đi ngay cho, nếu không tôi bảo hỏi lính cần vụ tới đây đấy!”

“…”

Trán Thư ký Lâm nổi gân xanh, xém nữa tức tới mức nổ tung.

Thư ký Lâm đã ngồi xổm ở cửa lâu thế rồi, tới mức khiến gây sự chú ý tới hàng xóm xung quanh, lúc này khi nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai người, một người phụ nữ chưa từng nói chuyện với Bạch Du nhướn mày hỏi:

“Vị đồng chí nam này, anh vừa nói đến nhà máy nào thế? Còn gọi giám đốc gì vậy? Tôi nhớ đồng chí Bạch đã nghỉ việc ở toà soạn rồi mà?”

Thư ký Lâm thấy Bạch Du không muốn quay về với mình, liền nói nói thẳng: “Đương nhiên không phải tôi nói là giám đốc toà soạn, mà là xưởng chạm khắc vỏ sò ở xã Phi Ngư. Xưởng này do đồng chí Bạch một tay lập nên, chẳng lẽ cô ấy không nói với hàng xóm các cô sao?

Những lời này vừa dứt, bỗng chốc khiến ai ấy ồ lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-734.html.]

“Cái gì? Bạch Du thành lập nhà máy hả?”

“"Xin lỗi đồng chí, Bạch Du đã thành lập nhà xưởng nào vậy?”

“Tôi chưa nghe nói gì hết. Chị Lôi, chị rất thân với Bạch Du, cô ấy không nói với chị sao?”

Thư ký Lâm lộ ra vẻ nham hiểm, nói: “Đó là một xưởng chạm khắc vỏ sò. Cô ấy là giám đốc nhà máy, còn mời hai vợ chồng thợ cả Ngũ về làm nhà thiết kế. Mỗi tháng một người sẽ có năm mươi đồng tiền lương, chưa tính trợ cấp. Ngoài thợ cả Ngũ, còn có một người tên là Mã Tái Nam, trước đây gọi là Phùng Chiêu Đệ, cũng được gọi đến làm trợ lý.”

Năm mươi đồng!

Khi con số này vừa được nói ra, tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh, mang ánh mắt không mấy hảo cảm nhìn về phía Bạch Du.

“Bạch Du, cô từ đảo Quỳnh Châu đến đây đã được một hai năm, chúng ta là hàng xóm lâu như vậy, sao cô không kể cho chúng tôi nghe chuyện tốt như thế chứ?”

“Đúng vậy, họ hàng xa không bằng láng giềng gần, lúc bình thường khi cô đến Quảng Thành học, chúng tôi thấy có gì ngon là sẽ chia cho nhà đội trưởng, chúng tôi không muốn cô cho chúng tôi cái gì, nhưng cô làm thế này đúng thật là không để chúng tôi vào mắt.”

“Đúng vậy, chả hề nói cho chúng tôi biết, ngay cả chị Lôi cũng không. Xem ra mối quan hệ tốt đẹp mà chúng ta có đều là giả nhỉ, rốt cuộc thì hay rồi, còn giấu diếm bao nhiêu nữa đây, là sợ mọi người được thơm lây của cô sao?”

Thấy mọi người phàn nàn Bạch Du, cuối cùng thư ký Lâm cũng thở ra một hơi.

Anh ta không được sống dễ dàng thì cô cũng mong được dễ thở!

Tất nhiên, mấy lời đồn nhảm không thể làm gì được Bạch Du, nhưng sau này thanh danh của nhà cô trong quân đội sẽ hoàn toàn biến mất, nếu nhìn xa hơn thì thậm chí có thể ảnh hưởng đến việc thăng chức của chồng cô.

Dù sao chỉ cần có thể gây rắc rối cho Bạch Du là anh ta thấy vui rồi!

Làm sao Bạch Du có thể không biết mục đích của thư ký Lâm? Cô không quan tâm nhiều đến người khác, nhưng đúng thật chị Lôi đã giúp đỡ cô rất nhiều, cô không muốn chị Lôi hiểu lầm mình.

Nhưng chưa kịp mở miệng, cô đã nghe thấy tiếng chị Lôi nói lớn: “Muốn oán trách thì cứ oán trách đi, đừng lôi tôi vào. Bạch Du không nói cho tôi biết, nhưng lòng tôi hiểu là được. Cái chuyện vừa nãy mà tên xấu xí này nói, xưởng chạm khắc vỏ sò gì đó, tôi không biết chạm khắc vỏ sò là gì, nhưng chắc chắn là nó liên quan đến việc chạm khắc, mấy người nhìn tay tôi này, mấy người có nghĩ tôi có thể làm việc chạm khắc được không?”

Vừa nói, chị ấy vừa giơ đôi bàn tay to lớn của mình lên: “Thứ nhất, tôi không thể làm công việc điêu khắc, thứ hai, tôi không thể thiết kế được cái gì như thợ cả Ngũ. Chưa nói tới nhà thiết kế là gì tôi cũng không biết, bảo tôi vẽ gà thì cũng nhìn như con sâu thôi. Điều cuối cùng chính là, chúng ta đều cùng chồng đến đây để đóng quân. Khi chồng mình bị điều đi, chúng ta nhất định sẽ đi cùng, thế nên sẽ khác người dân địa phương rất nhiều, vì vậy Bạch Du mời người dân địa phương tham gia thì có sao?”

Mọi người nghe chị Lôi nói vậy, đều im lặng hết.

Khi nghe tin Bạch Du còn bảo cả Phùng Chiêu Đệ làm trợ lý nhưng chẳng nói lời nào với bọn họ, lòng họ cảm thấy khó chịu vô cùng.

Lúc này, khi bị chị Lôi nhắc nhở thì mới tỉnh táo lại, họ đúng như chị Lôi đã nói, một khi chồng bị điều đi thì họ nhất định sẽ theo chồng, lỡ như chồng xuất ngũ thì họ cũng sẽ ưu tiên trở về quê hương hơn.

Dù sao ở quê họ đều có người thân, cha mẹ, ở đây bọn họ luôn là những người xa lạ.

Nghĩ thế, trên khuôn mặt của mọi người đều hiện lên vẻ xấu hổ.

Bạch Du cảm kích nhìn chị Lôi: “Cái gọi là chạm khắc trên vỏ sò dùng vỏ sò làm thành đồ điêu khắc. Để tạo ra một sản phẩm hoàn chỉnh cần rất nhiều quy trình, chẳng hạn như thiết kế bản vẽ, cắt, mài, dán, ... Mỗi quy trình đều phải có sự yêu cầu tương đối cao về cả trình độ lẫn năng khiếu nghệ thuật. Đã gần một tháng kể từ khi tuyển dụng công nhân vào nhà máy, dù những người đó chưa phải là công nhân chính thức, chỉ có thể gọi là học việc, học việc thì sẽ không được trả lương, học thành thạo xong mới có thể thương lượng mức lương được.”

“Sở dĩ tôi không nói với mọi người là vì, thứ nhất công việc này không dễ làm. Thứ hai như chị Lôi đã nói, nó không phù hợp với hoàn cảnh gia đình của mọi người. Mọi người thường rất quan tâm đến tôi và gia đình tôi, nhất là trong thời gian tôi không ở đảo Quỳnh Châu, ít nhiều gì mọi người đã giúp tôi chăm sóc Giang Lâm, giờ đây tôi xin chân thành gửi lời cảm ơn đến mọi người”.

Nói xong, cô cúi chín mươi độ cảm ơn mọi người.

Mọi người nhìn thấy cảnh này càng cảm thấy áy náy hơn.

TBC

Lúc nãy ngoài miệng thì tỏ ra tức giận, nhưng thực ra họ không quan tâm Giang Lâm nhiều đến thế. Một khi Bạch Du đến Quảng Thành, Giang Lâm sẽ ăn uống trong căn tin, thời gian còn lại sẽ ở trong quân đội nên sẽ không cần phải làm phiền người khác.

Loading...