Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 727

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:14:05
Lượt xem: 15

Quà đáp lại của cô bé đôi khi là một bức thư tự viết, tất nhiên một bức thư có thể chỉ có vài chữ (vì cô bé chỉ biết vài chữ), hoặc là một bức tranh rất đơn giản, thậm chí đôi khi chỉ là vài viên kẹo cô bé không nỡ ăn nhưng thế cũng đủ khiến nhà họ Ngũ và Ngũ Hiểu Đường vui vẻ trong một thời gian dài.

Dĩ nhiên, khi nhà họ Ngũ gửi cũng không quên cô nhóc, mỗi lần Triệu Kí Thu đều sẽ chuẩn bị thêm một phần cho cô nhóc nên cô nhóc không chút xa lạ nào với bà nội Triệu Kí Thu này, rất vui vẻ được bà ấy nắm bàn tay nhỏ dắt đi.

Thấy cô nhóc được dẫn đi, Bạch Du thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đi ra ngoài chỗ thu vỏ sò.

Còn chưa bước tới, cô đã nghe thấy một người đàn ông đang mắng chửi vợ của mình: “Đều do thứ sao chổi như mày, nếu không phải mày té thì chúng ta sẽ không xếp phía sau như vậy!”

Người đàn ông xếp thứ năm, không tính là gần chót, cho dù một ngày chỉ thu năm mươi cân vỏ sò thì hôm nay vỏ sò của anh ta hoàn toàn có cơ hội được thu vào.

Nhung anh ta vẫn mắng liên tục, mà người phụ nữ đang bị mắng chỉ cúi đầu, một câu cũng không dám nói.

TBC

Thấy anh ta không có hành động đánh nên Bạch Du cũng không bảo người bước lên ngăn cản, chỉ là đến khi tới phiên người đàn ông thì cô ngay cả nhìn cũng không nhìn đã nói: “Vỏ sò của anh, công xưởng chúng tôi không thu.”

Người đàn ông nhất thời ngay người, hoàn toàn không còn khí thế mắng vợ vừa rồi, ngược lại anh ta rất lấy lòng hỏi: “Chủ nhiệm Bạch, vỏ sò của chúng tôi rất tốt, tại sao không thu vỏ sò của chúng tôi thế?”

Hôm qua Bạch Du đã đưa ra tiêu chuẩn thu vỏ sò, vỏ sò thu được phải càng nguyên vẹn càng tốt, bên trong không được lẫn đá và cát, nếu phát hiện thì sẽ bị đưa vào danh sách đen.

Sau khi mọi người biết, họ đều không dám làm giả, người đàn ông này làm giống như vậy nên anh ta không hiểu tại sao mình lại bị từ chối.

Mặt Bạch Du không biểu hiện cảm xúc nhìn anh ta nói: “Chẳng phải vừa rồi anh mắng chửi vợ của mình sao?”

Người đàn ông bị Bạch Du nhìn đến run rẩy toàn thân, lắp bắp nói: “Mắng nhưng không có đánh.”

Bạch Du: “Mắng cũng không được, chúng tôi mở công xưởng điêu khắc vỏ sò vì phục vụ cho nhân dân, vì giúp xã viên gia tăng thu nhập để cải thiện cuộc sống, chứ không phải để kích thích vợ chồng mấy người mâu thuẫn, nói cách khác, sau này nhà ai bạo hành vợ mình thì chúng tôi không bao giờ thu vỏ sò của họ nữa!”

Mọi người nghe nói như vậy đều ngây người.

Như vậy cũng được à?

Nhất là đàn ông, khi nghe nói như vậy trong lòng có phần khó chịu, chẳng lẽ sau này họ không được đánh không được mắng vợ mình sao? Nếu không thì không thể nhặt vỏ sò để đổi tiền?

Những người phụ nữ nghe nói như vậy thì đôi mắt đều sáng lên, có người dễ xúc động, mũi cay cay.

Chủ nhiệm Vương lập tức biết ý muốn của Bạch Du, bà ấy lớn tiếng nói: “Còn nữa, những người trước đây từng đánh vợ mình, sau này công xưởng thuê thợ cũng sẽ ưu tiên loại bỏ loại người này đầu tiên, những gia đình có mẹ chồng ngược đãi con dâu cũng giống như vậy, tóm lại nếu mọi người muốn sau này kiếm được tiền từ công xưởng, thì phải đối xử thật tốt với vợ của mọi người!”

Chủ nhiệm Vương càng nói càng kích động đến mức hai má đỏ bừng.

Vì giải quyết vấn đề bạo lực gia đình này, bà ấy đã thử rất nhiều cách, tuyên truyền, khuyên, cảnh cáo nhưng tất cả đều vô dụng, những người đàn ông thích đánh vợ có người giống như cục đá trong hố phân, bất luận bạn nói gì thì họ cũng sẽ không thay đổi.

Có phần ngoài mặt đồng ý với bạn sẽ thay đổi nhưng quay đầu vẫn đánh như thường, vì chuyện này, nhiều lần bà ấy tức đến đau cả dạ dày nhưng chẳng có cách nào trị được họ.

Bây giờ tốt lắm, bà ấy không tin có người lại không thích tiền.

Mặc dù những người đàn ông này vì tiền nên không đánh vợ nhưng có sao đâu, miễn là có tác dụng là được.

Quả nhiên, sau khi nghe được lời này của chủ nhiệm Vương, những người đàn ông thích đánh vợ kia, còn có những người già thích ngược đãi con dâu kia nhất thời đều cảm thấy đau răng, nhưng như chủ nhiệm Vương nghĩ, vì tiền, họ quyết định từ hôm nay trở đi sẽ không đánh vợ nữa.

Mà người đàn ông mắng vợ vừa rồi, để bán được vỏ sò trong tay, mà xin lỗi vợ mình ngay tại chỗ.

Nhưng Bạch Du vẫn không thu vỏ sò của anh ta, mà bảo anh ta đem vỏ sò về, nếu sau này anh ta không mắng vợ mình nữa thì cô sẽ cân nhắc thu vỏ sò của anh ta sau.

Người đàn ông không còn cách nào khác, chỉ có thể vác vỏ sò về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-727.html.]

Chất lượng vỏ sò của mọi người mang tới đều rất tốt, lại có không ít hình dáng đặc biệt. Sau khi dẫn nhóm người Mã Tái Nam kiểm tra thì Bạch Du thanh toán tiền cho các xã viên ngay tại chỗ.

Trước đó các xã viên còn lo công xưởng chỉ lừa mọi người, đến khi thấy công xưởng thực sự trả tiền cho họ, lúc này mọi người mới tin, sự nhiệt huyết nhặt vỏ sò lên đến đỉnh điểm.

Người của hai đội sản xuất gần như cả nhà cùng ra quân, chỉ cần không đi làm thì đều chạy ra bờ biển nhặt vỏ sò.

Từ ngày đó sau khi đại đội trưởng Hà trở về từ công xã, ông ta đã ăn không ngon ngủ không yên vì lo lắng chuyện của công xưởng sẽ bị người trong đội sản xuất biết, nhưng giấy không gói được lửa, cuối cùng người trong đội sản xuất cũng biết.

“Mấy người có nghe nói gì không? Đại đội trưởng bảo chúng ta ký tên rút khỏi công xưởng đã nhận được đơn đặt hàng, nghe nói bán được rất nhiều tiền, mà còn bán cho của hàng Hữu Nghị của thành phố Quảng đấy!”

“Dĩ nhiên là có nghe nói rồi, tôi còn nghe nói họ còn muốn tham gia hội Quảng gì đó, nghe bảo đến đó sẽ có rất nhiều người nước ngoài mua đồ của họ, vả lại tôi nghe nói công xưởng còn phát cho họ một cân thịt heo!”

“Đây có là gì! Tôi nghe nói công xưởng thu mua vỏ sò của hai đội sản xuất khác, mười cân một đồng, có không ít người đã nhận được tiền!”

“Vậy chúng ta cũng nhanh đi nhặt vỏ sò đi, mười cận một đồng, tiền này quá dễ kiếm đi!”

“Nghĩ gì vậy! Công xưởng đã tuyên bố rồi, bởi vì đội sản xuất của chúng ta tự nguyện rút khỏi hạng mục xây dựng công xưởng, cho nên không chỉ sau này chúng ta không thể được tuyển công nhân nghỉ thai sản, mà ngay cả vỏ sò cũng không thu của đội sản xuất chúng ta!”

Lời này vừa thốt ra, mọi người đều ngây người, ngẩn ngơ, cuối cùng là tức giận.

Tất cả đều rối rít tìm đến nhà đại đội trưởng Hà để hỏi cho ra nhẽ, vốn đại đội trưởng Hà còn muốn giả bệnh nhưng mọi người hoàn toàn mặc kệ ông ta bệnh thật hay bệnh giả, lao thẳng vào phòng ông ta muốn ông ta đưa ra một lời xác định.

Đại đội trưởng Hà không có cách nào nói dối nên chỉ gật đầu thừa nhận: “Phía công xã đã nói như vậy, tôi cũng đã giúp mọi người giành giật, chỉ là bí thư nói quy củ là quy củ, nên tôi cũng không còn cách nào khác…”

Đại đội trưởng Hà vốn nghĩ rằng mình nói gì đi nữa cũng là đại đội trưởng của đội sản xuất, cho dù trong lòng mọi người không thoải mái thì cũng không dám gây khó dễ gì cho ông ta.

Nhưng ông ta đã đánh giá thấp sức mạnh của đồng tiền, trước lợi ích, ai còn quan tâm ông ta là đại đội trưởng hay là họ hàng chứ.

Các đội viên nổi giận: “Đều là lỗi của đại đội trưởng Hà, nếu không phải ông ta cổ động mọi người rút lui, sao bây giờ chúng ta có thể bị công xưởng vứt bỏ chứ!”

“Không sai, chính là lỗi của đại đội trưởng Hà!”

“Cắt đứt con đường kiếm tiền của người khác chẳng khác nào g.i.ế.c cha mẹ người khác, chẳng lẽ ông ta không sợ báo ứng rơi xuống người con cháu mình sao!”

“Chết tiệt, tôi nguyền rủa cháu trai đội trưởng Hà không có □□!”

“...”

Mọi người chửi rủa càng lúc càng khó nghe, đại đội trưởng Hà tức đến nỗi mạch m.á.u gần như muốn nổ tung.

Chửi rủa cũng đành, có những người nóng tính, lập tức chạy ra nhà vệ sinh múc mấy xô phân đổ trước cửa nhà đại đội trưởng Hà.

“...”

Đại đội trưởng Hà tức đến nỗi nhiều lần suýt nữa thì gặp bà cố của mình.

Sau đó, đại đội trưởng Hà bị cách chức đại đội trưởng đội sản xuất vì bị mọi người tố cáo.

Nhưng đây là chuyện sau này.

***

Công xưởng vẫn được nhóm người thợ cả Ngũ cùng nhau duy trì, đều tiến hành đâu vào đấy.

Nhưng phía Âu Dương Văn Khiến vẫn không có tin tức, cũng không có tin tức gì từ Tân Tuệ Mi.

Loading...