Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 716

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:13:44
Lượt xem: 26

Tối hôm qua bà ấy lo lắng, cũng không nhắm mắt cả một đêm, suýt chút nữa bệnh tim đã bộc phát, tuổi tác của bà ấy cũng không nhỏ, chẳng lẽ không biết dẫn đứa nhỏ đi thì nhà họ Tập sẽ lo lắng sao?

Bạch Du mỉm cười: “Tại sao à? Có thể bởi vì tôi thích xen vào chuyện của người khác đi, Ngô Hiếu Nghi gạt mấy người dẫn Lục Thừa đi gặp con gái Ngô Hiếu Ngọc, mấy người không biết chuyện, Ngô Hiếu Nghi chi toàn bộ tiền lên người con gái Ngô Hiểu Ngọc, mấy người cũng không biết chuyện này. Nếu lần này tôi không dẫn Lục Thừa đi thì chỉ sợ mấy người sẽ mãi mãi không biết, khi biển hiệu rơi xuống, Ngô Hiếu Nghi đưa tay bảo vệ cho con gái Ngô Hiếu Nghọc lại đẩy Lục Thừa té xuống đất, khiến cho cậu bé bị biển hiệu rơi trúng gãy chân, sau chuyện này, Ngô Hiếu Nghi bế con gái Ngô Hiếu Ngọc tới bệnh viện, bỏ một mình Lục Thừa ở cửa cung tiêu xã mặc kệ, thế thì tôi dẫn cậu bé đi thôi, mấy người không yêu thương cậu bé thì tôi sẽ tới yêu thương nó.”

Cơ thể nhỏ bé của Tập Lục Thừa không khống chế được mà run rẩy, nước mắt hạt lớn hạt nhỏ chảy xuống.

Lần trước cậu bé đã nói sau này sẽ không khóc nữa, nhưng nước mắt đáng c.h.ế.t không nghe lời cậu bé.

Trong phòng bệnh im lặng mấy giây.

Khuôn mặt mẹ Tập đầy vẻ khiếp sợ lại tức giận nhìn con dâu: “Tối hôm qua rõ ràng cô nói với tôi không phải như vậy, cô nói cô chạy đến bệnh viện gọi bác sĩ mới bỏ Thừa Thừa lại ở cửa cung tiêu xã!”

Toàn thân Ngô Hiếu Nghi lại không kiềm chế được run rẩy, giống như lên cơn động kinh: “Không phải như vậy đâu mẹ, mẹ nghe con giải thích…”

Không phải cô ta cố tình, cô ta thật sự không biết mình đụng phải con trai khiến cậu bé bị thương, cô ta cũng không biết thì ra cậu bé lại bị thương nghiêm trọng như vậy, nếu cô ấy biết thì chắc chắn sẽ khong bỏ một mình vậu bé mà mặc kệ.

Chỉ là mẹ Tập hoàn toàn không muốn nghe cô ta giải thích, bà ấy xông lên dùng túi xách đánh cô ta một trận.

“Bốp bốp bốp…”

TBC

Mặc dù không phải đánh vào mặt nhưng Ngô Hiếu Nghi vẫn bị đánh đến mức khóc hu hu.

Những người từ phòng bệnh khác bị tiếng ồn ào thu hút tới, rối rít đứng ở cửa vây xem, còn hai người nhà khác trong phòng bệnh thì chỉ vào Ngô Hiếu Nghi mà chỉ trỏ bàn tán…

“Thật là mở mang tầm mắt, chưa từng thấy bà mẹ nào độc ác như vậy.”

“Làm gì có ai không thương con của mình, mà lại đi thương con của người khác, chẳng lẽ đứa bé bên ngoài kia cũng là do cô ta sinh sao?”

Lời này vừa dứt, ánh mắt mọi người nhìn Tập Hiểu Đông đột nhiên thay đổi, cảm thấy trên đầu anh ấy bỗng nhiên mọc lên một đồng cỏ xanh mướt.

Sau khi Tập Hiểu Đông bước vào vẫn luôn không lên tiếng, mắt thấy chuyện càng ngày càng mất kiểm soát, lúc này anh ấy mới lạnh lùng nói: “Dừng tay hết cho tôi!”

Giọng nói vừa phát ra thì động tác của mẹ Tập cũng theo đó ngừng lại, nhưng cơn giận của bà ấy vẫn không vì thế mà nguôi ngoai: “Trước đây mẹ đã bảo con đừng cưới người đàn bà này mà, con không nghe mẹ, cả nhà họ Ngô đều là đồ ngốc, ai dính vào ai thì xui xẻo!”

Bà ấy tức giận vì con trai mình cưới một đứa con dâu như vậy về nhà, càng tức giận hơn vì mình đã già nên không biết gì, để cháu trai bị ngược đãi ngay trước mắt mình mà không hay biết.

Nghĩ đến đây, bà ấy tự tán mình hai cái “chát, chát”.

Tập Hiểu Đông không nhìn Ngô Hiếu Nghi mà đi thẳng tới trước mặt Bạch Du, cúi đầu với cô: “Đồng chí Bạch, cám ơn lại lần nữa cứu một mạng của Thừa Thừa, có câu nói quá tam ba bận, tôi bảo đảm với cô, loại chuyện này tuyệt đối sẽ không xảy ra lần thứ ba.”

Bạch Du nhún vai: “Tôi chỉ là một người ngoài, anh không cần phải bảo đảm gì đó với tôi cả, người duy nhất mà anh có lỗi không phải tôi, mà là Lục Thừa.”

Tập Hiểu Dông bước tới trước giường bệnh rồi ngồi xổm xuống nhìn con trai đang khóc thành người nước mắt, đôi mắt cũng theo đó đỏ lên: “Thừa Thừa, cha xin lỗi con, khi con vừa sinh ra đã bỏ rơi con, thật vất vả mới có thể tìm con trở về đã không bảo vệ con thật tốt, cha biết lỗi rồi, con có thể cho cha thêm một cơ hội được không?”

Tập Lục Thừa lau sạch nước mắt rồi nhìn cha, nhưng cậu bé không lên tiếng.

Tập Hiểu Đồng sờ đầu cậu bé: “Lần này trở về cha sẽ lập tức nghỉ việc, sau đó dẫn con về lại Thủ đô sống, về sau đích thân cha sẽ chăm sóc con có được không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-716.html.]

Nghe nói như vậy, mẹ Tập và Ngô Hiểu Nghi đều ngẩn ra.

Tập Hiểu Đông làm việc tại một cơ quan trọng điểm, những năm gần đây anh ấy đã đạt được nhiều thành tích, rất được cấp trên ghi nhận, chỉ cần cố gắng thêm một hoặc hai năm nữa thì chắc chắn sẽ có thể thăng tiến.

Nhưng không ngờ anh ấy lại nói muốn nghỉ việc, hơn nữa còn muốn quay lại Thủ đô khiến Ngô Hiếu Nghi không khỏi gấp gáp.

Cô ta vừa không muốn chồng từ bỏ công việc, càng không muốn quay lại Thủ đô, Nha Nha đi theo nhà mẹ nuôi của Ngô Hiếu Ngọc ở thành phố Quảng, một khi quay lại Thủ đô, thế thì đồng nghĩa với việc sau này cô ta sẽ không còn được gặp lại Nha Nha nữa.

Điều này muốn mạng cô ta!

Nhưng Tập Hiếu Đông hoàn toàn không nhìn cô ta, cô ta muốn chen miệng cũng không tìm được cơ hội.

Rốt cuộc sau một lúc im lặng, Tập Lục Thừa gật đầu: “Được.”

Cậu bé rất thích cô Bạch, cũng rất nhớ hai người bạn Minh Thư và Niệm Niệm. nhưng cậu bé cũng biết, cha không thể nào giao mình cho cô Bạch được.

Sau đó Tập Hiểu Đông lại lần nữa bày tỏ cám ơn với Bạch Du, tiếp đó anh ấy đi làm thủ tục xuất viện cho Tập Lục Thừa rồi dẫn cậu bé về nhà.

Từ đầu đến cuối, anh ấy không nhìn Ngô Hiếu Nghi lấy một cái, cũng không nói với cô ta một lời nào khiến Ngô Hiếu Nghi vừa mất mặt vừa khó chịu vừa sợ hãi.

Cô ta chưa từng thấy chồng như vậy bao giờ, lần trước dù cô ta có làm ầm ĩ đến nhà Bạch Du, sau khi về anh ấy cũng không tỏ thái độ khó chịu với cô ta, mà còn nhẹ nhàng nói chuyện với cô ta, bảo cô ta hãy đối xử tốt với con trai của họ.

Vì thái độ của anh ấy quá tốt nên cô ta nghĩ rằng dù mình có làm gì đi chăng nữa thì anh ấy cũng sẽ tha thứ cho mình.

Nhưng lúc này, cô ta cảm nhận được một luồng khí lạnh không ngừng bốc lên từ lòng bàn chân, lan khắp tứ chi.

Cô ta không thèm mắng Bạch Du là kẻ phá đám nữa mà vội vàng đuổi theo ra ngoài.

***

Sau khi nhà họ Tập rời khỏi bệnh viện, Bạch Du và Mã Tái Nam đã nhanh chóng rời đi.

Ở thành phố Quảng thêm một ngày nữa, trước khi rời đi để quay lại đảo Quỳnh Châu, Bạch Du đến cung tiêu xã mua khá nhiều đồ ăn vặt, một phần tặng cho chú gác cổng, một phần tặng cho nhà họ Nguỵ, nhờ họ tiếp tục giúp chăm sóc hai con ch.ó và một con mèo, phần còn lại mang về cho gia đình.

Sau khi Mã Tái Nam biết mình sẽ sớm có lương, cũng cắn răng mua một ít, chuẩn bị mang về cho mẹ và ba em gái nếm thử đồ ăn vặt của thành phố lớn.

Trải qua 36 giờ, hai người lại lần nữa quay lại đảo Quỳnh Châu.

Mấy ngày không gặp mẹ, cô nhóc vô cùng tủi thân, vừa nhìn thấy mẹ là bám riết lấy đòi mẹ bế, ngay cả khi cô đi vệ sinh cũng phải bám theo từng bước.

Bạch Du kể chuyện Tập Lục Thừa cho bà nội, sau khi bà Bạch biết, không khỏi liên tục cảm thán đứa trẻ này không có duyên với mẹ, trước đây người mẹ giả Ngô Hiếu Ngọc đối xử không tốt với cậu bé cũng đành, mà mẹ ruột cũng vậy.

Buổi tối Giang Lâm trở về, tất nhiên hai vợ lại chồng triền miên một trận.

***

Sáng hôm sau, Mã Tái Nam đến nhà Bạch Du từ rất sớm để chờ cô. Nhìn đôi mắt cô ấy đầy tơ m.á.u nhưng vẫn tràn đầy sức sống, Bạch Du biết tối qua cô ấy chắc chắn lại phấn khích đến mức không ngủ được.

Loading...