Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 696
Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:12:41
Lượt xem: 15
Sau khi Âu Dương Văn Khiên phát biểu vài câu liền giao sản nghiệp này cho Bạch Du: "Đồng chí Bạch, mảng chạm khắc vỏ sò tôi không biết được nhiều, cho nên bước tiếp theo làm như thế nào cô chứ nói, tất cả chúng tôi sẽ phối hợp với cô!"
Chủ nhiệm Vương của Hội Liên hiệp phụ nữ cũng gật đầu: “Đúng vậy, cô cứ nói, nếu tất cả chúng ta cùng đồng tâm hiệp lực thì nhất định có thể thành lập nhà máy!”
Bà ta muốn mọi người biết rằng, câu nói phụ nữ nắm giữ nửa bầu trời không chỉ là nói suông!
Bạch Du gật đầu: "Cảm ơn bí thư Âu Dương và chủ nhiệm Vương đã tin tưởng. Vậy thì tôi sẽ không từ chối nữa. Nếu có gì còn chưa tốt, mong hai người hãy kịp thời hướng dẫn cho tôi nhé."
Đúng là một đồng chí khiêm tốn và tốt bụng!
Chủ nhiệm Vương càng nhìn Bạch Du càng thích, càng nhìn càng thấy hài lòng.
TBC
Nếu là người khác, e rằng cái đuôi đã dựng lên trời rồi từ lâu rồi, nhưng Bạch Du vẫn có thể khiêm tốn như vậy, hơn nữa trong mọi việc đều đặt họ lên hàng đầu. Thái độ này khiến người ta rất thoải mái, khó trách trước kia tòa soạn lại thành công như vậy.
Bạch Du tiến lên vài bước, hắng giọng nói: "Việc tuyển dụng lần này chủ yếu là là tuyển người học nghề chạm khắc vỏ sò. Bởi vì quy mô sản xuất có hạn nên lần này chỉ tuyển hai mươi người. Tôi đếm ở đây thì tổng cộng có bốn mươi ba người, nhiều hơn số lượng cần, cho nên chỉ có thể quyết định thông qua kiểm tra."
Một cô gái trẻ có khuôn mặt tròn giơ tay, mặt đỏ bừng hỏi: “Xin hỏi kiểm tra như thế nào ạ?”
Bạch Du nhớ rõ cô gái trẻ trước mặt, cô ta là cô gái duy nhất có bằng cấp ba do chủ nhiệm Vương giới thiệu, tên là Lâm Bảo Châu.
Cô ta tuy là con gái nhà quê nhưng vì trong nhà ba đời đều là đàn ông làm trụ cột, tới đời cô ta thì chỉ sinh ra một người con gái là cô ta, bởi thế trong mà rất chiều chuộng cô ta, do đó mới được trao cho cơ hội đi học đầy quý giá.
Bạch Du khẳng định: "Câu hỏi của đồng chí nữ này rất hay. Trong nhà máy của chúng tôi, sau này nếu gặp phải điều gì không hiểu thì cứ hỏi thoải mái. Còn đối với việc kiểm tra, tôi đã chuẩn bị xong rồi."
Lần này Lâm Bảo Châu đến đây chỉ để giữ thể diện nên mới làm người đi đầu, bởi vì gia đình cô ta không coi trọng cái gọi là xưởng chạm khắc vỏ sò này, nhưng đại đội trưởng Trịnh đã huy động rất nhiều người, anh ta sợ mình sẽ bị so sánh với Đội sản xuất Xuân Phong, nên bảo cô ta qua cho đủ quân số.
Cô ta thầm nghĩ chỉ cần đi qua cho có là được, nhưng khi nhìn thấy Bí thư Âu Dương và chủ nhiệm Hội Liên hiệp phụ nữ rất kính trọng Bạch Du, suy nghĩ của cô ta liền bắt đầu thay đổi.
Cô ta cảm thấy Bạch Du là người có năng lực, nếu không sẽ không thể làm cho hai người quyền cao chức trọng kia phải cúi đầu.
Trực giác mách bảo với cô ta, nếu đi theo người có năng lực thì tương lai tuyệt đối sẽ không thể tồi tệ được.
Cho nên cô ta mới giơ tay định hỏi một câu, không ngờ mình chỉ hỏi một câu không quan trọng gì mấy nhưng lại được Bạch Du khen ngợi trước mặt mọi người, khiến cô ta hưng phấn đến hai má đều đỏ.
Cô ta quyết định, mình nhất định phải vào xưởng chạm khắc vỏ sò, nhất định phải vượt qua bài kiểm tra!
Cô ta muốn làm việc với đồng chí Bạch Du xinh đẹp và tài năng!
Bạch Du không biết mình mới khen bừa một câu mà đã dễ dàng thu phục được một fan hâm mộ, cô bảo Mã Tái Nam lấy túi xách và dụng cụ cô mang theo ra: “Đây là vỏ sò và dụng cụ mài tôi đã chuẩn bị từ sáng sớm. Tôi sẽ phát cho mỗi người một bộ, ba giờ kế tiếp mọi người cần phải mài vỏ sò thành hình bông hoa.”
Nói xong, cô bảo Mã Tái Nam và Hạ Hải Sinh đi phát vỏ sò và dụng cụ, sau đó lấy những bông hoa mà Hạ Hải Sinh đã mài trước đó ra và đặt lên bàn để làm mẫu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-696.html.]
Khi mọi người nhìn thấy hoa và vỏ sò trên bàn thì không khỏi xôn xao bàn tán.
"Mài vỏ sò thành hoa, quá khó rồi."
"Vỏ sò mỏng như vậy, lỡ mài một chút bị vỡ thì sao đây?"
"Tôi cảm giác mình không thể làm tốt huhuhu… Chắc tôi sẽ không vượt bài kiểm tra mất..."
“Không đậu thì không đậu, dù sao cũng không kiếm được nhiều tiền.”
Dù có cơ hội được tham gia bài kiểm tra nhưng nhiều người vẫn không mấy lạc quan với xưởng chạm khắc vỏ sò, do đó cũng không quan tâm lắm đến việc liệu mình có được chọn hay không.
Khi Bạch Du thấy thế cũng không hứa hẹn gì với mọi người, hứa hẹn không có ý nghĩa, cô muốn dùng thực lực để chinh phục mọi người.
Cô bảo Hạ Hải Sinh chỉ mọi người cách dùng những dụng cụ trước mặt, cách dùng lực ra sao để vỏ sò không bị vỡ.
Sau đó, cô nhờ chủ nhiệm Vương của Hội Liên hiệp phụ nữ dẫn người đi quan sát những người này, ghi chép chi tiết ai là người kiên nhẫn, ai khéo tay hay ai không thể ngồi yên được.
Chủ nhiệm Vương rất vui vì mình có thể phát huy công dụng, vỗ n.g.ự.c bảo Bạch Du yên tâm, mình nhất định sẽ làm tốt.
Sau khi làm xong hết, Bạch Du mới nói với Âu Dương Văn Khiên về chuyện của thợ cả Ngũ.
“Thầy Ngũ và dì Triệu đã lớn tuổi, ở nhà còn có một cô con gái có sức khỏe không tốt, cô gái đó không thể sống thiếu sự chăm sóc của họ, cho nên họ không thể ngày nào cũng lên xã hướng dẫn, trừ khi xã có thể thu xếp nhà ở cho họ."
Thật ra yêu cầu này không phải do vợ chồng thợ cả Ngũ đưa ra. Sau khi biết Bạch Du sẽ hợp tác với xã Phi Ngư để thành lập nhà máy, hai vợ chồng dứt khoát ủng hộ cô, cũng không phản đối sự sắp xếp của cô.
Bạch Du rất cảm động vì điều này.
Vợ chồng thợ cả Ngũ nói họ có thể đưa Ngũ Hiểu Đường tới xã làm vào buổi sáng, buổi tối sẽ đưa con gái về. Tuy nhiên, họ cần có một phòng riêng để Ngũ Hiểu Đường có thể ở một mình.
Nhưng Bạch Du cảm thấy ngày nào bọn họ cũng đi tới đi lui như vậy quá khó khăn, trạng thái tinh thần của Ngũ Hiểu Đường luôn là một quả b.o.m hẹn giờ, nếu trên đường đi gặp phải người nào mỉa mai hoặc coi thường họ, thì đối với sự hồi phục của Ngũ Hiểu Đường cũng không phải là chuyện tốt lành gì.
Vì vậy, sau khi suy nghĩ, cô cảm thấy giải pháp tốt nhất là để thợ cả Ngũ và gia đình chuyển về xã ở, để họ không cần phải đi lại vất vả hàng ngày nữa, đồng thời cũng có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền thuê.
Đúng vậy, ngôi nhà nơi thợ cả Ngũ ở hiện nay là do thư ký Chương của bên toà soạn cho họ ở nhờ, thư kí Chương nhất quyết không lấy tiền, nhưng bởi thế con trai và con dâu của thư ký Chương rất không vui, do đó thợ cả Ngũ vẫn trả tiền thuê cho nhà họ Chương. Nhưng gần đây, nhà họ Chương đang đang ầm ĩ nên muốn lấy lại căn nhà, nếu không sẽ phải tăng tiền thuê, bởi vì giá thuê mà Thư ký Chương đặt ra quá thấp. Một ngôi nhà lớn như vậy mà chỉ lấy một đồng. Nếu cho người khác thuê thì có thể thu ít nhất được ba đến năm đồng.
Sau khi nghe lời đề nghị của Bạch Du, thợ cả Ngũ và gia đình rất vui vẻ chuyển đến xã, đó là lý do tại sao đến bây giờ Bạch Du mới mở lời.
Âu Dương Văn Khiên suy nghĩ một chút, nói: "Không thành vấn đề, chuyện này tôi sẽ giải quyết."
Nhìn thấy đối phương không có từ chối, trong lòng Bạch Du trở nên nhẹ nhõm, cũng cảm thấy may mắn vì mình đã chọn đúng người để hợp tác.
Bạch Du: "Còn nữa, mặc dù hiện tại không vội xây dựng nhà máy, nhưng chúng ta không thể làm việc trên đất trống được. Chúng ta cần một nơi rộng rãi, cũng như bàn ghế."
Âu Dương Văn Khiên ghi chép những điểm cần thiết: “Được, cái này tôi đã nhớ kỹ, trong xã còn có một số chỗ trống không dùng để làm gì, hai ngày tới tôi sẽ bảo người đến dọn dẹp. Về phần bàn, ghế và dụng cụ thì phải đợi ngân hàng cho vay rồi mới mua được ”.