Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 689
Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:11:32
Lượt xem: 10
Vẻ mặt Mã Tú Lan vừa cảm kích vừa ngại ngùng: “Thật là ngại quá, lại để đồng chí Bạch tốn tiền nữa rồi. Chiêu Đệ đang ở bãi đánh bắt cá giúp bán cá, thím bảo Phán Đệ đi kiếm con bé về.”
Phùng Chiêu Đệ muốn kiếm thêm nhiều tiền, ngoài việc nửa đêm theo chân đàn ông ra biển, ban ngày còn tới bãi đánh bắt cá giúp rửa sạch cá và bán cá, cô ấy vô cùng vất vả nhưng một ngày không kiếm được bao nhiêu tiền cả, thậm chí còn mệt tới mức đau lưng mỏi eo, Mã Tú Lan đau lòng cho con gái nhưng sức khỏe của bà ấy không tốt nên không thể làm việc nặng được, chỉ có thể ở nhà làm đế giày bán cho Cung Tiêu Xã.
Phán Đệ nghe lời mẹ cô bé nói thì lập tức vắt chân lên cổ chạy đi kiếm chị.
Không tới mười phút sau, Phùng Chiêu Đệ đã vội chạy về, vừa chạy vừa thở dốc: “Bạch Du, cô tới kiếm tôi à?”
Bạch Du gật đầu: “Không phải lần trước tôi đã nói có lẽ có một công việc cho cô ư, giờ đã có công việc rồi, nếu cô đồng ý thì ngày mốt theo tôi tới công xã Phi Ngư, về phần tiền lương cụ thể, chốc sau chúng ta sẽ bàn bạc lại.”
Đây quả thật là chuyện vui như lên trời.
Cả nhà Phùng Chiêu Đệ ngạc nhiên tới ngây người, nửa ngày sau vẫn chưa có phản ứng.
Mã Tú Lan kích động tới mức đôi tay run rẩy: “Đồng, đồng chí Bạch, công việc mà cháu nói là gì?”
Bạch Du: “Bên công xã Phi Ngư chuẩn bị thành lập một nhà máy mới, cháu và bên công xã có hợp tác với nhau, cháu định để Chiêu Đệ làm trợ lý của cháu, không biết cô ấy có đồng ý không?”
“Đồng ý, tôi đồng ý, tôi vô cùng đồng ý!”
Phùng Chiêu Đệ lấy lại tinh thần, liên tục nói ba tiếng đồng ý, cứ như sợ nói chậm thì Bạch Du sẽ thay đổi chủ định.
Đôi mắt Mã Tú Lan đỏ bừng vì kích động: “Cảm ơn cháu, cảm ơn cháu, đồng chí Bạch, cháu thật sự là người có ơn lớn với cả nhà thím!”
Nói xong bà ấy định quỳ xuống cảm ơn Bạch Du, cô vội đỡ bà ấy đứng dậy: “Thím à, thím đừng làm như vậy, thím tuyệt đối đừng làm như vậy,”
Mã Tú Lan cũng nhận ra hành động của mình không được đúng, nếu như bị người khác nhìn thấy, nói không chừng tới khi đó sẽ có đủ loại tin đồn, bà ấy vội xin lỗi Bạch Du, sau đó nhanh chóng đi vào phòng bếp, nói là phải giữ Bạch Du lại ăn cơm.
Bạch Du nhanh chóng nói là mình đã ăn rồi, nói xong cũng định rời khỏi, nếu cô không về thì cô sợ rằng nhà họ Phùng lại định mua đồ ăn cho cô: “Sáng ngày mốt cô tới kiếm tôi, chúng ta sẽ cùng tới công xã Phi Ngư.”
Đôi mắt Phùng Chiêu Đệ lóe sáng, cô ấy gật đầu như gà mổ thóc: “Được, được, được, tôi nhất định sẽ tới đúng giờ.”
Bạch Du: “Còn nữa, bởi vì nhà máy vẫn còn đang trong quá trình chuẩn bị nên không được thông báo ra bên ngoài, mọi người tạm thời đừng nói với người ngoài về chuyện công việc, biết chưa?”
Cả nhà họ Phùng gật đầu cùng lúc, đám trẻ còn dùng tay che miệng, bày tỏ mình sẽ không nói với bên ngoài.
Sau khi đi xa khỏi nhà họ Phùng, vẫn có thể nghe được tiếng reo hò và tiếng cười không ngừng truyền tới từ nhà họ Phùng.
Gió mát thổi qua, Bạch Du cũng nhiễm sự vui sướng của bọn họ.
Song cô lại không biết được là sau khi cô rời khỏi, cả nhà họ Phùng đã ôm nhau khóc.
Chẳng qua lần này cả nhà là vui tới phát khóc, cuối cùng khoảng thời gian cực khổ của bọn họ cũng chấm dứt!
TBC
Buổi tối sau khi Giang Lâm về nhà, Bạch Du nói về chuyện hợp tác với công xã Phi Ngư cho anh nghe, Giang Lâm biết có Phùng Chiêu Đệ theo cô, thế là lại càng yên tâm.
Hôm sau, Hạ Hải Sinh chợt ghé qua, trong tay xách theo hai con cá thiểu nặng hơn nửa ký, anh ấy nhét vào tay Bạch Du xong rồi lập tức bỏ chạy, cứ như sợ cô sẽ trả cá lại, anh ấy chạy như bay suýt để lại tàn ảnh.
Bạch Du thấy thế, suýt chút nữa đã cười ra tiếng.
Người thời đại này thật sự rất thật thà chất phác, ngay cả khi tặng đồ cũng đáng yêu như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-689.html.]
Vốn dĩ loại cá này có tên cá thiểu là vì cái miệng của nó có chút vểnh lên mới nên mới có cái tên như vậy, thịt cá thiểu rất mềm mại, gần như không có mùi tanh nhưng cá thiểu cũng không rẻ, một cân có giá một đồng.
Nhưng cá thiểu cũng có khuyết điểm, đó là có rất nhiều xương, trong nhà có hai đứa nhỏ nên ngày thường Bạch Du rất ít khi mua.
Sau khi Bạch Du làm sạch cá, cô rạch nhẹ một đường lên trên lưng cá, sau khi cắt gọn thì bỏ vào trong chậu sành rồi thêm gừng, hành, muối và một chút rượu nấu ăn, trước tiên là dùng tay bóp nhẹ gừng hành, sau đó ướp đều gia vị cho cá trong khoảng mười phút. Sau khi ướp xong, đổ dầu vào chảo, chờ cho tới dầu sôi bảy tám phần thì bỏ cá vào, chiên vàng đều các mặt rồi vớt ra ngoài.
Tiếp theo cắt nhỏ ớt cựa gà, hẹ vàng và rau cần, sau đó lấy một cái chảo khác bỏ mỡ lợn, ớt khô làm thơm chảo rồi lại thêm hành, gừng, tỏi, tương đậu, nước, dầu hào và đường trắng, đun nấu trên lửa nhỏ tầm bảy tám rồi vớt toàn bộ ra, cuối cùng là bỏ cá đã ướp gia vị, sau đó lại vớt cá ra lần nữa, thêm tinh bột vào để làm sệt nước, thêm hẹ vàng, rau cần, một chút dấm, cuối cùng rưới nước sốt đậm đặc lên trên con cá.
Món cá thiểu kho kiểu Tứ Xuyên đã xong.
Mặc dù mấy ngày nay đều ăn cá nhưng cá ngon tới vậy, cho dù có ăn nhiều cũng không cảm thấy ngán.
Tối đó, bụng của Từ Ánh Chi ở thủ đô bắt đầu chuyển dạ.
Bạch Gia Dương nhanh chóng đưa vợ tới bệnh viện, sau mười giờ sinh đẻ, Từ Ánh Chi thuận lợi sinh ra một cậu nhóc mập mạp nặng bốn ký, mẹ con bình an.
Bạch Gia Dương ôm con trai đang khóc lớn, anh ấy vui mừng tới mức chảy nước mắt.
Bạch Phi Bằng cũng vui mừng tới mức nếp nhăn trên mặt dồn lại thành đóa hoa, ông giành ôm cháu trai với con trai, còn bảo anh ấy nhanh chóng gọi điện báo thông báo tin vui tới đảo Quỳnh Châu.
Mặc dù Bạch Gia Dương không muốn rời xa con trai và vợ nhưng ai bảo anh ấy là con trai cơ chứ.
***
Chẳng mấy chốc đã tới ngày thứ ba và cũng là ngày Bạch Du tới công xã Phi Ngư để tuyển người.
Bạch Du thức dậy làm bữa sáng từ sáng sớm, sau khi làm bữa sáng xong, cô thay một bộ quần áo sạch sẽ.
Thân trên là một cái áo sơ mi màu trắng bằng vải sợi tổng hợp, thân dưới là một cái quần dài màu đen, phối chung với một đôi giày da nhỏ màu đen. Tóc được búi thấp ra phía sau, trông vô cùng trưởng thành nhưng trông cũng chỉ trưởng thành hơn ngày thường một chút.
Bạch Du cố ý ăn mặc thật trưởng thành, thế mới có thể khiến mọi người nể phục.
Cô nhóc chưa từng thấy mẹ mặc đồ như vậy, cô bé nhìn không rời mắt: “Mẹ trông đẹp quá!”
Bạch Du cúi người xuống hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé: “Cảm ơn bé cưng, chốc nữa mẹ phải ra ngoài, con ở nhà phải ngoan ngoãn nghe lời bà cố có biết không?”
Thật ra là cô nhóc thích ở chung với mẹ hơn nhưng cô bé biết mẹ có việc phải làm nên ngoan ngoãn gật đầu: “Được ạ, nhưng tối nay mẹ phải kể chuyện cho con nghe, chuyện công chúa Bạch Tuyết.”
Bạch Du cong môi, trái tim mềm nhũn: “Được, khi mẹ về sẽ kể cho con nghe.”
Ngay lúc này.
Trong một nông trường nào đó ở thủ đô.
Mọi người chợt nhận ra một điều… Tần Tâm Hủy đã biến mất!
Nghe tin này, chủ nhiệm nông trường vừa đến làm đã nổi trận lôi đình: “Sao tự dưng con đàn bà Tần Tâm Hủy kia lại mất tích? Mấy người đã tìm khắp nơi chưa? Có khi nào cô ta ở trong nhà vệ sinh không?”
Con đàn bà Tần Tâm Hủy kia vốn rất lười biếng, lúc nào cũng chạy vào nhà vệ sinh, người lười thì đi vệ sinh nhiều, câu này đúng với loại người như cô ta.
Nhưng bình thường ông ta cũng lười để ý, vì trong nông trường làm nhiều hay ít thì lương thực được phân chia cũng tương ứng, tức là muốn ăn no thì phải làm nhiều, loại người lười biếng như Tần Tâm Hủy được phân chia lương thực ít nhất trong nông trường nhưng có vẻ mụ đàn bà đó có nhiều tiền nên cũng không thấy cô ta đói.