Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 677

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:28:59
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cát Đại Xuyên mở từng bức thư ra, đọc từng bức một, cuối cùng gấp lại rồi ném vào chậu sắt.

Sau đó anh ấy lấy ra một bức ảnh khác từ trong túi.

Bức ảnh như đã được lấy ra xem đi xem lại nhiều lần, phần góc đã hoen ố nhưng vẫn được bọc rất cẩn thận.

Trong ảnh, Lâm Hướng Tuyết đang đứng ở trong đình, ánh mặt trời chiếu vào mặt cô ấy, đằng sau cô ấy là những bông tường vi đang nở khắp trên tường, nhưng không có bông hoa nào tươi sáng hơn nụ cười trên khuôn mặt cô ấy cả.

Người giống như cầu vồng, khi gặp mới biết là rực rỡ đến nhường nào.

Cát Đại Xuyên nhìn chằm chằm vào bức ảnh một lúc lâu, lâu đến nỗi m.á.u chảy ra từ bụng đã nhuộm đỏ quần áo của anh ấy.

"Gặp được em là điều tuyệt vời nhất của cuộc đời anh. Tạm biệt."

Bên ngoài gió càng lúc càng mạnh, Cát Đại Xuyên dùng chút sức lực cuối cùng ném bức ảnh vào chậu sắt.

“Xoẹt” một tiếng, anh ấy quẹt que diêm rồi ném vào chậu lửa.

Ngọn lửa bùng cháy, Cát Đại Xuyên nhìn thẳng vào ngọn lửa, cho đến khi ngọn lửa đó đã thiêu tất cả những bức thư và ảnh thành tro bụi.

Làm xong, anh ấy cầm máy bộ đàm liên lạc với tổ chức: "Cát Đại Xuyên ở đảo Khai Vân có chuyện báo cáo..."

"Đồng chí Cát Đại Xuyên, xin hãy cố chịu đựng. Bây giờ gió quá mạnh, thuyền không thể di chuyển được. Chờ cơn bão dừng lại, chúng tôi sẽ cử thuyền đánh cá đến đón anh bằng tốc độ nhanh nhất..."

"Cát Đại Xuyên! Cát Đại Xuyên, anh có nghe thấy không?"

"Cát Đại Xuyên, nghe thấy thì trả lời đi..."

“Rầm” một tiếng.

Cát Đại Xuyên ngã xuống vũng máu, ánh mắt nhìn thẳng về phía chậu sắt, đôi mắt dần mất đi tiêu cự...

***

Bắc Kinh, khu nhà tập thể.

"Đừng mà!"

Lâm Hướng Tuyết hét lên rồi đột ngột tỉnh dậy, tóc và đồ ngủ đều ướt đẫm mồ hôi lạnh.

"Đừng gì? Sao thế? Có chuyện gì vậy?"

Tằng Cảnh Lâm đang ngủ bên cạnh cô ấy lập tức tỉnh dậy khi nghe thấy tiếng hét, anh ấy nắm lấy tay Lâm Hướng Tuyết và lo lắng hỏi.

Lâm Hướng Tuyết đang muốn lắc đầu thì bụng đột nhiên truyền đến cơn đau, bên dưới có cảm giác ươn ướt, cô ôm bụng thở hổn hển: “Có lẽ em sắp sinh rồi…”

Tằng Cảnh Lâm sợ tới mức tái mặt, luống cuống hết cả lên: "Không phải một tháng nữa mới đến ngày dự sinh sao? Sao đột nhiên lại sắp sinh?"

Lâm Hướng Tuyết chậm rãi đứng dậy từ trên giường, chịu đựng cơn đau nói: "Giờ không phải lúc để ý tới chuyện này, anh mau thu dọn đồ đạc đi, đưa em đến bệnh viện."

"Được được, anh sẽ thu dọn đồ đạc ngay! Em cứ ngồi yên đừng cử động, cứ để anh!"

Lúc này Tằng Cảnh Lâm mới từ từ phản ứng lại, hoảng sợ chạy đi thu dọn đồ đạc.

Cũng may là họ sống trong khu tập thể, Tằng Cảnh Lâm đã nhờ hàng xóm giúp đỡ, họ cùng nhau dùng xe đẩy đưa Lâm Hướng Tuyết đến bệnh viện.

"Hướng Tuyết, em đừng sợ, nhất định sẽ không sao đâu."

“Bác gái Thường nói sinh non là chuyện bình thường, em bé sẽ không sao, em cũng sẽ không sao.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-677.html.]

Tằng Cảnh Lâm như bị hù doạ, anh ấy nắm lấy tay Lâm Hướng Tuyết và liên tục nói chuyện với cô ấy, nhưng càng nói lại giống như đang tìm kiếm sự an ủi từ cô ấy hơn.

Cơn đau dữ dội khiến Lâm Hướng Tuyết đau không nói nên lời, không còn sức để an ủi anh ấy.

Sau khi đến bệnh viện, Lâm Hướng Tuyết nhanh chóng được đẩy vào phòng sinh.

Trong phòng sinh không ngừng vang lên tiếng hét xé lòng của Lâm Hướng Tuyết, Tằng Cảnh Lâm như con ruồi không đầu, đi tới đi lui trước phòng sinh.

Năm tiếng sau, khi đằng đông xuất hiện vài tia nắng, cuối cùng trong phòng sinh cũng vang lên tiếng khóc.

“Sinh rồi, sinh rồi, là một bé gái!”

Đêm đó, Bạch Du trải qua trong sự lo lắng và sợ hãi.

Gió vẫn thét gào từng đợt, Giang Lâm vẫn chưa trở về.

TBC

Trận bão lần này được cho là mạnh nhất trong mười năm qua, Giang Lâm dẫn theo hơn một trăm quân nhân hải quân thành lập đội xung kích, suốt đêm dầm mưa triển khai cứu hộ, tuần tra địa điểm và gia cố.

Bên ngoài mưa gió dữ dội, ngay cả cây cối cũng bị bật gốc, cột điện cũng đổ không ít, cô rất lo lắng cho sự an toàn của Giang Lâm.

Nhưng đây là trách nhiệm và nghĩa vụ của một người lính, cô không thể trở thành gánh nặng cho anh.

Cuối cùng cũng đợi được đến sáng, gió vẫn rất mạnh, kèm theo mưa lớn, mặc dù ban công tầng hai đã được chất sẵn bao xi măng để chống thấm nước nhưng nước mưa vẫn thấm vào, hoa và rau trong sân đều bị đánh đổ tứ tung, một đống bừa bộn.

Bạch Du cũng không có tâm trạng nấu cơm, cô lấy những chiếc bánh đã nướng sẵn ra hâm nóng, sau đó lại nấu một bát canh cà chua trứng đơn giản coi như một bữa ăn.

Cô nhóc thấy những cây rau mình trồng còn chưa kịp lớn đã bị mất hết, đau lòng đến mức nước mắt lưng tròng.

Niệm Niệm vì để em gái vui vẻ nên đã nói rằng đợi bão tan thì hai chị em sẽ cùng nhau tổ chức một đám tang cho những cây rau, cô nhóc không hiểu đám tang là gì nhưng sau khi nghe chị gái giải thích, khuôn mặt nhỏ lại rạng rỡ.

Đến ngày thứ ba, gió dần dịu lại, mưa cũng nhỏ hơn, chỉ là vẫn chưa tạnh.

Mưa đã trút xuống liên tục trong hai ngày hai đêm, nhiều nơi bị ngập, toàn bộ hòn đảo mất điện mất nước, cây cối hai bên đường bị gió thổi bật gốc, trên mặt đất đầy những rác rưởi không biết từ đâu thổi đến, mặt đất gồ ghề, khắp nơi đều là cảnh tượng đổ nát.

Sau khi gió nhỏ lại, một số người trú ẩn trong tòa nhà giảng dạy và những người trú bão ở nhà người khác cũng vội vã trở về nhà, không biết từ đâu thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng khóc than.

Có người khóc vì nhà bị bão thổi sập, có người khóc vì người thân mất, nghe mà lòng đau như cắt.

Đến trưa, chị Lôi tới nhà một chuyến: "Mọi người không sao là tốt rồi, chị đi làm việc trước, có chuyện gì thì cứ gọi chị."

Chị Lôi xách theo một túi lớn khoai lang, khoai tây và các loại thực phẩm khô khác, thấy Bạch Du và mọi người đều bình an thì vội vã rời đi.

Bạch Du thấy vậy bèn tò mò hỏi: "Chị Lôi, bây giờ chị định đi đâu?"

"Mưa bão dữ dội, thiệt hại ở khắp nơi chắc chắn rất nghiêm trọng, lúc này những người vất vả nhất, mệt mỏi nhất chính là những người lính của chúng ta, hai mươi tư giờ không ngừng tuần tra, tìm kiếm và cứu người. Hàng năm vào thời điểm này, chị và những người vợ khác sẽ tự động thành lập một đội nấu ăn, nấu một số món ăn nóng cho những người lính của chúng ta, những việc khác bọn chị không giúp được nhưng việc mang đến một chút nước nóng và thức ăn nóng thì bọn chị vẫn có thể làm được."

Chị Lôi là người miền Bắc, vóc dáng khá cao lớn, chỉ nói chuyện một lúc, chị ấy đã đổ một đầu mồ hôi, chỉ thấy chị ấy xắn tay áo lên lau trán, tay áo lập tức bẩn một mảng lớn.

Nhưng chị ấy hoàn toàn không để ý, vẻ ngoài không chú ý chuyện vặt vãnh của chị ấy vừa đáng yêu vừa hào sảng.

Bạch Du không chút suy nghĩ nói: "Chị Lôi, em đi với chị, em nấu ăn rất ngon."

"Tiểu Du à, công việc nấu ăn này không hề dễ dàng, bọn chị nấu ăn không phải nấu cho một hoặc hai người ăn, mà là nấu cho hàng trăm, hàng nghìn người, mấy cái nồi lớn liên tục xào nấu trong mười mấy tiếng đồng hồ, đừng nói là một cô gái nhỏ như em không chịu được, ngay cả đầu bếp chính của tiệm cơm cũng không chịu nổi, em vẫn nên ở nhà chăm con đi."

Đương nhiên chị Lôi biết Bạch Du nấu ăn rất ngon nhưng công việc nấu ăn này thực sự rất vất vả, hàng năm vào thời điểm này, chị ấy đều mệt mỏi đến đau lưng mỏi gối, phải nghỉ ngơi mấy ngày mới có thể hồi phục lại sức.

Chị ấy thấy Bạch Du trắng trẻo lại mềm mại, một là không nỡ để cô đi chịu khổ như vậy, hai là cũng không muốn cô đổ mồ hôi đầy người và mặt đầy dầu mỡ.

Bạch Du: "Chị Lôi, em không sợ vất vả, mọi người đều đang đóng góp sức mình để chống bão, em cũng muốn góp một phần sức lực, nếu đến lúc đó em không làm được thì em sẽ quay về, chị thấy thế nào?"

Loading...