Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 665
Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:28:22
Lượt xem: 23
Ngũ Hiểu Đường hình như vẫn còn nhớ lần trước mình làm cho Niệm Niệm bật khóc. Thế là cô ấy mới đặt đồ xuống ngay trước mặt Niệm Niệm, sau đó chạy ra thật xa. Nhưng mắt thì nhìn chằm chằm vào Niệm Niệm như muốn nói: “Cái này tặng cho em đấy, chị không lại gần đâu, em đừng sợ nhé.”
Thấy cảnh này, Triệu Ký Thu che miệng, suýt chút nữa khóc thành tiếng.
Thợ cả Ngũ hốc mắt hồng hồng, vẻ mặt kích động.
Đến bản thân Bạch Du cũng không ngờ Ngũ Hiểu Đường vẫn còn nhớ Niệm Niệm, hơn nữa còn làm đồ cho Niệm Niệm nữa.
Lúc này mọi người quay qua nhìn Niệm Niệm, vẻ mặt của ai cũng là vẻ sợ hãi, hiển nhiên vẫn còn nhớ chuyện bị hù dọa lần trước.
Triệu Ký Thu lo lắng Niệm Niệm lại bị dọa sợ, vội chắn trước mặt con gái, giải thích với Bạch Du: “Mọi người vừa qua thì tôi đã bảo con bé ở trong phòng đừng có đi ra, không muốn con bé lại… Thật ra thì dạo này trạng thái tinh thần của con bé đã ổn hơn nhiều, bình thường cũng rất nghe lời tôi. Cô cứ yên tâm, tôi sẽ không để con bé lại gần Niệm Niệm đâu.”
Thợ cả Ngũ cũng vội nói: “Vốn còn định mời các cô ở lại ăn trưa nhưng xem ra là không được rồi. Để tránh hù hai đứa nhỏ này thì hay là Bạch Du này, cô cứ đưa hai đứa nhỏ về trước, tôi gửi tác phẩm qua cho cô sau.”
TBC
Tuy Bạch Du cảm thấy trạng thái tinh thần của Ngũ Hiểu Đường đã tốt hơn trước rất nhiều nhưng dù sao vẫn là chưa hồi phục hoàn toàn. Cô không thể đặt cược bằng sự an toàn của hai đứa bé được nên hai tay dắt hai đứa bé rời đi.
Đúng lúc này, Niệm Niệm đột nhiên ngẩng đầu, giọng không nặng không nhẹ hỏi: “Cô ơi, Niệm Niệm có thể nhận quà của dì kia không ạ?”
Cô bé mới dứt lời, phòng yên lặng mất mấy giây.
Bạch Du ngồi xổm xuống, mắt đối mắt với cô bé: “Tại sao Niệm Niệm lại muốn nhận quà của dì thế?”
Niệm Niệm trả lời: “Lần trước cô nói là dì không còn đứa con của mình nữa, Niệm Niệm thấy dì rất là đáng thương. Nếu như Niệm Niệm không nhận những món quà này thì chắc chắn là dì sẽ rất buồn. Hơn nữa, dì còn làm cho Niệm Niệm rất nhiều đồ, Niệm Niệm cũng… rất thích.”
Đặt vào bản thân cô bé, nếu cô bé làm rất nhiều đồ cho người khác mà người khác lại không nhận thì cô bé cũng sẽ rất khó chịu, cho nên cô bé không muốn dì cũng cảm thấy như thế.
Bạch Du xoa tóc cô bé nói: “Vậy thì Niệm Niệm nhận đi nè, nhưng mà khi đã nhận quà của người khác thì nhớ phải nói cảm ơn, nhớ chưa nào?”
Thật ra Bạch Du không hề bất ngờ trước cách hành xử của Niệm Niệm, bản thân Niệm Niệm chính là một cô bé hiền lành, tỉ mỉ lại quan tâm tới người khác. Bạch Du có cảm giác vui sướng như bắt được vàng vậy.
Đôi mắt long lanh của Niệm Niệm sáng rực lên, gật đầu như gà mổ thóc: “Dạ, Niệm Niệm biết rồi ạ.”
Nói rồi Niệm Niệm quay đi. Có thể nhìn ra cô bé này có hơi sợ hãi nhưng cô bé vẫn cố gắng đi tới trước mặt Ngũ Hiểu Đường: “Dì ơi, cảm ơn dì đã tặng quà cho Niệm Niệm. Cái này là quà Niệm Niệm tặng cho dì ạ.”
Dứt lời, cô bé lấy từ trong túi ra ba viên kẹo Thỏ trắng, cộng thêm một viên kẹo hình hòn đá nhỏ vô cùng xinh đẹp. Những món này đều là bảo bối của cô bé, nhưng giờ cô bé phải tặng những trân quý này cho dì thôi.
Ngũ Hiểu Đường nhìn thấy Niệm Niệm đi về phía mình thì kích động tới mức hai má đỏ bừng. Nếu không phải Triệu Ký Thu cản đằng trước thì có khi cô ấy đã chạy tới luôn.
Lúc này, cô ấy nhìn chằm chằm vào Niệm Niệm rồi lại ngẩng đầu nhìn mẹ mình đầy khẩn cầu như muốn xin Triệu Ký Thu đồng ý cho cô đi qua đó vậy.
Cả mắt cả mũi Triệu Ký Thu đều chua xót không sao chịu được, trong lòng vừa kích động vừa lo lắng.
Vui vì con gái đã có nhiều hồi đáp với thế giới bên ngoài. Từ việc chủ động làm quần áo, đồ chơi cho Niệm Niệm rồi giờ thì nhìn mình đầy kỳ vọng như thế. Tất cả những thứ này đều muốn nói lên rằng cô ấy ngày càng tốt hơn.
Đáng lo nhất là nhỡ con bé lại làm Niệm Niệm bị thương thì phải làm sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-665.html.]
Trong lòng Triệu Ký Thu đấu tranh vô cùng, nhưng trước ánh mắt cầu xin của con gái, cuối cùng bà ấy vẫn bại trận.
Không bị cản trở nữa, Ngũ Hiểu Đường nở nụ cười. Có thể là do lâu chưa từng cười nên ngũ quan của cô ấy nhìn qua có chút vặn vẹo không được cần đối.
Cô ấy đi tới, lại một lần nữa đưa đồ cho Niệm Niệm. Nhìn cô ấy cẩn thận như thế này như rất sợ sẽ lại dọa Niệm Niệm.
Sau đó cô ấy nhìn chằm chằm vào đồ trong tay Niệm Niệm, khẽ cắn môi, lắc lư một lát mới đưa tay ra, nhận lấy ba viên kẹo cùng với hòn đá nhỏ kia, cất vào trong túi cẩn trọng như là trân quý.
Sau khi cất kỹ, cô ấy như nghĩ tới cái gì, môi hết mím lại hơi hé ra, cuối cùng thốt lên hai chữ: “Cảm ơn.”
Giọng của cô ấy khàn khàn như ngâm trong chất lỏng đặc sền sệt, lọt vào tai người khác nghe không thoải mái chút nào.
Những chỉ hai chữ đơn giản như thế đã đủ khiến cho hai vợ chồng thợ cả Ngũ cùng với Triệu Ký Thu đỏ hết cả mắt.
Đây là lần đầu tiên con gái cất lời khi vẫn còn ý thức. Khi trước con bé một là không nói tiếng nào, hoặc là thét chói tai. Nhưng hôm nay, không những con bé biết mở miệng nói chuyện, lại còn không phải hồ ngôn loạn ngữ mà là có ý thức muốn đáp lại người khác.
Điều này khiến cho bọn họ không khỏi ngạc nhiên mừng rỡ.
Bạch Du và Niệm Niệm chính là phúc tinh của nhà bọn họ.
Rời khỏi nhà họ Ngũ, Bạch Du cũng thầm cảm khái,
Không ngờ Ngũ Hiểu Đường và Niệm Niệm lại có duyên phận như vậy. Nếu tình hình này mà cứ tiếp tục phát triển thì ngày mà Ngũ Hiểu Đường có thể khôi phục thành người bình thường cũng không còn xa.
Niệm Niệm ôm lấy những món đồ mà Ngũ Hiểu Đường làm cho cô bé, khóe miệng cong cong, xem ra cũng rất vui vẻ.
Sau khi về tới nhà, Niệm Niệm chia đồ chơi cho Thư Thư, hai chị em cầm đồ chơi chơi tới là vui vẻ.
Tuy bà Bạch ở đảo Quỳnh Châu không tính là dài nhưng cũng quen được không ít bạn bè thân thiết. Buổi sáng bà không đi cùng Bạch Du tới nhà họ Ngũ mà đi nói chuyện phiếm với bạn thân.
Vừa mới về nhà, bà liền kể cho Bạch Du nghe rất nhiều chuyện ly kỳ. Nhà nào có mẹ chồng nàng dâu chiến nhau tới không phân thắng bại, con trai nhà nào sắp cưới vợ. Đến mức gà mái nhà ai đẻ trứng vàng cũng không qua được mắt bà, Bạch Du nghe mà dở khóc dở cười.
Nhưng trong những tin tức này cũng có tin liên quan tới nhà họ Kim, chính là nhà chồng của Lâu Mạn Lệ. Lâu Mạn Lệ sau khi bị đưa tới nông trường thì mẹ chồng cô ta vẫn luôn giật dây con trai Kim Kế Hổ mau ly dị với Lâu Mạn Lệ, chẳng qua Lâu Mạn Lệ một mực không đồng ý.
Nhưng không biết bà cụ Kim dùng cách gì mà Lâu Mạn Lệ lại gật đầu đồng ý ly dị, gần đây bà ta còn đang cho con trai đi coi mắt.
Tuy Kim Kế Hổ cũng tính là hơn người nhưng dù sao cũng là kết hôn lần thứ hai, lại còn dẫn theo hai đứa con trai, một trong hai đứa còn là đứa ngốc. Chớ nói chi Lâu Mạn Lệ còn không phải là người hiền lành, cho dù bây giờ cô ta gật đầu đồng ý thì không có gì đảm bảo sau khi rời khỏi nông trường thì cô ta sẽ không quay về nhà họ Kim, dù sao thì con trai của cô ta vẫn còn ở nhà họ Kim mà.
Vậy nên ai cũng nghĩ chỉ cần là người bình thường thì không ai lại đồng ý gả con gái vào nhà họ Kim đâu.
Bạch Du vừa nghe bát quái vừa làm đồ ăn là món sen bắc xào và thịt heo xé xào xà lách.
Sau khi nấu ăn xong, Bạch Du chủ động làm canh.
Có câu nói, trước khi ăn cơm làm một bát súp, không cần tìm thầy thuốc kê đơn nữa. Người của thành phố Quảng nối tiếng là thích ăn súp ăn canh, cũng rất giỏi nấu các món canh ngon. Bạch Du đi thành phố Quảng về rồi cũng rất mê uống canh uống súp.
Cô gọt vỏ củ cải rồi cắt thành từng sợi mỏng, sau đó đập ba, bốn quả trứng vào chảo chiên, sau đó lại cắt trứng thành từng miếng nhỏ rồi cho củ cải thái sợi vào trong chảo chiên tới khi chín mềm. Bước này để loại bỏ vị hăng của củ cải, cũng làm cho món canh đó ngon hơn. Sau đó cho thêm nước sôi, cho đậu phụ, trứng gà đã cắt trước đó vào chung với chút miến, để lửa nhỏ. Khi nào nồi gần chín thì cho thêm cẩu kỷ tử, nêm nếm gia vị vừa ăn là có thể bắc nồi ra được rồi.