Nào ngờ cô không thấy cô Vương mà lại thấy một bóng người đang lén lén lút lút bên cạnh cái cột điện ở đối diện từ lúc nào, cô tập trung nhìn kỹ, người đó không phải là ai khác mà là Cảnh Phỉ.
“...”
Bạch Du có hơi câm nín nhưng cô cũng đoán được mục đích của cô ấy khi xuất hiện ở đâyy.
Nhưng cô không có lời nào để nói với Cảnh Phỉ nên không có ý định tới chào hỏi đối phương. Tầm mười phút nữa trôi qua, cô Vương vẫn không xuất hiện như cũ, cuối cùng Cảnh Phỉ trốn ở cái cột điện cũng không chịu được nữa, cô ấy bước tới.
“Không phải cô nói cô Vương muốn dẫn cô đi gặp một nhân vật quan trọng ư? Đừng nói là cô Vương đã thay đổi chủ ý rồi đấy nhé?”
Giọng điệu không nên cười trên nỗi đau của người khác.
Ánh mắt của Bạch Du dừng trên mặt của cô ấy, một lúc lâu sau vẫn không lên tiếng.
Lỗ Tấn nói đúng nhìn kỹ người xấu xí là một cảm giác tàn nhẫn nhưng nhìn kỹ người có dáng dấp xinh đẹp cũng không phải một cảm giác tốt đẹp.
Chẳng mấy chốc Cảnh Phỉ đã thua trước ánh mắt của Bạch Du: “Cô nhìn gì?”
Khóe miệng Bạch Du từ từ cong lên: “Tôi nhìn cái lỗ mũi của cô, nếu không nhìn thì sẽ không biết, sau khi nhìn mới biết cái mũi của cô rất to.”
Cảnh Phỉ: “...”
Bạch Du: “Còn nữa lông mũi của cô có hơi dài, nếu cứ tiếp tục dài thì sẽ để lộ chuyện cái mũi to của cô, tôi đề nghị cô về nhà tỉa lại.”
Cảnh Phỉ: “...”
Bạch Du: “Còn nữa…”
Khuôn mặt Cảnh Phỉ đỏ bừng, cô ấy cắt ngang lời của cô trước khi Bạch Du nói ra những lời khiến người ta tức giận: “Cô câm miệng cho tôi! Lỗ mũi tôi có to thì liên quan gì tới cô?”
Bạch Du mỉm cười: “Vậy tôi có bị cô Vương cho leo cây không thì liên quan gì tới cô? Nếu cô còn dám chạy tới trước mặt tôi nói mấy lời khó nghe thì sau này tôi sẽ gọi cô là cái đồ mũi to! Không, phải gọi cô là quái vật lông mũi thì đúng hơn!”
Cảnh Phỉ: “...”
Bạch Du: “Cô lườm gì mà lườm, còn không chịu đi nữa à, nếu cô không chịu đi thì tôi sẽ la lên đấy, cái đồ mũi…”
Cảnh Phỉ tức giận tới mức cái mũi sắp bốc khói, cô ấy dậm chân rồi xoay người chuồn đi thật nhanh.
Tức c.h.ế.t mất!
Cảnh Phỉ vừa rời đi thì cô Vương chảy mồ hôi đầy đầu đã chạy tới, trong tay cô ấy còn xách một túi trái cây lớn và các loại đồ bổ khác: “Xin lỗi trò Bạch khiến em phải chờ lâu rồi, trong nhà xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thật là ngại quá.”
Bạch Du lắc đầu: “Không sao ạ, em cũng không đợi lâu.”
Cô Vương lấy từ trong túi ra một cái khăn tay rồi lau mồ hôi trên trán, sau đó giải thích: “Trước khi ra ngoài tim của ông cụ nhà cô cảm thấy dễ chịu, cô đưa ông ấy tới bệnh viện gần nhà, sau đó chạy tới đây thật nhanh nhưng vẫn đến trễ.”
Bạch Du bày tỏ bản thân không sao lần nữa: “Bây giờ sức khỏe của ông cụ thế nào rồi? Nếu như không tiện thì chúng ta có thể hẹn lại khi khác.”
Cô Vương: “Không sao nữa rồi, người nhà của cô đang chăm sóc ở bệnh viện, vả lại bác sĩ không cho nhiều người ở lại, nói rằng nhiều người sẽ ảnh hưởng tới việc nghỉ ngơi của bệnh nhân.”
“Cô có cần em xách tiếp không?”
Cô Vương xua tay: “Không cần, cô không già tới bảy tám chục tuổi, cô có thể xách được rồi.”
Bạch Du nghe vậy thì cũng không cưỡng ép, hai người vừa trò chuyện vừa đi về phía trạm xe buýt.
Cô Vương không nói là sẽ dẫn cô đi đâu, sau khi các cô lên xuống năm chiếc xe buýt và đổi một chiếc xe buýt ở đường rồi mới dừng lại bên ngoài bệnh viện quân đội.
Bạch Du có chút bối rối: “Người chúng ta sắp gặp ở đây ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-650.html.]
Cô Vương nở nụ cười đành chịu: “Bạn của cô là một người rất bận, ngày thường bận rộn tới mức không có thời gian để uống nước ăn cơm, thế là tối qua cũng vì vậy mà chảy m.á.u dạ dày và phải nhập viện. Cô vốn định hẹn cô ấy vào lúc khác nhưng cô ấy nói không cần làm vậy, còn nói là cô ấy rất bận rộn, nếu cô không nhân lúc cô ấy đang nghỉ ngơi để gặp mắt thì không biết phải chờ tới ngày tháng năm nào nữa. Chắc trò Bạch cũng không ngại chuyện gặp nhau ở bệnh viện đâu?”
Bạch Du lắc đầu: “Không ngại ạ.”
“Vậy là được rồi, chúng ta vào thôi.”
Sau khi hỏi y tá ở quầy lễ tân xong, y tá dẫn các cô tới trước một căn phòng đơn ở tầng ba: “Đây là phòng bệnh của đồng chí Cảnh.”
Bây giờ Bạch Du mới chú ý tới việc thân thận của đối phương không đơn giản.
Phòng bệnh này là phòng bệnh đơn, vả lại còn cách rất xa các phòng bệnh khác, nói trắng ra đây là phòng bệnh VIP trong tương lai.
Sau khi cô Vương gật đầu bày tỏ sự cảm ơn với y tá thì mới gõ cửa phòng bệnh.
Chẳng mấy chốc cửa phòng bệnh đã được mở ra, một người phụ nữ mặc đồng phục bệnh nhân màu trắng xuất hiện ở cửa ra vào.
Bạch Du ngẩng đầu nhìn về phía đối phương, sau đó giật mình.
Là Cảnh Anh!
Người đứng đầu Bộ Ngoại giao trong tương lai, dưới sự lãnh đạo của cô ấy, chính sách Ngoại giao của Trung Quốc đã đạt được những thành tựu rõ rệt, còn thúc đẩy Trung Quốc phát triển mối quan hệ hữu nghị với nhiều quốc gia trong cùng khu vực. Đồng thời thái độ cứng rắn của cô ấy nổi tiếng khắp trong và ngoài nước, được giới Ngoại giao nước ngoài gọi là người đàn bà thép của Trung Quốc.
Bạch Du không ngờ cô Vương lại dẫn cô tới gặp cô ấy, trong lòng không khỏi cảm thấy kích động.
Nhưng so với người đàn bà thép trong tương lai thì bây giờ Cảnh Anh trông rất trẻ tuổi, dáng người cao gầy, ngũ quan cân đối mạnh mẽ, quan trọng nữa là bây giờ cô ấy vẫn còn mái tóc dài màu đen sáng bóng, phải biết rằng người đàn bà thép có mái tóc bạc, khi đó cô ấy chỉ vừa qua năm mươi tuổi mà thôi.
Cảm giác khi xem trên TV và nhìn thấy người thật rất khác nhau, nếu nói người đời trước Bạch Du khâm phục nhất là ai thì chắc chắn là Cảnh Phỉ trước mắt, thậm chí cô có thể biết cảm giác vừa kích động vừa phấn khích của fans khi nhìn thấy thần tượng. Bây giờ cô rất kích động, ước có thể lấy giấy bút ra để cô ấy ký tên cho mình.
Cảnh Anh nhạy bén nhận thấy ánh mắt của cô, cô ấy đánh giá cô không để lại chút dấu vết rồi nhìn về phía cô Vương: “Đây là sinh viên mà cậu muốn giới thiệu cho mình à?”
Cô Vương mỉm cười và gật đầu: “Đúng vậy, em ấy tên Bạch Du, là thủ khoa của kỳ thi Đại Học tỉnh Phúc Kiến và là một sinh viên vừa thông minh vừa ham học.”
Lúc này Cảnh Anh mới nhìn Bạch Du: “Cậu nói vậy làm mình có chút ấn tượng, có phải là người đại diện sinh viên mới tham gia buổi lễ tựu trường không?”
Bạch Du không ngờ cô ấy lại biết mình, cô khẽ gật đầu đầy kích động: “Đúng vậy, tiền bối Cảnh đã thấy em phỏng vấn trên báo chí ư?”
Cảnh Anh lắc đầu: “Cũng không coi là vậy, chị biết tên em là vì em họ của chị thường xuyên nhắc tới em khi ở nhà, nó còn nói là em đã giành vị trí đại diện sinh viên mới của nó.”
“?”
Vẻ mặt Bạch Du đầy dấu chấm hỏi, trong lòng cảm thấy khiếp sợ…
Cảnh Anh, Cảnh Phỉ, đều là họ Cảnh, chẳng lẽ nào…
Cảnh Anh khẽ gật đầu như là để chắc chắn suy đoán của cô: “Xem ra là em đã đoán được, Cảnh Phỉ là em họ của chị, nghe nói các em còn cạnh tranh làm phụ tá cho Vương Nhược Di. Bây giờ xem ra là em đã cạnh tranh thua rồi nhỉ?”
TBC
Bạch Du: “...”
Thế giới thật sự rất nhỏ, cô không ngờ Cảnh Anh lại là chị họ của Cảnh Phỉ.
Nhớ tới chuyện lúc nãy mình chọc Cảnh Phỉ tới mức dậm chân, khóe môi của cô không khỏi co giật. Không biết sau này Cảnh Phỉ có tố cáo với Nữ Thần không nữa?
Nếu cô biết Cảnh Phỉ là em họ của Nữ Thần trong lòng cô thì vừa rồi cô đã không gọi cô ấy là quái vật lông mũi và đồ mũi to rồi.
Bạch Du càng nghĩ càng cảm thấy chột dạ.
Cô Vương nhìn dáng vẻ ngạc nhiên của Bạch Du, cô ấy nghĩ rằng cô bị chọt trúng chuyện đau lòng, thế là cô ấy vội lên tiếng giải nguy: “Được rồi, cậu đừng bắt nạt sinh viên của mình nữa, nếu không mình sẽ không để yên cho cậu đâu đấy. Hơn nữa chúng mình đã tới được một lúc lâu, cậu muốn chúng mình đứng ở cửa ra vào tới khi nào đây?”
Cô Vương có thể dùng giọng điệu này để nói chuyện, xem ra mối quan hệ của bọn họ không tệ.