Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 649

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:27:19
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huống hồ trong phương diện này cô cũng không tính là quá thiên phú, cô phải dùng hết một trăm phần trăm sức lực mới tiến bộ được thì có khi Cảnh Phi chỉ cần bỏ ra ba mươi phần trăm mà thôi. Vậy nên việc cô Vương lựa chọn Cảnh Phi cũng không nằm ngoài dự liệu của cô.

Huống hồ cô cũng không tính tiến quân vào trong giới biên dịch, nên sau khi cảm giác mất mát ngắn ngủi qua đi, cô đã chấp nhận sự thực này.

Bạch Du: “Cảm ơn cô Vương, cơ mà cô không cần phải thấy ngượng như thế đâu ạ. Đấy là do kỹ năng của em không được như người ta. Bạn học Cảnh Phi quả thực có thiên phú trong lĩnh vực tiếng anh này, cho nên cô Vương chọn bạn ấy cũng là một sự lựa chọn sáng suốt.

Cô Vương nghe thấy cô nói như thế thì trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tầm mười một giờ trưa mai em chờ cô ở cổng trường nhé, đến tầm đấy cô lại tìm em.”

Bạch Du tỏ vẻ cảm ơn xong đi ra khỏi văn phòng.

Tuy cô không biết cô Vương sẽ giới thiệu người nào cho mình nhưng đã làm ở Bộ Ngoại giao thì chắc hẳn cũng là người giỏi giang tháo vát, quen biết càng nhiều người thì càng có tác dụng lớn với công việc sau này của cô nên cô cũng vô cùng chờ mong ngày mai mau đến.”

Bên phía Cảnh Phi cũng chẳng mấy mà nhận được tin mình được tuyển làm trợ lý, hưng phấn tới mức hai má đỏ bừng: “Cô Vương yên tâm, em chắc chắn sẽ không phụ sự kỳ vọng của cô đâu.”

Cô Vương đưa cho Cảnh Phi tài liệu liên quan tới biên phiên dịch: “Sách này em cầm về xem lại, sau này cô sẽ kiểm tra em sau.”

“Dạ vâng, cảm ơn cô Vương ạ.”

Cảnh Phi trịnh trọng cầm lấy quyển sách, trong lòng vui như nở hoa.

Lúc trước cô Vương có ý muốn cho Bạch Du làm trợ lý của mình, sau lại còn vì Bạch Du mà giải quyết cả chuyện Lâm Lam Phương gây ra nữa, cô ấy còn tưởng cô Vương sẽ yêu thích Bạch Du hơn cả. Thế nên có vài lần cô ấy gọi về nhà khóc lóc kể lể với cha mẹ, ai ngờ vật đổi sao dời, cuối cùng cô Vương lại chọn cô ấy.

Bước ra khỏi văn phòng, Cảnh Phi chỉ thấy không trung là màu xanh lam, không khí ngọt ngào vô cùng, gió thổi vào mặt cũng thoải mái vô ngần.

Bình thường Bạch Du giải quyết luôn bữa trưa tại trường. Tuy trường cũng gần nhà thôi nhưng cô không muốn chạy tới chạy lui mà tranh thủ giờ trưa đọc chút sách vở.

Tới giữa trưa, cô lại cầm hộp cơm đi tới nhà ăn cùng với bạn trong ký túc xác, ai ngờ mới đi tới cửa nhà ăn thì thấy Cảnh Phỉ cùng với bạn cùng phòng cô ấy đi vào phòng ăn theo cửa khác.

Bạch Du liếc mắt nhìn Cảnh Phi xong quay đầu đi luôn, tự hỏi lát nữa nên ăn cái gì mới được.

Cô nhìn thấy bảng đen ghi hôm nay có cà tím nấu, liền nhấc chân đi xếp hàng nhưng ai ngờ Cảnh Phi lại không buông tha cho cô dễ dàng như thế.

TBC

Cô ấy đi lên trước nói: “Bạn học Bạch Du ơi, tuy rằng cuối cùng thì cô Vương đã chọn tôi làm trợ lý của cô ấy nhưng cô cũng không tệ tới thế, cô đừng vì vậy mà nhụt chí nhé.”

Cô ấy vừa mới dứt lời thì xung quanh bắt đầu ồ lên.

“Cảnh Phi, cô Vương chọn cậu làm trợ lý của cô ấy rồi hả? Chuyện từ bao giờ thế?”

Cảnh Phi hơi nâng cằm: “Mới sáng nay thôi. Cô Vương còn đưa cho tôi quyển tài liệu do chính tay cô biên soạn liên quan tới vấn đề dịch thuật, sau này nếu ai có thắc mắc về lĩnh vực này có thể hỏi tôi.”

“Được cô Vương chỉ dạy tận tay như này đúng là làm người ta hâm mộ mà!”

“Cảm giác như cô Vương rất muốn bồi dưỡng bạn học Cảnh Phỉ vậy, đúng là khác người khác mệnh mà. Nhưng mà bạn học Cảnh Phỉ cũng là danh xứng với thực, bản thân cậu ấy có thực lực nên cuối cùng cô Vương mới chọn cô ấy.”

Nói cách khác, Bạch Du bị loại là do năng lực của cô không bằng Cảnh Phí.

Bạn chung ký túc xá quay qua nhìn Bạch Du.

Bạch Du thì thấy chẳng làm sao. Nhưng nhìn bộ dáng tiểu nhân đắc chí của Cảnh Phỉ thì ngứa mắt quá nên cô ngừng lại, nở nụ cười xán lạn xong nói: “Chúc mừng bạn học Cảnh Phỉ nhé, nhưng mà cô không cần lo, tôi cũng đâu có nhụt chí gì. Tại vì để đền bù cho tôi mà cô Vương chuẩn bị dẫn tôi đi gặp người rất quan trọng đó.”

Nụ cười trên mặt Cảnh Phỉ cứng đờ: “Gặp ai?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-649.html.]

Bạch Du cười càng tươi hơn: “Cô muốn biết à?”

Biểu cảm trên mặt Cảnh Phỉ cứng đờ, cuối cùng vẫn gật đầu.

Bạch Du cười nói: “Nhưng tôi lại không muốn nói cho cô biết.”

Cảnh Phỉ: “…”

Sau khi thưởng thức xong biểu cảm khó coi của Cảnh Phỉ, Bạch Du mới xoay người đi về phía hàng cà tím xào.

Đồ ăn của quán cơm không thể nói là ngon nhưng vẫn có thể ăn được, dù sao đồ ăn cũng được xào nấu trên nồi lớn, cộng thêm trình độ của thợ nấu thức ăn rất bình thường, đồ ăn có thể chín và không gây c.h.ế.t người đã là không tệ.

Chẳng qua là có một món ngoại lệ, đó là món cà tím xào, cà tím được cắt thành từng khúc dài rồi chiên vàng từng mặt, xào thơm nấm hương đã được thái thành hạt lựu chung với tôm và thịt băm, sau đó thả vào trong nồi đất để nấu chung với cà tím, cà tím làm vậy ăn rất đưa cơm.

Nghe nói lúc trước thợ nấu thức ăn dùng món cà tím xào này để chinh phục chủ quán cơm và giành được công việc này. Thế nên mỗi khi quán cơm có món cà tím xào thì trước cửa sổ thứ ba sẽ xếp một hàng dài.

Những người sống chung ký túc xá với cô lập tức đi theo.

Từ trước tới nay Cao Thắng Nam nói chuyện rất thẳng thắn: “Có vài người không biết từ khiêm tốn viết như thế nào, còn cố ý chạy tới trước mặt cậu để khoe khoang, mặt mũi thật sự khiến người ta chán ghét.”

Triệu Linh Linh gật đầu: “Vẫn là Bạch Du giỏi, chỉ một câu đã khiến cô ta ngậm miệng, các cậu có thấy biểu cảm vừa rồi của cô ta không? Dáng vẻ giận mà không thể nói khiến tớ cười chết.”

Những người khác chỉ quan tâm chuyện cô Vương định dẫn Bạch Du đến gặp nhân vật quan trọng nào mà thôi.

Bạch Du nhẹ giọng nói: “Cô Vương không có ý định dẫn tớ đi gặp ai đâu, vừa rồi tớ nói những lời kia chỉ để lừa gạt cô ta mà thôi, tớ dám chắc chắn rằng sau khi cô ta nghe những lời tớ vừa nói thì ngay cả cơm cũng không thấy ngon miệng.”

Sau khi trải qua chuyện của Lâm Lam Phương, Bạch Du càng biết tầm quan trọng của khiêm tốn, nếu không phải Cảnh Phỉ cố ý chạy tới trước mặt cô để khoe khoang thì cô đã không có ý định nói chuyện cô Vương muốn dẫn cô đi gặp người ta rồi.

Chẳng qua là khi những người khác hỏi thì cô không có ý định nói sự thật.

Quả nhiên là khi nghe được lời này của Bạch Du, nụ cười trên khuôn mặt của những người khác càng thêm rõ ràng, thậm chí cảm thấy chủ ý của cô không tệ.

Nhưng đúng như lời Bạch Du đã nói, ban đầu Cảnh Phỉ vô cùng vui mừng nhưng sau khi nghe được những lời Bạch Du đã nói, cô ấy không nhịn được mà suy đoán rốt cuộc cô Vương muốn dẫn Bạch Du đi gặp ai.

Lần nào người phụ nữ Bạch Du kia cũng chỉ nói nửa chừng, cố ý đánh vào lòng tò mò của cô ấy, đúng là đáng ghét.

Bởi vì trong lòng có vấn đề này nên sự vui mừng vì được chọn làm phụ tá của Cảnh Phỉ đã biến mất nhanh chóng như hơi nước gặp ánh nắng, ngay cả lúc ăn cơm cũng cảm thấy không ngon miệng.

Chẳng mấy chốc đã tới ngày hôm sau.

Bạch Du thức dậy từ sáng sớm để làm bữa sáng, sau đó làm món bánh trứng trứng gà cho cô nhóc và Niệm Niệm, cô làm xong mới giao đứa trẻ cho bà nội rồi ra ngoài.

Cô tới cửa sân trường sớm mười mấy phút.

Mùa xuân ở thành phố Quảng và miền Bắc không giống nhau, miền Bắc bắt đầu có lá rơi từ mùa thu, mỗi năm vào mùa thu sẽ có lá rơi, lá rơi đầy đất tạo nên một phong cảnh màu vàng xinh đẹp nhưng cây cối ở thành phố Quảng bắt đầu đầu có lá rơi từ tháng ba tháng bốn, kéo dài tới tháng năm tháng sáu. Thế nên bây giờ khi phóng tầm mắt nhìn qua, khắp đường phố đều là lá vàng rơi.

Bạch Du cảm thấy rất thú vị.

Thời tiết bữa nay rất đẹp, ánh nắng ấm áp và dễ chịu chiếu lên trên người khiến người không nhịn được mà cảm thấy mệt rã rời. Cách đó không xa có một con mèo nhỏ ngáp thật to dưới ánh mặt trời, cơ thể lộn vài vòng để lộ cái bụng trắng mềm, trái tim của người xem mềm nhũn,

Bạch Du đứng một lúc lâu dưới tàng cây, đã quá giờ đã hẹn nhưng cô vẫn không thấy bóng dáng của cô Vương, cô không ngỏi ngẩng đầu lên phóng tầm mắt nhìn hai bên đường.

Loading...