Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 646

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:27:13
Lượt xem: 24

Nhưng con trai và Ngô Hiếu Nghi cùng nhau lớn lên trong đại viện và là đôi trai gái thân thiết từ thuở ấu thơ, anh ấy đã chọn Ngô Hiếu Nghi, con khôn mẹ nào răn, chứ đừng nói chi là con trai đã có chủ kiến ngay từ nhỏ. Bà ấy không thể thuyết phục được con trai, cuối cùng chỉ đành chấp nhận.

Sau khi Ngô Hiếu Nghi gả vào được mấy năm, mặc dù cô ta không có tính cách sạch sẽ và nhanh nhẹn nhưng may là cô ta không làm chuyện quá đáng, bà ấy còn nghĩ rằng con dâu không giống đôi vợ chồng nhà họ Ngô, không ngờ được rằng cô ta lại vớ vẩn trong chuyện này như vậy.

Quả nhiên năm đó bà ấy nên phản đối tới cùng, đúng là xui tận mạng khi làm thông gia với nhà họ Ngô mà!

Trên lông mi của Ngô Hiếu Nghi vẫn còn đọng nước mắt, dường như cô ta cũng không ngờ là sẽ xảy ra chuyện như thế, cô ta nhìn thấy ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của mẹ chồng, thế là rụt cổ lại theo bản năng: “Không phải là em cố ý… Nếu không thì để em đi tìm thằng bé.”

Tất cả đều là con của cô ta, đương nhiên là cô ta yêu thương thằng bé Tạ Thừa kia rồi, tại sao chồng và cha mẹ chồng cứ cho rằng cô ta sẽ không công bằng chứ?

Tạ Hiểu Đông: “Vân nên để anh đi cho.”

Bạch Du lắc đầu: “Các anh đừng đi, để tôi đi là được rồi.”

Nói xong, cô vứt cả nhà họ Tập sang một bên, sau đó đuổi theo hướng Tạ Thừa biến mất.

Cô vốn nghĩ rằng Tạ Thừa có thể thoát khỏi người phụ nữ biến thái Ngô Hiếu Ngọc kia, kể từ đó có thể sống một cuộc sống vui vẻ, không ngờ cậu bé không còn người mẹ biến thái kia nữa thì lại có một người mẹ vớ vẩn.

Tạ Thừa thật là xui xẻo khi có người mẹ như thế.

Tạ Thừa vẫn chưa lên lầu mà là chạy vào trong phòng bếp, cơ thể nhỏ nhắn núp phía sau cái bếp lò, nếu không nhìn kỹ thì thật sự không thể phát hiện ra cậu bé.

Bạch Du khẽ bước tới, cô ngồi xổm xuống trước mặt cậu rồi vươn tay xoa đầu của cậu bé: “Cháu đã nghe được rồi à?”

Tạ Thừa mở to mắt, cậu bé không lắc đầu cũng không gật đầu, chỉ hỏi bằng giọng điệu buồn bã: “Cô Bạch, cha mẹ của cháu không phải là cha mẹ của cháu mà dì cả và dượng mới là cha mẹ ruột của cháu ạ?”

Bạch Du gật đầu: “Mặc dù tuổi của cháu còn nhỏ nhưng cô không có định giấu giếm cháu. Cháu vốn là con trai của dì cả và dượng của cháu nhưng Ngô Hiếu Ngọc đã đánh tráo cháu và con gái của cô ta, cho tới khoảng thời gian trước thì mọi người mới nhận ra, cha, ông nội và bà nội của cháu rất muốn đưa cháu về nhà, cháu có đồng ý về với bọn họ không? Nếu cháu không muốn thì cháu có thể ở lại đây.”

Tạ Thừa chớp mắt, dường như cậu bé đang cố gắng tiêu hóa lượng tin tức này.

Chẳng qua là đứa bé này thật sự rất thông minh, cậu bé lập tức túm được “Lỗ thủng” trong lời nói của Bạch Du: “Vậy còn dì cả của cháu, mẹ ruột của cháu, có phải mẹ không muốn đón cháu về không ạ?”

Bạch Du khựng lại rồi nói: “Không phải là cô ta không muốn đón cháu về, cô ta rất thương cháu và cũng sẽ từ từ đền bù cho cháu nhưng cô ta muốn giữ con gái của Ngô Hiếu Ngọc lại, chia tình yêu vốn chỉ dành riêng cho cháu ra làm một nửa, cô ta dành phần lớn tình yêu cho con gái của Ngô Hiếu Ngọc nên cha, ông nội và bà nội của cháu không đồng ý.”

Đương nhiên là cô có thể nói dối nhưng cô không muốn thấy cảnh thái bình giả tạo.

Cô cảm thấy người phụ nữ Ngô Hiếu Nghi kia là một người có tính cách vớ vẩn, chưa chắc là người xấu nhưng người thế này sẽ càng khiến người ta bị tổn thương.

Trông dáng vẻ của Ngô Hiếu Nghi có vẻ như là cô ta không ý định bỏ Nha Nha, cho dù Nha Nha có ở lại nhà họ Tập không thì thế nào cô ta cũng sẽ thiên vị, cứ vậy thì sẽ làm tổn thương Tạ Thừa.

Cô không muốn Tạ Thừa ôm mong đợi với người mẹ ruột, cậu bé dùng toàn bộ sức lực để làm mẹ vui nhưng cuối cùng lại bị tổn thương tới mức thương tích khắp người, giống như Bạch Du lúc còn bé, cô bỏ ra toàn bộ tâm tư để lấy lòng mẹ của cô nhưng cho dù cô có làm thế nào thì cô mãi mãi không bằng Tần Tâm Hủy.

Ngay từ đầu đã không có mong đợi, thà một lần vất vả suốt đời nhàn nhã. cô nói thẳng toàn bộ sự thật cho Tạ Thừa nghe, nói toàn bộ sự thật cho cậu bé nghe có thể khiến cậu bé bị tổn thương, cũng có thể đau khổ nhưng vẫn tốt hơn là sau này bị tổn thương nhiều lần, đau khổ nhiều lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-646.html.]

Tạ Thừa nhìn thẳng vào Bạch Du, nửa ngày sau vẫn không lên tiếng.

Vừa rồi khi trốn ở cửa sổ nghe nói mình không phải con trai của Ngô Hiếu Ngọc, cậu bé cảm thấy rất vui vẻ, chuyện này có nghĩa là sau này cậu bé cũng có cha mẹ yêu thương, giống như Minh Thư, chuyện này cũng có nghĩa là sau này cậu bé không cần lo lắng việc ăn không đủ no ngủ không ngon, đồng thời không cần phải lo chuyện chuyện có thể bị đánh bất cứ lúc nào.

Nhưng càng nghe cậu bé càng cảm thấy có chỗ không đúng, dường như dì cả và cũng là mẹ của cậu bé không thích cậu bé. Mẹ luôn miệng cầu xin cho một đứa bé khác, cậu bé không biết mình có nên đau khổ không.

Dù sao đứa bé kia mới là người sống với dì cả nhiều năm, còn cậu bé chỉ gặp dì cả vài ba lần nên dì cả thích một đứa bé khác cũng là chuyện bình thường, chẳng qua là đôi mắt của cậu bé cay như quả ớt, luôn muốn rơi nước mắt.

TBC

Nếu có thể giống như giấc mộng trước kia thì tốt, cậu bé không cần Ngô Hiếu Ngọc, không cần dì cả, cậu bé muốn cô Bạch làm mẹ của cậu bé.

Hai người im lặng, trong phòng bếp im ắng.

Ngay lúc Bạch Du định đứng dậy để nói với nhà họ Tập là để Tạ Thừa ở đây thêm một khoảng thời gian nữa thì Tạ Thừa nói…

“Cô Bạch, cháu đồng ý trở về với bọn họ.”

Không phải cháu muốn mà là cháu đồng ý.

Trong lòng Bạch Du thở dài, cô xoa đầu cậu bé lần nữa, sau đó móc từ trong túi ra mấy đồng tiền đưa cho cậu bé: “Cháu biết địa chỉ nhà của cô, nếu một ngày nào đó cháu muốn trở về thì bất cứ lúc nào chúng ta cũng chào đón cháu. Cháu cầm lấy số tiền này, ngộ nhỡ có xảy ra chuyện thì có thể mua đồ ăn để chăm sóc bản thân.”

Mặc dù Ngô Hiếu Nghi không đáng tin cậy nhưng may là Tập Hiểu Đông và cha mẹ của anh ấy coi như bình thường, có ba người đó trông coi thì ít nhất có thể bảo vệ sự an toàn cho Tạ Thừa.

Tạ Thừa chần chừ một lúc, sau đó cậu bé vươn tay ra nhận lấy: “Sau này khi cháu lớn, nhất định là cháu sẽ kiếm thật nhiều tiền cho cô Bạch sử dụng.”

Bạch Du mỉm cười: “Được, vậy chúng ta sẽ chờ cháu lớn kiếm thật nhiều.”

Bây giờ Tạ Thừa mới nở nụ cười, sau đó được Bạch Du dẫn trở về phòng khách.

Mẹ Tập vừa nhìn thấy cháu trai thì khóe mắt lập tức đỏ bừng, nói bằng giọng điệu nghẹn ngào: “Thừa Thừa, bà là bà nội của cháu, cháu mau qua chỗ của bà.”

Đôi mắt cha Tập đỏ ngầu, trước đây ông ấy đã gặp đứa bé này một lần, bởi vì cậu bé không phải cháu trai của mình nên ông ấy không quan tâm tới, đồng thời chưa từng nói với cậu bé một câu nào, càng không cho cậu bé bất cứ món đồ nào.

Bây giờ nghĩ lại, ông ấy thật sự muốn cho bản thân trong quá khứ vài bạt tai.

Bạch Du vỗ nhẹ vào sau lưng cậu bé, lúc này Tạ Thừa mới từ từ bước qua, sau đó được mẹ Tập ôm vào trong lòng.

Ngô Hiếu Nghi trông mong nhìn con của mình, cô ta muốn bước tới ôm lấy cậu bé nhưng mẹ Tập không cho cô ta cơ hội đó, trước khi cô ta từ bỏ ý định tiếp tục nuôi đứa bé Nha Nha kia thì bà ấy sẽ không để cô ta tới gần cháu trai.

Bạch Du nhìn cả nhà đoàn tụ với nhau, cô lặng lẽ rời khỏi phòng khách, sau đó đi thu dọn quần áo của Tạ Thừa.

Quần áo của Tạ Thừa không nhiều, cậu bé đang mặc một bộ, còn lại hai bộ là do cô mua. Lúc dẫn cậu bé tới cửa hàng bách hóa, cậu bé không muốn mua đồ chơi mà chỉ muốn mua một quyển sách.

Tất cả mọi thứ còn không đủ để nhét đầy một cái va ly, Bạch Du bỏ vào trong vali trái cầu và túi cát mà ngày thường cậu bé chơi chung với cô nhóc và Niệm Niệm, sau đó bỏ vào thật nhiều bánh kẹo và trái cây, mặc dù nhà họ Tập không thiếu những thứ này nhưng bọn họ là bọn họ, cô là cô.

Loading...