Bạch Du nhíu mày: “Chỉ như vậy thôi?”
Ngô Hiếu Nghi lại cho rằng Bạch Du không hài lòng do câu cảm ơn chỉ nói ngoài miệng, vội vàng nói: "Tôi chắc chắn sẽ dẫn cha mẹ tôi để đích thân đến cảm ơn..."
Bạch Du cắt ngang lời cô ta: "Tôi không nói chuyện này, chẳng lẽ cô không phát hiện dáng dấp của Tạ Thừa rất giống một người sao?"
Ngô Hiếu Nghi nghe cô nói như vậy thì vẻ mặt đầy bối rối: "Giống một người? Giống ai? Chẳng phải Tạ Thừa lớn lên giống Hiếu Ngọc sao? Đương nhiên do tôi và Hiếu Ngõ là sinh đôi, cho nên cô nói thằng bé cũng giống hệt tôi."
"..."
Bạch Du không ngờ cô ta trông thông minh như vậy nhưng đầu óc lại không sáng suốt chút nào.
Vì vậy cô cũng không muốn tiếp tục giao tiếp với Ngô Hiếu Nghi nữa, quay đầu nhìn Tập Hiểu Đông: "Đồng chí Tập, anh thấy thế nào? Anh cảm thấy Tạ Thừa giống ai? Tại sao Ngô Hiếu Ngọc lại muốn đối đãi với Tạ Thừa như vậy?"
Tập Hiểu Đông dừng lại một chút, tháo kính xuống, sau đó nói với vợ: "Tiểu Nghi, em xem chẳng phải Tạ Thừa lớn lên trông rất giống anh sao?"
Ngô Hiếu Nghi quay người nhìn chồng mình, khoảnh khắc tiếp theo, mắt cô ta mở to, vẻ mặt không thể tin nổi: "Cái này..."
Tập Hiểu Đông đeo kính trở lại: "Hai người chúng ta đều là mặt trái xoan, nhưng Nha Nha lớn lên lại mặt chữ điền, trước đây em thường xuyên nói không biết khuôn mặt Nha Nha giống ai, em không cảm thấy khuôn mắt đó của Nha Nha giống hệt với Tạ Chí Dân sao?"
"Không… Không thể…"
Cả người Ngô Hiếu Nghi run rẩy không kiểm soát như chiếc lá rơi trong gió lạnh.
Tập Hiểu Đông nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ta: "Anh biết em không muốn tin, nhưng sự thật có thể chính là con của chúng ta bị người ta đánh tráo, Tạ Thừa mới là con của chúng ta."
"..."
Mắt Ngô Hiếu Nghi mở to như muốn lòi ra khỏi hốc mắt, khoảnh khắc tiếp theo, mắt cô ta đảo ngược rồi ngất xỉu.
"Tiểu Nghi!"
Mặt Tập Hiểu Đông tái mét, chạy vội tới ôm lấy thân hình trượt xuống của Ngô Hiếu Nghi.
Bạch Du cũng không ngờ Ngô Hiếu Nghi lại đột nhiên ngất xỉu.
Tập Hiểu Đông lo lắng cho sức khỏe của Ngô Hiếu Nghi nên đã ôm vợ đến bệnh viện, cuộc trò chuyện cũng vì thế mà bị gián đoạn.
Nhìn vẻ mặt của Ngô Hiếu Nghi, có lẽ cô ta cần một thời gian để tiêu hóa chuyện này, hai vợ chồng sẽ không quay lại trong một thời gian ngắn.
Nhớ lại những lời Tạ Thừa vừa nói, lòng Bạch Du có hơi khó chịu.
Để an ủi trái tim nhỏ bé của Tạ Thừa, Bạch Du đến trạm mua thịt lợn và đậu phụ về, trưa làm đậu phụ sốt cay, lại làm bánh bao đường đỏ mà cô nhóc thích ăn.
Vì để bọn nhỏ vui vẻ, cô nặn bánh bao đường đỏ thành nhiều hình dạng khác nhau, có thỏ con, mèo con, cũng có chó con và cá nhỏ.
Mấy đứa nhỏ nhìn thấy bánh bao đường đỏ như vậy thì đều ngạc nhiên há hốc mồm thành hình chữ "O", cầm bánh bao đường đỏ mà không nỡ ăn.
Nhưng Tạ Thừa vẫn thích ăn đậu phụ sốt cay nhất.
Chỉ khi một đĩa đậu phụ sốt cay nóng hổi bốc khói được bưng lên, đôi mắt cậu bé sáng lên ngay lập tức.
Trên miếng đậu phụ phủ đầy thịt băm màu đỏ sẫm, dùng thìa múc nửa miếng đậu phụ, cùng với nước sốt rưới lên cơm trắng, thế là cơm trắng lập tức nhuộm thành màu đỏ sẫm, tiếp đó múc một thìa lớn bỏ vào miệng, sự hòa quyện của thịt băm, hành lá và đậu phụ, mềm mại có mùi thơm của thịt, thật sự vô cùng thơm.
Đến chiều, Nguy Hán Nghị dẫn theo hai con ch.ó săn lớn đến.
Hai con ch.ó săn lớn đứng lên cao gần bằng một người, bộ lông đen vàng bóng mượt, bốn chân khỏe mạnh, để lộ hàm răng trắng sáng trông chúng rất hung dữ.
Đừng nói đến bà Bạch và mấy đứa nhỏ, ngay cả Bạch Du nhìn cũng có hơi sợ hãi.
TBC
Ngụy Hán Nghị: "Hai con ch.ó săn này là chó ngao Tây Tạng lai với chó săn, lực cắn có thể cắn đứt cánh tay của con người, ngay cả hai người đàn ông trưởng thành cũng chưa chắc đã chế ngự được chúng."
Bạch Du: "..."
Như vậy có hơi quá không?
Vừa nãy Bánh Khoai Tây còn sủa hai con chó, vừa bị sủa lại thì bây giờ đuôi kẹp giữa hai chân,sự hãi rất tự biết sức mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-640.html.]
Dường như Nguy Hán Nghị nhìn ra sự sợ hãi của cô, anh ấy cười nói: “Nhưng cô không cần lo lắng, con ch.ó này rất trung thành với chủ, cô không chuẩn bị sẵn thịt ức gà sao? Cô có thể cho chúng ăn để kết nối tình cảm với chúng.”
Mặc dù rất sợ hãi nhưng vì sự an toàn của gia đình, Bạch Du vẫn cố gắng tiến lên.
Nhưng cô nhanh chóng hiểu ra tại sao Nguy Hán Nghị lại khen ngợi hai con ch.ó săn này, cảnh tượng cô tưởng tượng chúng lao tới đã không xảy ra, hai con ch.ó ngửi thấy mùi thịt, mặc dù nước dãi chảy lênh láng nhưng vẫn ngồi im tại chỗ.
Bạch Du đặt hai chậu thịt trước mặt chúng, chúng vẫn không nhúc nhích, cho đến khi Nguy Hán Nghị ra hiệu bằng ánh mắt, cô mới hét lên: "Có thể ăn rồi!"
Hai con ch.ó săn mới lao tới ăn thịt một cách ngon lành.
Ngụy Hán Nghị: "Có hai con ch.ó săn này, thường thì trộm cắp không dám vào, còn về chuyện theo dõi mà cô nói, chúng tôi đã nắm được một chút manh mối nhưng hiện tại vẫn chưa xác định được đối tượng, khi có tin tức khác, tôi sẽ nói với cô."
Bạch Du một lần nữa cảm ơn, gói những chiếc bánh bao đường đỏ làm nhiều nhất lại để anh ấy mang về cục ăn.
Nguy Hán Nghị định từ chối nhưng mùi thơm nồng nàn xộc vào mũi khiến anh ấy không thể từ chối được.
Trước khi đi, Nguy Hán Nghị đã nói với Bạch Du một số lưu ý, cũng như cách điều khiển hai con ch.ó săn lớn, thấy cô hòa hợp với chó săn lớn, anh ấy mới dẫn theo Bánh Khoai Tây và Kim Nguyên Bảo đã ăn no bụng giấm chua đi.
Phải nói rằng, có hai con ch.ó săn này, cuối cùng Bạch Du cũng ngủ một giấc ngon lành.
Ngày hôm sau, cô nhóc không còn sốt nữa, Bạch Du lập tức quay lại trường tiếp tục học.
Vì hôm qua mang sách về nhà nên cô không về ký túc xá mà đi thẳng đến lớp.
Chỉ là cô vừa đi đến ngoài lớp đã nghe thấy bên trong truyền đến một trận nói chuyện…
"Này, mọi người có nghe nói gì không? Nghe nói Bạch Du được bao nuôi, mà còn bị mấy người đàn ông bao nuôi!"
"A! Hóa ra cô cũng nghe nói sao, tôi nghe còn ghê hơn, nói cô ta thuê một căn nhà ở nhà làm gái mại dâm, mỗi ngày tiếp khách khác nhau, còn nói ngay cả cô ta cũng không biết cha của con gái mình là ai."
"Các cậu tin lời này sao?"
"Không có lửa làm sao có khói, tại sao không nói người khác mà lại nói cô ta, cho nên..."
Trước mắt đột nhiên tối sầm lại, mấy người họ đồng loạt ngẩng đầu lên thì nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng của Bạch Du.
Phòng học im lặng như thể tử thần đã giáng xuống.
Máu trên mặt của mấy người nói xấu đó như bị rút cạn ngay lập tức, không còn chút m.á.u nào.
Có người giải thích: "Bạch, bạn học Bạch, những lời vừa rồi không phải chúng tôi nói, chúng tôi cũng nghe người khác nói lại."
Cũng có người mất dê mới lo sửa chuồng: "Đúng đúng, bọn tôi cũng nghe người khác nói, bọn tôi tin thái độ làm người của cô, chắc chắn cô không phải loại người như vậy!"
Có người còn muốn dùng đạo đức trói buộc cô: "Từ trước đến nay đồng chí Bạch luôn rộng lượng, chắc chắn sẽ không chấp nhặt với bọn tôi đúng không?"
Bạch Du khẽ cười: "Xin lỗi, tôi sẽ chấp nhặt đến cùng!"
Câu nói này vừa thốt ra, lại một lần nữa rơi vào im lặng.
Ngay lúc này, người ở cùng phòng ký túc xá với Bạch Du đi vào, các bạn học khác cũng lần lượt vào phòng học, mọi người đều nhận ra bầu không khí trong phòng học không ổn.
Lâm Lam Phương là người đầu tiên bước tới: "Bạch Du, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Bạch Du: "Vài bạn học này nói tôi bị người khác bao nuôi, còn làm gái mại dâm tại nhà, còn bịa đặt rằng cha của con gái tôi không rõ ràng!"
Nghe Bạch Du nói vậy, không ít bạn học hít một hơi lạnh.
"Quá đáng quá rồi, làm sao có người lại bịa đặt như vậy! Rõ ràng là không muốn để bạn học Bạch được yên ổn!"
"Đúng vậy, không chừng là có người ghen tị vì cô ấy được chọn làm trợ lý của cô Vương rồi bịa đặt ra đi?"
"Tôi thấy có khả năng đấy."
Ngay sau đó, chỉ thấy Lâm Lam Phương cau mày, quát lớn với mấy bạn học kia: "Thảo nào Bạch Du lại tức giận như vậy, mấy người bịa đặt như vậy là quá đáng rồi, tôi ở cùng phòng ký túc xá với Bạch Du, tôi hiểu rõ con người cậu ấy nhất, cậu ấy không phải loại người như mấy người nói đâu!"
Mấy bạn học kia bị mọi người nhìn chằm chằm, mặt đỏ bừng như gan heo.