Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 635

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:31:58
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu lần này đổi thành giáo viên khác, chưa chắc họ đã tin tưởng cô vô điều kiện như cô Vương, ngay từ đầu đã không nghi ngờ cô, càng không yêu cầu cô phải tự chứng minh mình trong sạch.

Điều này khiến cô rất cảm động, cũng thấy mình rất may mắn, có thể gặp được một người cô tốt.

Cô Vương: "Đây là việc cô nên làm hay nói cách khác, đây là việc mà một giáo viên nhân dân nên làm, em không định báo án, vậy tiếp theo em định làm gì?"

Bạch Du nói từng chữ một: "Em định - dụ rắn ra khỏi hang."

Cô Vương: “Dụ rắn ra khỏi hang? Dụ như thế nào?”

“Em định như này…”

Bạch Du cúi người xuống, hạ giọng nói kế hoạch của mình.

Vài phút sau, khi Bạch Du bước ra khỏi văn phòng, sắc mặt cô đã trở lại vẻ bình tĩnh như thường ngày, hoàn toàn không thấy một chút khác thường nào.

Trở về ký túc xá, Trịnh Linh Linh thấy cô về thì hỏi: "Bạch Du, cô Vương gọi cậu qua làm gì, có phải vì chuyện trợ lý không?"

Bạch Du bị gọi đi khi đang trên đường tan học, lúc đó mọi người trong ký túc xá đều ở bên cạnh nên lúc này Trịnh Linh Linh hỏi như vậy cũng không có gì lạ.

Bạch Du cười gật đầu: "Đúng vậy, cô Vương nói cô ấy sắp dịch một tác phẩm văn học, bảo tớ làm trợ lý cho cô ấy nửa tháng, lúc đó tớ có bất kỳ điều gì liên quan đến khẩu ngữ và phiên dịch đều có thể hỏi cô ấy."

Cô Vương sinh ra trong một gia đình có truyền thống giáo dục, ông nội cô ấy là một trong những nhân vật hàng đầu trong giới phiên dịch, ông ấy đã đưa văn học nước ngoài vào trong nước, cũng dịch nhiều tác phẩm xuất sắc trong nước sang tiếng Anh, thông qua phiên dịch để xây dựng một cây cầu giữa trong và ngoài nước.

Mặc dù danh tiếng và địa vị của cô Vương không bằng ông nội nhưng cô ấy không chỉ có nền tảng văn hóa sâu sắc mà còn rất chú trọng vào việc trung thành với tác phẩm gốc, cố gắng dịch chính xác ngôn ngữ, tư tưởng và phong cách của tác giả gốc, vì vậy phong cách phiên dịch của cô ấy rất độc đáo, là lực lượng mới trong giới phiên dịch.

Ban đầu, Đại học Trung Sơn muốn cô ấy dạy phiên dịch, chỉ là bản thân cô Vương muốn thử sức ở các lĩnh vực giảng dạy khác nhau, thế là cuối cùng mới dạy khẩu ngữ cho các bạn học, tất nhiên, khẩu ngữ của cô Vương cũng rất xuất sắc nên sinh viên đều rất thích học lớp của cô ấy.

Nghe Bạch Du nói vậy, những người khác trong ký túc xá đều lộ vẻ ghen tị, ngay cả năm người không phải khoa ngoại ngữ cũng tỏ vẻ hôm mộ.

Trịnh Linh Linh: "Bạch Du, tớ quá ngưỡng mộ với cậu rồi, nếu tớ có cơ hội tốt như vậy, tớ sẽ là một cô gái hạnh phúc biết bao!"

Cao Thắng Nam: "Lần này ngay cả tớ cũng không nhịn được mà hâm mộ nhưng nói cho cùng vẫn là do Bạch Du có năng lực mới nắm bắt được cơ hội như vậy, giàu sang đừng quên nhau!"

Lời cuối cùng của Cao Thắng Nam vừa dứt, mọi người đều không nhịn được mà gia nhập đội ngũ "giàu sang đừng quên nhau", nói xong lại không nhịn được mà cười thành một nhóm.

Tiếng cười thu hút những người ở ký túc xá khác đến xem.

Trong tiếng cười nói vui vẻ, Bạch Du vô tình liếc nhìn vẻ mặt của từng người trong ký túc xá.

Là người trong ký túc xá sao?

Rất nhiều lúc, phản bội hoặc án mạng đều do người quen bên cạnh gây ra.

Nhưng dù sao cô cũng không phải chuyên gia điều tra hình sự, không thể chỉ qua một hai biểu cảm mà nhìn ra manh mối, huống chi mọi việc đều phải có bằng chứng, cô không thể chỉ dựa vào cảm giác của mình mà suy đoán.

Nhưng không vội, cô đã thả mồi câu rồi, bây giờ chỉ cần chờ cá cắn câu.

Chu Đông Ny chen khỏi đám đông, vội vã chạy về ký túc xá, vừa đến ký túc xá, cô ta suýt nữa đ.â.m sầm vào Cảnh Phỉ vừa từ bên ngoài về.

TBC

Cảnh Phỉ nhìn đôi giày bị giẫm bẩn, sắc mặt càng khó coi hơn: "Cậu đi đường kiểu gì vậy? Đôi giày này tôi vừa mới mua!"

Chu Đông Ny vội vàng lấy khăn tay, ngồi xuống lau giày cho cô ấy: "Lau một chút là sạch thôi nhưng Cảnh Phỉ, cậu biết tớ vừa từ đâu về để mắng không?"

Cảnh Phỉ không thấy cô ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-635.html.]

Dường như Chu Đông Ny cũng không cảm thấy xấu hổ, đứng dậy nói: "Cô Vương gọi cô ấy đến văn phòng, có phải nói để Bạch Du làm trợ lý nửa tháng trước đúng không?"

Cảnh Phỉ liếc nhìn cô ta: “Sao cậu biết?”

"Tớ vừa từ ký túc xá 333 về, cậu không thấy đâu, cái người phụ nữ Bạch Du kia không biết đắc ý đến mức nào, Bạch Du nói cô Vương để cô ấy làm trợ lý trước, cô ấy còn nói cô Vương sắp dịch một tác phẩm văn học, lúc đó cô ấy có gì không hiểu đều có thể dạy cô ấy!"

Cảnh Phỉ đột nhiên nắm lấy tay cô ta: "Cậu nói thật sao? Bạch Du thực sự nói như vậy sao?"

Vừa rồi cô Vương gọi cô ấy đến văn phòng chính là để nói chuyện này.

Theo kế hoạch ban đầu, đáng lẽ phải bốc thăm để quyết định thứ tự trước sau của hai người, kết quả không ngờ người phụ nữ Bạch Du kia lại đê tiện như vậy, thế mà lại chạy đến nói với cô Vương là nửa tháng sau gia đình mình sẽ đến thành phố Quảng, lúc đó phải tiếp đãi gia đình nên không có thời gian làm trợ lý, cứ như vậy mà giành trước làm trợ lý.

Chỉ là cô Vương không hề nói với cô ấy chuyện dịch tác phẩm gì cả!

Chu Đông Ny bị nắm đau tay, giãy giụa một lúc mới rút tay về: "Tất nhiên là thật rồi, bây giờ có lẽ cả khoa ngoại ngữ đều biết rồi, vừa rồi cậu không ở đó nên cậu không nghe mọi người nói "giàu sang đừng quên nhau" sao, chẳng phải là làm cho người phụ nữ kia càng đắc ý lắm sao!"

Cảnh Phỉ đập mạnh một cái vào bàn: "Đáng ghét!"

Thật sự quá ghê tởm!

Người phụ nữ Bạch Du kia thật quá xảo quyệt!

Chu Đông Ny thấy mũi cô ấy phập phồng, đè nén sự vui mừng nhỏ bé trong lòng nhưng trên mặt lại tỏ ra phẫn nộ: "Nếu để Bạch Du làm trợ lý trước thì chẳng phải cậu chịu thiệt rồi sao?"

Điều kiêng kỵ nhất trong quá trình làm phiên dịch chính là gián đoạn vô cớ, nếu không thì rất khó để duy trì phong cách hoặc chất lượng thống nhất, Bạch Du chưa chắc đã có tư cách tham gia vào quá trình phiên dịch, chỉ là làm trợ lý giúp sắp xếp văn bản, thẩm định các loại, lỡ như cô Vương dùng quen tay rồi, đến lúc đó không muốn đổi nữa cũng có khả năng.

Tóm lại chính là làm trước chắc chắn sẽ có lợi thế hơn, dù sao cũng là vào trước là chủ.

Cảnh Phỉ cảm thấy trong lòng như có một ngọn lửa đang cháy: "Cậu tưởng tôi không biết lý lẽ này sao nhưng tôi có thể làm gì?"

Là cô ấy đã đích thân hứa với cô Vương, nếu bây giờ cô ấy chạy đến phản đối, chắc chắn sẽ để lại ấn tượng là một người không giữ lời cho cô Vương, lúc đó cũng không có lợi cho việc cô ấy được chọn.

Nói cho cùng, đều là do người phụ nữ Bạch Du kia quá đê tiện!

Chu Đông Ny chớp mắt, thấy trong ký túc xá không có ai nên đã hạ giọng nói: "Cậu xem chúng ta có nên..."

Nhưng lời còn chưa dứt, bên ngoài đã truyền đến tiếng bước chân dọa Chu Đông Ny vội vàng nuốt lời vào trong.

**

Giống như mọi ngày, sau khi tan học buổi chiều, Bạch Du về nhà chứ không ở lại ký túc xá.

Buổi chiều hôm nay tan học sớm, cô đến nhà Nguy Hán Nghị trước, nói tối nay sẽ mời vợ chồng họ ăn cơm, lúc đầu vợ của Nguy Hán Nghị là Lý Trân không đồng ý, sau đó không thể từ chối Bạch Du nên đành phải đồng ý.

Ra khỏi nhà Nguy Hán Nghị, Bạch Du vội vã chạy đến trạm thịt.

Khi cô đến thì thịt lợn đã bán hết nên cô đã mua một con vịt, ra khỏi trạm thịt thì cô lại chạy đến chợ đen, mua được một ít sườn cừu ngon nhưng cũng tốn khá nhiều tiền.

Bà Bạch thấy cô mua nhiều đồ như vậy về nhà, không khỏi ngạc nhiên: "Sao cháu lại mua nhiều thịt thế, ăn sao cho hết?"

Tủ lạnh ở đảo Quỳnh Châu chưa chuyển đến, cộng với nhiệt độ ở thành phố Quảng cao khiến cho nhiều thứ không thể bảo quản được, nên chỉ có thể ăn hết trong ngày, nếu không sẽ dễ bị đau bụng.

Bạch Du đặt con d.a.o trong tay xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, cô nhóc và Niệm Niệm, cùng với Tạ Thừa đang chơi trốn tìm trong vườn.

Cô thu hồi tầm mắt nói: "Bà nội, tiếp theo cháu có chuyện muốn nói với bà nhưng bà đừng kích động."

Loading...