Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 633
Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:31:55
Lượt xem: 28
Chương trình này rất nổi tiếng vào thời điểm đó, rating cực kỳ tốt. Bạch Du cũng theo dõi từng tập. Không chỉ học được rất nhiều phương pháp nấu ăn mà còn học được rất nhiều từ tiếng Anh liên quan đến ẩm thực nữa.
Tất nhiên có rất nhiều từ cô không còn nhớ rõ, chỉ có thể nhớ được một số từ đơn giản, nhưng cũng đủ để đối phó với hoạt cảnh này rồi.
Từ màn trình diễn của vài nhóm trước, nhóm “bạn ngoại quốc” ở sau ít nhất cũng không ngơ ngác như vậy nữa, chí ít cũng có thể nói được vài câu.
Người phục vụ C là một nữ sinh lớp Một. Sau khi nói xin chào thì ấp úng và không thể tiếp tục.
Bạch Du thấy thế, nói: "Our restaurant made beautiful lotus root and rib soup, would you like to try some?” (Nhà hàng chúng tôi nấu canh củ sen sườn heo rất ngon, bạn có muốn nếm thử không?")
Hai người bạn ngoại quốc không hiểu câu đầu nghĩa là gì, nhưng họ hiểu những câu sau, vội vàng liên tục gật đầu bảo “yes, yes”.
Sau đó Bạch Du lại giới thiệu một số món như măng om dầu, củ sen chua cay, còn hỏi họ đã vừa vị chưa, suốt cuộc nói chuyện người phục vụ C đều mờ mịt, hai người bạn ngoại quốc không gật đầu thì cũng nói mấy câu "nice" linh tinh.
Biểu hiện của Bạch Du hoàn toàn áp đảo ba người còn lại.
"Màn trình diễn của bạn học Bạch quá tốt rồi thì phải? Nhiều câu cô ấy nói tôi nghe không hiểu."
"Không, giống như đang nghe một cuốn sách đến từ thiên đường vậy. Mấu chốt là cô ấy không luống cuống, thật sự làm người ta rất hâm mộ."
TBC
"Cô ấy đã có bài phát biểu tại buổi lễ định hướng cho sinh viên năm nhất, tất nhiên sẽ không luống cuống rồi, nhưng tôi cũng rất hâm mộ cô ấy, biết nhiều từ như vậy."
"Tôi dám cá, người thắng cuộc lần này nhất định sẽ là bạn học Bạch!"
Chu Đông Ni nghe thấy thế thì nhanh chóng phản bác: "Chưa chắc đâu, còn rất nhiều bạn chưa biểu diễn mà! Hơn nữa, đạt điểm tuyệt đối môn tiếng Anh trong kỳ thi đại học không chỉ có mình cô ta đâu!"
Đây đúng là sự thật.
Nếu lời này đến từ một người khác thì tất cả mọi người nhất định sẽ gật đầu đồng ý, nhưng Chu Đông Ni nói ra, có người lại không khỏi bĩu môi.
Ở đây mà ai không biết Chu Đông Ni theo đuôi Cảnh Phỉ, nên những gì cô ta nói chỉ thuần túy là để bảo vệ Cảnh Phỉ thôi.
Chú ý tới ánh mắt của mọi người, Cảnh Phỉ mắng thầm một tiếng ngu ngốc.
Cô Vương cũng rất kinh ngạc và vui mừng, nhìn Bạch Du hỏi: “Bạn học Bạch, em lại đây viết tên các món ăn mà em vừa nói lên bảng cho mọi người xem đi."
Bạch Du đáp vâng, cầm lấy viên phấn cô Vương đưa và đi tới trước bảng đen, viết tên các món ăn vừa nhắc tới, đồng thời viết nghĩa tiếng Trung bên cạnh.
Cô Vương: “Sao bạn học Bạch lại biết nhiều tên món ăn thế?”
“Em rất thích nấu ăn nên lúc nấu ăn sẽ hay nghĩ đến việc nói tên món ăn bằng tiếng Anh như thế nào. Nếu không biết thì sẽ đi hỏi mọi người. Tuy nhiên xung quanh không có nhiều người biết tiếng Anh, vì thế em chỉ biết mấy từ này thôi ạ, nhiều nữa thì em không biết.”
Bạch Du trả lời nửa thật nửa giả.
Người ta nói lời nói dối tốt nhất là bảy phần thật và ba phần giả, cô không thể đi sâu vào việc biết tên các món ăn bằng tiếng Anh được, một khi cứ đi theo nó thì lời nói dối sẽ bị vạch trần.
Về bí mật sống lại của mình, cô không dám để bất cứ ai phát hiện ra, ngay cả Giang Lâm, cô cũng không có ý định nói cho anh biết.
Cô Vương nghe vậy lại gật đầu tán thưởng: “Phương pháp học tập của bạn học Bạch rất đáng để mọi người tham khảo. Học thuộc lòng là cách học ngôn ngữ kém hiệu quả nhất. Chúng ta nên bắt đầu từ mọi thứ xung quanh mình. Ví dụ như cục phấn trên tay tôi, trong tiếng Anh nói thế nào mọi người biết không?
Cảnh Phỉ nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên giơ tay: "Thưa cô, em biết ạ."
Cô Vương: “Vậy em nói đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-633.html.]
Cảnh Phỉ: "Từ phấn là chalk, with a stick of chalk she wrote the recipe on the blackboard. Câu này nghĩa là, cô ấy dùng một cục phấn viết công thức nấu ăn lên bảng đen ạ."
Cảnh Phỉ không chỉ nói từ phấn trong tiếng Anh là gì mà còn kèm theo một câu ví dụ, đồng thời còn rất chu đáo dịch nghĩa tiếng Trung.
Cô ấy vừa dứt lời, mọi người đều ồ lên.
“Trời ơi, giọng của Cảnh Phỉ hay quá, nghe còn chuẩn hơn cả bạn học Bạch nữa.”
"Trước đây tôi đã xem một bộ phim chiến tranh, trong đó có một người Anh. Giọng của Cảnh Phỉ giống hệt giọng của người Anh đó."
"Tôi cũng thấy bạn học Cảnh Phỉ nói tiếng Anh tốt hơn. Mặc dù bạn học Bạch cũng giỏi, nhưng khi nghe tiếng Anh mà bạn học Bạch nói thì sẽ biết đó là người Trung Quốc chúng ta đang nói tiếng Anh."
Cuối cùng Cảnh Phỉ cũng thắng trận chiến này, không khỏi đắc ý nhìn Bạch Du.
Bạch Du nhìn vào mắt cô ấy, không nói gì, đặt phấn xuống rồi đi về chỗ ngồi.
Cô đã cố gắng hết sức trong chuyện này rồi, còn kết quả thì cứ để diễn ra theo tự nhiên vậy.
Nhưng Cảnh Phỉ quả thực là một đối thủ rất mạnh. Màn trình diễn đối đáp kế tiếp của cô ấy cực kỳ tốt, không chỉ có chất giọng, mà còn dùng rất nhiều từ ngữ hay ho. Tất nhiên, mấy từ này chả ai hiểu được.
Ngay lúc Cảnh Phỉ cho rằng mình là người thắng cuộc, cô Vương đã công bố kết quả cuối cùng: “Ban đầu tôi muốn chọn một người trong hôm nay, nhưng cả hai sinh viên Bạch Du và Cảnh Phỉ đều rất giỏi, nên tôi muốn cả hai sẽ thành trợ giảng của tôi, hai người sẽ thay nhau làm việc trong nửa tháng, một tháng sau tôi sẽ chốt danh sách cuối cùng.”
Cảnh Phỉ: "..."
Cô ấy nhìn cô Vương với vẻ khó tin, sau đó lại nhìn Bạch Du, trong lòng tràn đầy tức giận.
Cô ấy quay sang nhìn Chu Đông Ni, hy vọng cô ta có thể đứng lên bảo vệ mình trước sự bất công trên đời này, nhưng khi Chu Đông Ni nhìn vào mắt cô ấy thì lại như bị điện giật, lập tức quay đầu đi.
"Đồ nhát gan!"
Cảnh Phỉ tức đến nỗi không khỏi mắng thầm.
Cô Vương dường như nhìn thấy sự miễn cưỡng của Cảnh Phỉ, bèn giải thích: “Có lẽ trong lòng một số sinh viên đang nghi ngờ tại sao tôi lại chọn hai người họ. Tiếng Anh của bạn học Cảnh Phỉ quả thực rất tốt, cả về ngữ pháp lẫn từ vựng, hay chất giọng, mọi thứ đều ổn, nhưng mục đích của ngôn ngữ là dùng để giao tiếp. Tại sao tôi lại dựng cảnh đối thoại? Đó là để các em áp dụng những kiến thức đã học vào cuộc sống hàng ngày và sử dụng nó trong công việc sau này, thay vì ghi nhớ nó.”
"Khi bạn học Cảnh Phỉ đang nói chuyện với người khác, những từ được sử dụng rõ ràng là cao hơn trình độ tiếng Anh của các bạn cùng lớp. Các sinh viên khác nghe không hiểu nên không thể trò chuyện với em ấy. Cuối cùng hoạt cảnh đó đã trở thành sân khấu độc thoại, nhưng Bạch Du lại xử lý phương diện này vô cùng tốt. Mặc dù bạn trong nhóm của em ấy không hiểu tên các món ăn, nhưng em ấy lại sử dụng những mẫu câu rất đơn giản, để những người khác có thể nghe hiểu được lời nói của mình, cũng có thể tiếp lời em ấy. Nếu đổi cho các em là khách, các em sẽ chọn ai?”
Nghe cô giáo nói xong, mọi người đều hiểu ra.
"Cô nói vậy thì chúng em hiểu ạ. Tiếng Anh của bạn Cảnh Phỉ quả thực rất tốt, nhưng trình độ cao quá, cô nói không sai, ngôn ngữ là dùng để giao tiếp, nếu đối phương không hiểu thì có tác dụng gì nữa?"
"Đúng vậy, vừa rồi tôi cùng nhóm với bạn học Bạch, tên món ăn cô ấy nhắc đến tôi không hiểu, nhưng những thứ khác tôi đều hiểu. Hơn nữa, câu của cô ấy đều là câu hỏi, để người khác có thể trả lời câu hỏi của cô ấy."
"Cho nên, bạn học Cảnh Phỉ là thể hiện kỹ năng của mình, còn bạn học Bạch Du lại quan tâm đến người khác hơn."
"Tôi đột nhiên cảm thấy mấy bạn trong nhóm của Cảnh Phỉ thật đáng thương."
"..."
Cảnh Phỉ nghe vậy mặt lúc đỏ lúc trắng, thay đổi như đang nhuộm màu vậy.
Tuy nhiên, Cảnh Phỉ cũng là một người mạnh mẽ, có thể co cũng có thể duỗi được, cô ấy lập tức xin lỗi ba người bạn cùng nhóm: “Xin lỗi ba bạn. Nếu cô giáo không nói thì tôi đã không nhận ra sai lầm của mình, tôi thực sự không có ý đó!”
Nói xong, cô cúi đầu thật sâu trước ba người bạn cùng lớp của mình.
Mặc dù ba người bạn đó cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng suy cho cùng là do kỹ năng của họ kém hơn người ta. Cho dù Cảnh Phỉ có diễn đạt bằng tiếng Anh đơn giản thì họ cũng không có cơ hội được chọn, huống chi cô ấy đã xin lỗi rồi.