Tôm hấp đậu hũ trứng hấp được mấy đứa nhỏ yêu thích nhất, ngay cả bà Bạch cũng thích không thể tả, tuổi già răng yếu nên bà thích ăn những thứ mềm mại như vậy, chẳng mấy chốc đã được họ ăn hết sạch.
Mấy đứa nhỏ lại ăn đến nỗi bụng tròn vo.
Tuy nhiên, như Bạch Du đã nói, có lẽ do ăn trứng hấp một lần quá nhiều nên từ ngày hôm đó, mấy đứa nhỏ không còn mè nheo đòi ăn trứng hấp nữa.
Nhưng đó là chuyện sau này.
Tối hôm đó, sau khi tắm xong, bà Bạch muốn dùng chiêu cũ để dụ cô nhóc sang, để Bạch Du và Giang Lâm có không gian riêng.
Nhưng lần này cô nhóc không mắc mưu nữa, có lẽ do quá lâu không gặp Giang Lâm nên cả đêm cô bé đều bám lấy Giang Lâm.
Vất vả lắm mới dỗ cô nhóc ngủ, Giang Lâm đưa tay chạm vào eo thon của cô nhưng chưa kịp đưa ra lời mời đã bị Bạch Du đẩy ra.
Bạch Du nhảy khỏi giường rồi vội vã chạy vào nhà vệ sinh.
Giang Lâm tưởng cô bị làm sao nên đã vội đuổi theo: "Du Du, em sao vậy?"
Một lúc sau, bên trong truyền đến tiếng xả nước, Bạch Du mở cửa nhìn vào đôi mắt lo lắng của Giang Lâm rồi nhẹ nhàng nói: "Em không sao nhưng anh có chuyện."
Giang Lâm: “?”
Bạch Du: “Kỳ kinh nguyệt của em tới rồi.”
Giang Lâm: “...”
Giang Lâm cau mày nhìn cô, một lúc lâu sau mới nghiến răng nghiến lợi nói: "Tháng này em đến đúng lúc thật."
Bạch Du không nhịn được cười thành tiếng, mãi đến khi hai người nằm lại trên giường, nụ cười vẫn chưa tắt trên khuôn mặt cô.
Nhìn người cười rất đắc ý, Giang Lâm cắn mạnh vào dái tai cô, còn nói lời tàn nhẫn: "Lần sau anh sẽ không dễ dàng tha cho em đâu!"
"..."
Lần này đến lượt Bạch Du biến sắc, hai má đỏ bừng như được thoa son.
Cái tai bị anh cắn còn đỏ như muốn nhỏ máu.
Mà lúc này, Giang Khải cuối cùng cũng đặt chân đến đất Thâm Châu.
Anh ta nhìn vùng đất đen kịt xung quanh, tưởng tượng đến tương lai Thâm Châu sẽ phát triển nhanh như tên lửa, trong lòng dâng lên một cảm giác sôi sục.
Anh ta giơ hai tay lên, hét lớn với bầu trời: "Thâm Châu, tôi đến rồi! Tôi đến rồi!"
"Ầm" một tiếng!
Một chai rượu từ tầng hai ném xuống, không lệch một ly, đập trúng đầu Giang Khải khiến đầu anh ta lập tức m.á.u chảy đầm đìa.
"Mẹ kiếp, ai ném tao, ra đây cho tao!"
"Mẹ kiếp, là tao ném mày, nửa đêm nửa hôm mày gào khóc như quỷ vậy, mày tin tao ra ngoài g.i.ế.c c.h.ế.t mày không!"
Giang Khải còn muốn mắng lại nhưng đèn trên tầng sáng lên, nhìn bóng người từ cửa sổ chiếu ra, tầng hai ít nhất cũng ở bảy tám người.
Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.
Giang Khải ôm đầu bị đập vội vàng chuồn mất.
Sáng hôm sau Giang Lâm đã đi, cô nhóc rất không nỡ, lần nữa khóc đến nước mắt lưng tròng.
**
Thứ hai.
Vì cô nhóc hơi khó chịu nên Bạch Du đưa cô bé tới bệnh xá dã chiến gần đó khám bác sĩ, sau đó mới vội vã đến lớp.
"Giảng viên chưa đến phải không?"
Bạch Du chạy đến chỗ ngồi mà Trịnh Linh Linh giữ cho cô, nhỏ giọng hỏi.
"Giảng viên chưa đến nhưng vừa nãy có người đến thông báo, tiết học nói tiếng Anh tiếp theo chúng ta sẽ học chung với lớp một."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-631.html.]
"Tại sao?"
Trịnh Linh Linh lại lắc đầu: “Tớ cũng không biết.”
Thấy Trịnh Linh Linh không biết, Bạch Du không hỏi nữa mà cầm sách giáo khoa ôn lại bài.
Cô không để ý, Lâm Lam Phương ngồi chéo sau đang nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường, vì cô ấy phát hiện trên cổ Bạch Du có một vết đỏ, mặc dù bị tóc che khuất, hơn nữa Bạch Du còn cố tình mặc áo cổ cao nhưng vẫn bị cô ấy tinh mắt nhìn thấy.
Trịnh Linh Linh chưa từng yêu đương cũng chưa kết hôn nên có thể không hiểu nhưng cô ấy đã sinh ba đứa con, đối với vết đỏ này rất quen thuộc.
Quả nhiên là một người phụ nữ không đứng đắn!
TBC
Một lúc sau, giảng viên dạy tiếng Anh đến, đi cùng bà ấy còn có học sinh lớp một.
Bạch Du ngẩng đầu nhìn lên, sau đó chạm phải đôi mắt hơi nhếch lên.
Đôi mắt này không hiểu sao lại khiến cô có cảm giác quen thuộc.
Chủ nhân của đôi mắt đó cô cũng không xa lạ, chính là cô gái bước xuống từ chiếc xe jeep.
Ánh mắt của đối phương có chút kỳ lạ, chỉ là không hiểu sao, đối phương đã dời tầm mắt đi.
Giảng viên dạy tiếng Anh là một giáo viên trung niên, tóc ngắn, tướng mạo đoan trang, rất có khí chất, lúc này bà ấy đã sắp xếp cho sinh viên lớp một tìm chỗ ngồi xuống, sau đó nói: "Chắc các em rất tò mò tại sao tôi lại cho các bạn lớp một đến học cùng đúng không?"
"Đúng vậy."
Các sinh viên đồng thanh đáp.
"Tôi làm vậy là vì tôi muốn chọn một học sinh trong hai lớp tôi dạy làm trợ lý cho tôi."
Dứt lời, hiện trường yên lặng mất mấy giây.
Nhưng ngay sau đó các sinh viên đã bàn tán đầy hào hứng và nhiệt tình:
"Trời ạ, cô Vương lại muốn chọn trong đám tân sinh viên chúng ta một người làm trợ giảng, chuyện tốt như vậy tôi không dám nghĩ tới luôn ấy!"
"Tôi cũng vậy, dù sao kiến thức và năng lực của các đàn anh đàn chị vững hơn chúng ta nhiều, nếu không phải tôi tận mắt nhìn thấy cô Vương nói, tôi tuyệt đối không tin đâu!"
"Tôi rất muốn làm trợ giảng cho cô Vương. Nếu được chọn chắc chắn sẽ học được rất nhiều, nhưng khẩu ngữ của tôi tệ quá!"
"Khẩu ngữ của tôi cũng rất kém, hơn nữa tôi không dám mở miệng nói tiếng Anh, luôn cảm thấy nếu nói không tốt sẽ rất xấu hổ, tôi chắc chắn sẽ không có cơ hội."
Tin tức từ cô Vương giống như một quả b.o.m vậy, khiến tất cả những người có mặt đều không thể giữ nổi bình tĩnh, ngay cả những người nói mình không có cơ hội cũng đang thầm nghĩ đến việc thử một lần.
Bạch Du cũng không có ý định từ bỏ cơ hội ngàn vàng như thế.
Chỉ là nói tiếng Anh không phải là điểm mạnh của cô. Ở thời đại này có quá ít tài liệu học tập. Kết quả là nhiều người không thể nghe nói được tiếng Anh, chỉ có thể viết, khả năng đọc hiểu cũng rất kém, cô cũng không phải ngoại lệ.
Nhưng cô không giỏi không có nghĩa là mọi người đều không giỏi. Dù sao cũng có một số người có khả năng nghe nói tốt bẩm sinh, có người trong nhà có tiền bối đã đi du học và có thể luyện nói với họ, cũng có người có người thân làm ở Bộ Ngoại giao, mưa dầm thấm lâu, người như vậy chắc chắn khả năng nói tiếng Anh sẽ không tệ.
Vì thế cô không có nhiều hy vọng là mình sẽ được chọn.
Cảnh Phỉ liếc nhìn Bạch Du, trong mắt lóe lên quyết tâm giành chiến thắng.
Cô Vương mỉm cười nhìn mọi người thảo luận, một lúc sau mới ngẩng đầu ra hiệu cho mọi người im lặng: “Được rồi, mọi người yên lặng một chút. Tôi biết mọi người đang rất hưng phấn, trong lòng cũng có rất nhiều nghi vấn. Nên tôi sẽ cho mọi người thời gian, mọi người có thể hỏi tôi, ai sẽ là người hỏi đầu tiên nào?”
"Em ạ!"
Cô Vương vừa dứt lời, một nam sinh đeo kính lập tức giơ tay nói lớn.
Khoa Ngoại ngữ âm thịnh dương suy, một lớp có bốn mươi người nhưng trong đó chỉ có hai ba nam sinh, người giơ tay tên là Đới Lôi, được xem là ưa nhìn trong nhóm nam sinh trong lớp.
Bạch Du nhanh chóng phát hiện ra không chỉ có nhiều cô gái nhìn đang chằm chằm Đới Lôi với ánh mắt sáng rực, mà ngay cả Trịnh Linh Linh ngồi bên cạnh cô cũng đỏ mặt.
Cô Vương ra hiệu: "Được rồi, mời em. Bạn học này, câu hỏi của em là gì?"
Đới Lôi đứng dậy, chỉnh lại kính và nói: "Chào cô Vương ạ, em tên Đới Lôi. Trước hết, em muốn cảm ơn cô Vương đã cho chúng em một cơ hội quý giá như vậy. Thứ hai, em muốn biết tại sao cô Vương lại chọn sinh viên năm nhất như chúng em, không phải em đang coi thường bản thân, mà chúng em chỉ mới vào trường, kinh nghiệm và kiến thức vẫn còn kém xa so với các đàn anh đàn chị. Vì vậy em rất tò mò, cuối cùng em nghĩ câu hỏi này là điều mà ai cũng muốn biết, đó chính là tiêu chuẩn tuyển chọn của cô Vương là gì ạ?”
Hay thật, nói năng rất tỉ mỉ cẩn thận, còn hỏi tất cả những vấn đề mà hầu hết các sinh viên đều muốn hỏi, không cho người khác cơ hội đặt câu hỏi nữa.
Cô Vương ra hiệu cho đối phương ngồi xuống: “Bạn học Đới Lôi này đã đưa ra một câu hỏi rất hay, tại sao tôi lại chọn nhóm tân sinh viên các em? Đúng là các đàn anh đàn chị của các em có kiến thức và kinh nghiệm nhiều hơn, nhất định sẽ làm tốt công việc trợ giảng này, nhưng các em là lứa sinh viên đầu tiên được thi kỳ thi tuyển sinh đại học do nhà nước khôi phục lại, là lứa đại diện bước vào kỷ nguyên mới của quốc gia, là tương lai của đất nước, là chứng nhân của thời đại, tôi mong là các em sẽ có những đóng góp xuất sắc cho đất nước. Với tư cách là giảng viên của các em, tôi sẵn sàng cố gắng hết sức để giúp đỡ các em, đó là lý do tại sao tôi chọn các em mà không phải những lứa sinh viên khác.”