“Chắc là anh cả và chị Ánh Chi.”
Đôi mắt Bạch Du sáng rực, cô đứng lên lau miệng rồi chạy ra ngoài: “Có, tôi đang ở trong nhà!”
Người đưa thư thấy cô bước ra, lập tức đưa một thùng giấy lớn và hai bức thư qua: “Cô là Bạch Du đấy à, ký tên vào đây đi.”
Sau khi Bạch Du ký tên xong, cô ôm thùng giấy và thư vào trong nhà, vừa vào tới phòng khách, cô lập tức mở thư ra đọc.
Nội dung của bức thư rất đơn giản, anh cả của cô và chị Ánh Chi bày tỏ mình rất ngạc nhiên khi nhận được thư của cô, nói rằng mình hoàn toàn không ngờ được việc cô sẽ gửi thư cho bọn họ.
Anh cả Bạch Gia Dương của cô và chị Ánh Chi đi học y ở phương Nam, đều tốt nghiệp y học lâm sàng nhưng anh cả của cô là chủ nhiệm khoa tim mạch, còn chị Ánh Chi là khoa phụ sản.
Sau khi tốt nghiệp, bọn họ được lãnh đạo bệnh viện mời ở lại. Vì vậy mà cả hai cùng chọn ở lại phương Nam, mấy năm nay số lần trở về nhà chỉ đếm được trên đầu ngón tay, vả lại trước đây cô một lòng bám lấy Giang Khải nên mối quan hệ của bọn họ không được thân thiết mấy.
Trong bức thư của hai người đều đề cập tới công việc, đồng nghiệp và cuộc sống ở phương Nam, so sánh hai bức thư lại với nhau thì nội dung thư của chị Ánh Chi phong phú hơn một chút, kỳ lạ là, hai người đều né tránh chuyện kết hôn.
Chuyện này có vấn đề.
Theo lý thuyết thì bọn họ đã yêu nhau được ba bốn năm, đính hôn đã hơn một năm, cha mẹ hai bên đều thúc giục bọn họ kết hôn, tại sao bọn họ vẫn chưa chịu kết hôn?
Chẳng lẽ tình cảm giữa bọn họ có vấn đề?
Bạch Du cầm bức thư, cố gắng nhớ lại chuyện ở đời trước, trước khi chị Ánh Chi xảy ra chuyện không may ở đời trước, cô chưa bao giờ thấy giữa bọn họ có mâu thuẫn và cãi vã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-63.html.]
Bạch Du suy nghĩ tới mức nhíu mày nhưng vẫn không thể nghĩ ra nguyên nhân.
Chẳng qua là cô có thể dám chắc rằng, giữa hai người bọn họ có vấn đề, còn khoảng một năm nữa cho tới lúc chị Ánh Chi gặp chuyện, mọi chuyện vẫn còn kịp.
Bà Bạch thấy cháu gái nhíu mày, suy nghĩ một lúc lâu, bà không khỏi lo lắng nói: “Anh cả của cháu và Ánh Chi viết gì vậy, có phải là đã xảy ra chuyện không?”
Lúc này, Bạch Du mới định thần lại: “Họ không xảy ra chuyện, cháu chỉ nghĩ tới một bài tập không biết làm, không biết có nên hỏi bọn họ trong bức thư hồi âm lần sau không mà thôi, anh cả và chị Ánh Chi có gửi một vài đặc sản ở thành phố Quảng cho bà.”
Bà Bạch nghe vậy, trái tim treo trên cao mới rơi xuống: “Không sao là được, bức thư hồi âm lần sau cháu hỏi chúng nó có về ăn Tết năm nay không, bà không được gặp chúng nó gần hai năm rồi.”
Bạch Du gật đầu đồng ý, cầm kéo mở thùng giấy ra, bên trong có bánh gà, bánh hạnh nhân, đậu phộng Nam Nhũ và lạp xưởng thành phố Quảng, còn có một vài nguyên liệu nấu ăn.
Đồ ăn ở thành phố Quảng, đời trước cô đã nghe danh đồ ăn ngon của thành phố Quảng nhưng chưa được nếm thử bao giờ.
TBC
Cô tháo bịch bánh gà ra, đưa cho bà nội một cái trước, sau đó mới cầm một cái lên ăn.
Bánh gà là một trong bốn món bánh nổi tiếng ở Quảng Đông, ăn vào miệng xốp giòn tan nhanh, nếu nhai kĩ, còn có thể nếm được vị đậu phộng, quả óc chó và mùi vừng nữa, trong ngọt có mặn, quả thực là rất ngon.
Hai bà cháu tháo những món khác ra ăn, bánh hạnh nhân xinh xắn, vô cùng xốp giòn, lúc đầu bà Bạch ăn đậu phộng Nam Nhũ không quen nhưng càng nhai lại càng ngon, về sau gần như là không thể dừng lại được.
“Nghe nói ở thành phố Quảng có một loại vải nếp, ăn vào rồi sẽ trầm trồ khen ngon, da mỏng thịt dày hạt nhỏ, mọng nước trơn mềm còn có vị ngọt.”
Bạch Du ăn chưa đã nhưng nếu bây giờ cô không màu đi làm thì sẽ muộn mất.
Cô gói mỗi món lại một ít, định bụng đem tới đơn vị chia cho mọi người nếm thử.