Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 62

Cập nhật lúc: 2025-03-21 21:39:00
Lượt xem: 59

Hai nhà cũng đồng ý cho hai người họ yêu nhau, còn quyết định luôn đối tượng kết hôn trong mối liên hôn này là Giang Khải.

Đây là toàn bộ câu chuyện xưa mà Bạch Du biết.

Giờ bà nội nói như vậy chẳng lẽ chuyện liên hôn hai nhà còn có ẩn tình gì đó sao?

Bạch Phi Bằng: “Thôi mẹ đừng nhọc lòng nữa, chờ ông Giang về đã rồi nói.”

TBC

Bà Bạch: “Vốn dĩ mẹ tính mấy hôm nữa sẽ về nhà thằng hai, mà giờ xảy ra chuyện như thế này thì sao mà mẹ đi được đây?”

Bạch Phi Bằng: “Mẹ không đi nữa thì ở lại thủ đô mấy hôm. Du Du nhà mình giỏi giang như thế mà sợ không tìm được đối tượng hay sao?”

Bà Bạch: “Hôm trước mẹ mới thấy Tiểu Du với Giang Lâm xứng đôi lắm, sớm biết thế này thì ngày xưa mẹ đã không để cho Tiểu Du tự chọn mà nhà mình quyết hộ con bé luôn.”

Bạch Du: “?”

Bà nội lại thấy cô với Giang Lâm xứng đôi á.

Ngoài phòng khách im ắng một hồi.

Bạch Phi Bằng: “Giang Lâm đúng là ổn trọng hơn Giang Khải thật, cơ mà có tuổi rồi. Hai đứa nó chênh nhau tận bảy tuổi đấy…”

Bạch Du: “?”

Cha à, giờ chuyện hơn kém nhau bảy tuổi quan trọng sao?

Bạch Du cảm thấy chủ đề nói chuyện của cha và bà nội ngày càng quỷ dị nên không dám ra ngoài. Cô lặng lẽ đóng cửa, nằm xuống giường.

Cô cũng không biết ngủ được bao lâu thì đột nhiên cửa phòng bị người ở ngoài đẩy vào.

Cô quay đầu nhìn lại thì thấy Giang Lâm đứng ở cửa, cô thấy là lạ bèn hỏi: “Anh Giang Lâm, chẳng phải anh quay về đảo Quảng Châu rồi sao ạ?”

Giang Lâm bước tới, đôi mắt hoa đào nhìn chằm chằm vào cô nói: “Tôi về đây giành cô đó.”

Bạch Du bị anh nhìn như thế thì trái tim thoáng ngừng nửa nhịp: “Anh Giang Lâm… Anh có biết mình đang nói cái gì không thế? Tôi vẫn đang là vợ sắp cưới của em trai anh đấy.”

Giang Lâm nhìn chằm chằm cô rồi nói: “Nếu như cô là vợ sắp cưới của em trai tôi thì tại sao… Lại muốn sờ n.g.ự.c tôi hả?”

“!”

Bạch Du rất chột dạ: “Tôi nào có như thế đâu. Chẳng qua tôi chỉ không cẩn thận chạm vào thôi mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-62.html.]

Giang Khải nhìn cô chằm chằm. Anh đóng cửa xong đột nhiên cởi áo.

Bạch Du vừa ngại vừa hoảng, tim đập bình bịch: “Anh Giang Lâm, anh đừng như thế…”

Giang Lâm nhìn cô chằm chằm, ngón tay trắng nõn chậm rãi cởi từng nút áo, một cái rồi cái thứ hai… Cho tới khi lộ ra…

Một! Túi! Giấy!

Không sai, Giang Lâm giấu trong người mấy cái túi giấy lận.

Anh bóc túi giấy ra, lôi ra miếng bánh táo: “Nếu như cô đã chọn tôi thì tôi sẽ để cô được ăn bánh táo bất tận luôn.”

Sau đó, trước ánh nhìn sáng quắc của Giang Lâm, Bạch Du ăn hết một cái bánh táo.

Ăn đến cái cuối cùng… Cô tỉnh giấc vì quá no.

Ngoài cửa sổ, chú chim sẻ đang vẫy cánh. Bạch Du đờ ra nhìn tấm màn trước mặt, mãi mới hồi phục tinh thần.

May đấy chỉ là mơ.

Cơ mà… Sắp tới cô không muốn ăn bánh táo cho lắm.

Tục ngữ có câu ngày nghĩ gì đêm mơ đó.

Bạch Du dám chắc là do nửa đêm mình nghe được cuộc trò chuyện giữa bà nội và cha cô nên mới có giấc mơ như vậy.

Không hợp lẽ thường.

Khi Bạch Du xách đồ rửa mặt bước ra ngoài, cô mới biết là tối qua có mưa, hoa hợp hoan bị dập tan tác, ướt đẫm nằm trên đất.

Bữa sáng là nước đậu xanh kèm bánh quẩy vòng tròn chiên tròn, món người Bắc Kinh xưa thích nhất.

Bà Bạch cầm bánh quẩy vòng tròn chiên giòn trơn bóng, màu vàng óng ánh, mới nhìn thì trông rất giống một chiếc vòng tay bằng vàng.

Bạch Du ngồi xuống trước cửa, cô uống một ngụm nước đậu xanh rồi cắn một miếng bánh quẩy.

Bánh quẩy xốp giòn thơm ngon, nếu có thêm một dĩa dưa muối chua cay thái sợi nữa thì càng tuyệt.

Ăn được một nửa, bên ngoài chợt truyền tới tiếng chuông xe đạp, sau đó là một giọng kêu to rõ: “Bạch Du, có đang ở nhà không? Cô có một kiện hàng và hai bức thư này!”

Bà Bạch nhìn về phía Bạch Du, khó hiểu hỏi: “Mới sáng sớm, ai lại gửi thư cho cháu vậy?”

Loading...