Ngô Hiếu Ngọc!
Sau khi Ngô Hiếu Ngọc vuốt tóc xong thì lại cúi đầu nói chuyện với cô bé. Trên mặt cô ta mang theo nụ cười dịu dàng, không biết cô ta nói gì mà cô bé bật cười khanh khách, thấy thế gương mặt xinh đẹp của cô ta càng dịu dàng hơn, tình mẫu tử trong mắt gần như tràn ra ngoài.
Như lo đứa trẻ bị lạnh, cô ta dựng thẳng cổ áo của cô bé lên, rồi đưa tay chạm vào tóc của cô bé, trông giống như một người mẹ vô cùng dịu dàng đang vuốt ve con mình.
Chỉ là Bạch Du đã nhìn thấy cách cô ta đối xử với Tiểu Tạ Thừa, lạnh lùng tàn nhẫn, xem cậu bé như rác rưởi, không đánh thì cũng mắng, chứ đừng nói là vuốt ve và nhìn cậu bé bằng ánh mắt dịu dàng như vậy. Thái độ đối xử với hai đứa trẻ của cô ta hoàn toàn khác nhau.
Giây tiếp theo, có một người đàn ông đi tới.
Người đàn ông này cao ráo và đẹp trai, mặc áo sơ mi trắng và bộ vest đen đơn giản gọn gàng, thẳng thớm bên ngoài, tóc được vuốt lên, trông rất lịch lãm.
Người đàn ông đi đến chỗ Ngô Hiếu Ngọc và mỉm cười dịu dàng với cô ta. Sau đó Ngô Hiếu Ngọc xuống xe, người đàn ông ngồi lên, rồi Ngô Hiếu Ngọc ngồi lên ghế sau.
Bạch Du kinh hãi đến mức mắt muốn rơi ra ngoài luôn.
Tuy khoảng cách có hơi xa, nhưng người này hiển nhiên không phải Tạ Chí Dân.
Ngô Hiếu Ngọc ngoại tình sao?
TBC
Cô bé đó là con của người đàn ông đó với với một người phụ nữ khác, hay là con của Ngô Hiếu Ngọc và anh ta?
Tạ Chí Dân có biết mình bị cắm sừng rồi không?
Nhưng bây giờ chuyện cần quan tâm không phải là chuyện cô ta có ngoại tình hay không, mà phải cản Ngô Hiếu Ngọc lại, sau đó hỏi cô ta giải quyết như thế nào về chuyện Tiểu Tạ Thừa.
Song lúc này thuyền đã vào trạm, Bạch Du chưa kịp đuổi theo thì người đàn ông đã đạp xe đạp, chẳng mấy chốc đã mang theo cô bé và Ngô Hiếu Ngọc rời đi, ba người biến mất trong đám đông.
Giang Lâm cầm túi đồ lên thì mới phát hiện Bạch Du đang không ổn lắm.
“Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?"
Bạch Du phản ứng lại, theo bản năng nhìn Tiểu Tạ Thừa đang ở bên cạnh, may là sự chú ý của bọn trẻ vẫn đang tập trung vào mấy con cá dưới nước, nên không nhìn thấy Ngô Hiếu Ngọc.
Cô hạ giọng nói: “Hình như vừa rồi em nhìn thấy Ngô Hiếu Ngọc, cô ta đang ngồi sau xe đạp của người đàn ông khác.”
Cô cảm thấy Tiểu Tạ Thừa có hơi xui xẻo, có một người mẹ như Ngô Hiếu Ngọc thật sự quá thảm rồi.
Giang Lâm lập tức hiểu ra: "Chúng ta lên thuyền trước đi, những chuyện khác nói sau."
Bạch Du gật đầu, mỗi tay dắt một bé, cùng bà nội và những người khác lên thuyền.
Cô nhóc và Niệm Niệm đã từng đi thuyền một lần, nhưng sự phấn khích của bọn trẻ vẫn chẳng giảm đi xíu nào.
Nếu như Giang Lâm không ôm chặt, cô nhóc nhất định sẽ bay ra ngoài biển lượn lờ cùng hải âu.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Tạ Thừa đi tàu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xuất hiện vẻ kinh ngạc không thôi.
Sóng vỗ vào thân thuyền, gió biển mang theo vị mặn thổi vào mặt, thỉnh thoảng có con sóng lớn ập tới khiến bọt nước văng vào mặt, người trên thuyền sẽ ồ hết lên, nhưng cảm giác di chuyển theo gió thật sự rất tuyệt, tự do và thoải mái.
Bạch Du vừa chú ý đến bọn trẻ, vừa nói với Giang Lâm những gì vừa nhìn thấy: “Nhìn cách ăn mặc của người đàn ông kia, thoạt nhìn không giống người bình thường, hẳn là đến từ cơ quan nhà nước nào đó. Chẳng lẽ Ngô Hiếu Ngọc thật sự ngoại tình sao?”
Giang Lâm: "Không loại trừ khả năng này."
Bạch Du: "Nếu cô ta thật sự ngoại tình, vậy có thể giải thích tại sao cô ta muốn vứt bỏ Tạ Thừa rồi, nhưng người phụ nữ này quá tàn nhẫn, hổ dữ không ăn thịt con, xem ra chúng ta phải nhanh chóng đi tìm cha của Tạ Thừa.”
Trong tình huống này, tìm Ngô Hiếu Ngọc cũng vô ích. Nếu Tạ Thừa bị đưa về cho Ngô Hiếu Ngọc, nói không chừng cô ta lại ném Tạ Thừa đi, nếu thật như thế thì chưa chắc Tạ Thừa sẽ may mắn được cứu như lần trước.
Bây giờ cách duy nhất là tìm Tạ Chí Dân, sau đó đưa Tạ Thừa cho anh ta, lúc này mới có thể đảm bảo an toàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-619.html.]
Nói xong, cô quay đầu nhìn Tiểu Tạ Thừa đang nhìn biển với đôi mắt sáng long lanh, vẻ mặt ngây thơ chẳng biết thế gian đang xảy ra chuyện gì, khiến người ta không khỏi thở dài.
Ba mươi tiếng sau, cuối cùng họ cũng đến đảo Quỳnh Châu.
Nhìn ba đứa trẻ tràn đầy năng lượng và Giang Lâm, Bạch Du không khỏi thở dài, tựa như chỉ có mình cô và bà nội là mệt mỏi.
Tôn Tường Vy vì có hai con còn nhỏ nên năm nay không về Nam Kinh đón Tết mà ở lại đảo Quỳnh Châu.
Nhưng sau khi Bạch Du rời đi, cô ta nhanh chóng hối hận, vì thực sự quá chán, bởi vậy nên khi biết hôm nay Bạch Du sẽ về, cô ta đã đưa hai đứa con ra cảng từ sáng sớm để chờ.
Nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của Bạch Du, cô ta trợn mắt, tiến lại gần nói: "Bà mệt thì tớ thể hiểu được, dù sao bà cũng lớn tuổi rồi, nhưng sao trông cậu lại có vẻ mệt mỏi thế, mấy người không làm mấy việc tốn thể lực của vợ chồng trên thuyền đấy chứ?”
"..."
Mặt Bạch Du lập tức đỏ bừng, nhất là khi nghĩ đến tư thế mới mà hai người khám phá tối hôm đó, m.á.u trong người đều dồn hết lên mặt.
"Chậc chậc chậc, thật làm cho người ta ghen tị mà."
Tôn Tường Vy nhìn thấy dáng vẻ này của cô thì sao mà không hiểu nữa, càng cười ranh mãnh hơn.
“...”
Bạch Du hơi không hiểu.
Không phải Tạ Húc Đông nhà cô ta còn làm sập giường đấy sao? Đúng ra Tôn Tường Vy chẳng cần phải ghen tị với cô.
Có điều lúc này ở bến tàu có rất nhiều người, xung quanh lại có trẻ con nên Bạch Du không tiếp tục đào sâu vào vấn đề này nữa, nhanh chóng chuyển chủ đề.
Cứ nghĩ về đến nhà sẽ phải dọn dẹp nhà cửa, vì cũng không ở lâu rồi, nhà lại gần biển nên chắc chắn có nhiều chỗ bị mốc.
Không ngờ về tới thì nhà cửa đã được quét dọn sạch sẽ, hỏi thăm mới biết thực ra thỉnh thoảng chị Lôi sẽ qua giúp họ mở cửa sổ cho thông gió, hôm qua còn dẫn con đến dọn nhà cho họ.
Chẳng trách người ta nói bà con xa không bằng láng giềng gần, có thể gặp hàng xóm tốt là điều cực kỳ may mắn.
Bạch Du chia đặc sản từ Bắc Kinh và thành phố Quảng, một phần cho chị Lôi, một phần cho Tôn Tường Vy và thợ cả Ngũ cùng vài người hàng xóm khác.
Tất nhiên cô sẽ tặng cho chị Lôi đồ tốt nhất và nhiều nhất, dù sao chị Lôi không chỉ giúp cô dọn dẹp nhà cửa mà còn nuôi gà và Bánh Khoai Tây rất tốt.
Khi Bánh Khoai Tây nhìn thấy Bạch Du, nó giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi được gặp lại cha mẹ, vừa vui vừa tủi thân, cái đuôi vẫy tít cả lên, ấm ức rên rỉ.
Nhưng tủi thân thì tủi thân, bạn nhỏ này cũng không ăn ít đâu, còn mập hơn trước khi họ đi nữa.
Chị Lôi chỉ vào Bánh Khoai Tây và mách với Bạch Du: “Sau khi mọi người đi không bao lâu, con ch.ó này đã tự chạy ra ngoài, hơn nửa tháng không về, chị tưởng nó đi lạc rồi, ai ngờ cách đây không lâu nó lại dẫn một con ch.ó cái về, sau lưng còn dắt theo cả bầy chó con.”
Bạch Du sửng sốt.
Không ngờ mới mười ngày không gặp, Bánh Khoai Tây đã lên chức cha rồi.
So với Bánh Khoai Tây, Kem lại tỏ ra hơi kiêu ngạo, bình thường không những nó có thể tự bắt chuột ăn, còn bởi vì nó rất xinh đẹp, đằng sau có không ít nhà giàu có sẵn sàng nuôi nó. Do đó trong cô thời gian cô vắng mặt, Kem không chỉ không gầy đi mà còn mập tới sắp thành hình quả bóng.
Tuy nhiên, con người béo lên sẽ xấu, chứ mèo mập chả xấu xíu nào. Ngược lại núc ních thịt càng trông đáng yêu hơn.
Điều này khiến Tôn Tường Vy thấy không công bằng.
Bạch Du rủ cô ta đi chơi với bọn trẻ nhưng cô ta không đi, đành phải để cô ta đi về. Bọn trẻ sẽ có bà nội trông chừng nên chắc sẽ không xảy ra chuyện gì.
Lúc này Bạch Du mới an tâm đi bắt hải sản cùng với mấy người vợ quân nhân khác.
Đi biển bắt hải sản cần tinh mắt và nhanh tay, nhưng quan trọng nhất là sự may mắn.
Bạch Du khá may, trước khi thủy triều dâng cao cô đã bắt được hai con bạch tuộc lớn, tầm mười con sao sao hay còn gọi là bào ngư giả và một số ốc biển, thu hoạch đầy ắp.