Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 615

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:30:54
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

May mà bà nội đang dọn đồ ở phòng bên cạnh, nếu bà biết thì chắc chắn sẽ mắng nữa cho xem.

Buổi chiều, Giang Lâm sau khi hỏi tin tức đã trở về: “Anh đã nhờ đồng đội giúp điều tra về Tạ Chí Dân. Một khi có tin tức thì bọn họ sẽ báo cho chúng ta ngay.”

Bạch Du nói về vết thương trên người Tiểu Tạ Thừa, cuối cùng thở dài nói: “Quả nhiên không phải ai cũng thích hợp làm cha mẹ, cũng không phải ai cũng có tư cách làm cha mẹ.”

Giang Lâm lo cô nhớ lại chuyện cũ sẽ phát bệnh, nên nhanh chóng đổi chủ đề để thu hút sự chú ý của cô: “Việc nhà ở đã giải quyết xong, bạn anh nghe được tin có một căn nhà cần bán ở ngay gần quốc lộ, cách khoảng mười phút đi bộ.”

Quả nhiên, sự chú ý của Bạch Du lập tức chuyển hướng, hai mắt sáng lên: “Thật sao? Vậy khi nào chúng ta có thể đi xem nhà?”

Giai đoạn này không có đại lý bất động sản hay máy tính, tất cả tin tức đều được truyền miệng, hơn nữa cũng không có nhiều người bán nhà, bởi vậy cũng cô không có nhiều hy vọng là sẽ mua được nhà.

Cô đã chuẩn bị tinh thần thuê một căn, nếu không tìm được căn nhà phù hợp thì phải để bà nội và bé con ở lại đảo Quỳnh Châu, sau đó khi nào cô có thời gian thì sẽ chạy qua chạy lại, nhưng không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ đến thế.

Giang Lâm nhìn cô: “Ngày mai, căn nhà đó được bố trí và có vị trí rất tốt, nghe nói được sửa chữa khá ổn, là một căn nhà ba tầng nhỏ, bên ngoài còn có sân rộng.”

“Một ngôi nhà như thế sẽ chắc chắn không rẻ đúng không?”

Đôi mắt của Bạch Du càng sáng hơn. Đây căn nhà trong mơ của cô.

Giang Lâm: “Chuyện tiền bạc em không cần lo, lần này trở về ông nội đã chuyển toàn bộ tài sản ông đưa cho bác cho anh rồi, cho nên bất kể tốn bao nhiêu tiền thì chúng ta cũng có thể mua được.”

TBC

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chiếu qua cửa sổ, Tiểu Tạ Thừa tỉnh dậy từ trên giường ở nhà khách.

Cậu bé chớp chớp mắt, phải mất một lúc lâu mới nhận ra mình đang ở đâu.

Chăn gối ấm áp, không giống như trước kia bị gió lạnh đánh thức mỗi ngày. Bụng hơi đói, nhưng chỉ hơi đói vì tối qua cậu bé đã ăn no căng rồi. Không giống như lúc ở nhà, ngày nào cậu bé cũng đều ôm cái bụng đói đi ngủ.

Cậu bé quay đầu nhìn bà Bạch và Niệm Niệm đang ngủ ở giường đối diện, mọi người còn chưa tỉnh, trong phòng cực kỳ yên tĩnh.

Giá như có thể ở đây mãi mãi thì thật tốt.

Cậu bé không muốn về nhà nữa, khi có cha thì mình có thể ít bị đánh hơn, nhưng bây giờ cha đang không có ở nhà, cơ thể cậu bé không khỏi run hết cả lên.

Lúc này, bà Bạch đã tỉnh dậy, thấy thân hình nhỏ của cậu bé đang run rẩy trên giường, bà lập tức đứng dậy, đưa tay sờ trán cậu bé: “Không sốt…”

Vừa nói bà vừa cúi đầu, dùng trán chạm vào trán cậu bé.

Tiểu Tạ Thừa đờ người không dám cử động.

Cậu bé đã từng thấy dì kiểm tra thân nhiệt cho em họ như thế này khi em bị ốm, nhưng mẹ cậu bé chưa bao giờ làm việc này cả. Cậu bé nhớ có một lần mình cảm thấy rất khó chịu nên đành phải nói với mẹ, kết quả mẹ lại nhìn cậu bé rồi cười rồi nói, nóng cháy tới rụi luôn đồ ngu như cậu là tốt nhất…

Sau khi bà Bạch xác nhận nhận nhiều lần, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Không bị sốt, cháu có đói không?”

Tiểu Tạ Thừa lắc đầu: “Bà ơi, cháu không đói ạ.”

Chưa kịp nói xong, bụng cậu bé đã phát ra tiếng “ục ục” xấu hổ.

Mặt Tiểu Tạ Thừa lập tức đỏ bừng.

Bà Bạch không cười cậu bé, mà chỉ chạm vào đầu cậu bé: “Đói bụng thì dậy mặc quần áo đi. Lát nữa sẽ dẫn cháu với mấy chị em kia đi ăn sáng.”

Tiểu Tạ Thừa không hiểu vì sao mũi mình lại xót, liền ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”

Bạch Du, Giang Lâm và bé con ở chung một phòng, trời vừa sáng là bé con thức dậy rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-615.html.]

Giang Lâm đứng dậy pha sữa bột cho, sau đó thay tã cho cô bé, sau khi ăn xong, bé con thấy mẹ vẫn chưa dậy nên ngoan ngoãn nghịch chân trên giường.

Ngay lúc Giang Lâm muốn nằm xuống muốn ngủ một lát, thì mặt của bé con đột nhiên đỏ bừng, miệng phát ra một tiếng “Ưm.”

Đây là muốn ị rồi.

Giang Lâm vội vàng tỉnh lại, bế cô bé đi vệ sinh, sau khi hai cha con giải quyết xong trở về thì Bạch Du mới dậy.

Rửa mặt xong, đoàn người đến một khách sạn quốc doanh gần đó để ăn sáng.

Mọi người đều nhất trí gọi món Bánh cuốn Quảng Thành và sữa đậu nành. Bánh cuốn Quảng Thành ngon đến nỗi ăn trăm lần cũng không bao giờ chán, trơn mượt tươi ngon, như một viên đạn hương vị vậy, nhất là nước tương là linh hồn của món ăn kia, ngon đến phát điên.

Cơm nước xong xuôi, Bạch Du muốn nhanh chóng đi xem nhà, nếu hợp thì sẽ đưa ra quyết định ngay luôn, dù sao ở nhà khách mỗi ngày là lại tốn thêm một mớ tiền, cộng thêm ngày nào cũng đi ăn ngoài nữa, tốn rất nhiều chi phí.

Cho dù bây giờ bọn họ không thiếu tiền nhưng cũng không thể tiêu xài hoang phí được, nhất là bà nội, biết được nhà khách đắt thế này, hôm qua bà đã gần như muốn đưa Niệm Niệm về đảo Quỳnh Châu rồi.

Bạch Du vốn muốn đi nhưng không muốn dẫn theo bọn trẻ, nhưng bé con nhận ra cha mẹ định bỏ mình ra ngoài chơi, nên liền ôm cổ mẹ không chịu buông ra, nghĩ mẹ muốn dùng sức đẩy tay mình ra nên cô bé liền giả vờ khóc.

Đúng vậy, chỉ là giả khóc, chỉ là gào thét chứ không có nước mắt.

Dù biết cô bé đang giả vờ khóc nhưng Bạch Du vẫn mềm lòng, cuối cùng đã quyết định đưa cô bé đi cùng.

Khi bé con nghe được mẹ đồng ý cho đi cùng mình, khuôn mặt đang khóc đã lập tức chuyển sang cười, rồi bắt đầu cười khanh khách.

Thay đổi biểu cảm xoành xoạch.

Bà Bạch lo đông con sẽ bất tiện, lại tốn tiền đi xe buýt nên tình nguyện ở nhà khách cùng Niệm Niệm và Tiểu Tạ Thừa.

Thế là gia đình ba người lên đường.

Từ nhà nghỉ, phải bắt hai chuyến xe buýt và đi bộ một lúc mới đến nơi.

Vừa nhìn thấy căn nhà, Bạch Du lập tức sững sờ.

Ngôi nhà này lớn hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng. Bên ngoài có một bức tường cao hai mét, chắn tầm nhìn của người qua đường, bảo vệ sự riêng tư của gia chủ.

Bước vào là một khu vườn thoáng đãng, trong vườn có rất nhiều cây xanh, nếu nhìn kỹ thì thấy có không ít cây ăn quả, vào mùa thu chắc chắn sẽ không lo sẽ không có trái cây ăn. Trong trum tâm vườn là một ngôi nhà gỗ ba tầng, trông giống như kiến trúc lãng mạn của Anh vào thế kỷ 19. Phía trên có chóp nhọn, có phần giống với kiến trúc của Sa Điện.

Vị trí địa lý của căn nhà cũng rất tốt, cách đại lộ khoảng mười phút đi bộ. Gần đó cũng có các chỗ bán rau và thịt, có thể đi bộ đến.

Ngôi nhà được bảo dưỡng tương đối tốt, trước đây được sử dụng làm văn phòng chính phủ, không giống như những ngôi nhà có sân ở thủ đô, nó được chia thành nhiều dãy nhà cho thế hệ gia đình sinh sống, loại nhà này rất dễ bị xuống cấp, nếu sửa lại cũng sẽ tốn rất nhiều tiền.

Năm ngoái khi ngôi nhà này được người thuê sửa sang thì họ cũng trả lại nhà. Tuy nhiên, gia đình này đông con, cũng sinh nhiều cháu suốt mười năm qua. Việc cả nhà sống cùng nhau là điều không thể, mà cũng không có đủ phòng để ở, bởi vậy sau khi bàn bạc với nhau, họ quyết định bán căn nhà và chia tiền ra.

Tuy nhiên, với cách bài trí và phòng ở như này, hiện tại Bạch Du có hơi nghi ngờ liệu họ có đủ khả năng mua hay không đây.

Quả nhiên, đối phương vừa mới mở miệng đã đưa ra cái giá mười lăm nghìn đồng.

Cao hơn nhiều so với dự đoán của Bạch Du.

Song khi mua nhà, không thể đối phương nói bao nhiêu thì mình đưa bấy nhiêu được, thế là sau khi trải qua một hồi mặc cả qua lại, giá cuối cùng được ấn định là mười hai nghìn.

Thực ra chủ nhà cũng không mấy hài lòng với mức giá này, nhưng không hài lòng thì cũng chẳng làm được gì cả, dù sao trong giai đoạn này có rất ít người có thể mua đứt cái giá mười hai ngàn đồng trong một lần. Nếu bỏ qua hai người Bạch Du và Giang Lâm, họ cũng không biết phải đợi bao lâu nữa.

Điều quan trọng nhất là họ vẫn sợ bị tịch thu nhà, họ sợ giống như mười năm đó, đang yên đang lành lại bị tịch thu, nên thà bán nhanh lấy tiền cho yên tâm.

Loading...