Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 605

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:29:48
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trái tim của Giang Lâm vừa đau vừa trướng, anh nhìn vào đôi mắt của cô, một lúc sau mới nói bằng giọng khàn khàn: “Được.”

Bạch Du biết trong lòng anh đang lo sợ điều gì, cô nhìn bia mộ rồi nói: “Anh đừng lo mẹ tức giận, cho dù mẹ còn sống thì em nghĩ mẹ cũng sẽ không để ý tới chuyện anh được nhận làm con nuôi, bởi vì anh là con trai mà mẹ yêu nhất, chỉ cần anh sống tốt, em nghĩ mẹ sẽ đồng ý làm bất cứ điều gì.”

“Vả lại bây giờ anh không chỉ có một mình, anh còn có em, có Thư Thư, anh là người chúng em yêu nhất trên đời, chúng em cũng vậy, mong anh sống vui vẻ hạnh phúc, chỉ cần anh sống tốt thì bảo chúng em làm gì, chúng em cũng đồng ý.”

“Du Du.”

Giang Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y của cô hơn, trong lòng như bị cái gì đó rót đầy, tràn đầy và căng trướng.

Sau khi mẹ anh mất, anh sống ở nhà họ Giang như một người ngoài, bốn người gồm cha anh, Lâu Tú Anh, Giang Khải và Giang Hựu Hàm mới là người một nhà.

Anh giống như một người khách cô đơn cất bước đi trên Thế Giới này, lúc tới cũng chỉ có một người, chạy cũng chỉ có một người.

Nhưng giờ đây, anh không còn một mình nữa.

Anh có vợ yêu, còn có con gái của bọn anh.

Hai người đồng ý làm bất cứ chuyện gì vì anh, giống như anh vậy, vì hai người, anh đồng ý trả mọi giá.

Bao gồm cả mạng sống của anh.

Đôi mắt Giang Lâm cay xót, anh vươn tay ôm hai mẹ con vào trong lồng ngực.

Cô nhóc nghĩ rằng cha đang chơi đùa với mình nên cười khúc khích.

Mặt trời đã nhảy cẫng về phía núi bên kia, ánh sáng ban mai chiếu vào toàn bộ nghĩa trang, vừa rồi nghĩa trang vẫn còn u ám đã bừng sáng trong nháy mắt. Kèm theo tiếng cười của cô nhóc, cỏ cây bên cạnh bia mộ khẽ đung đưa như đang nhẹ giọng nói chung.

Từ nghĩa trang trở về, sắc trời vẫn còn sớm.

Giang Lâm lái xe về Tứ Hợp Viện để đón Niệm Niệm để đưa cô bé trở về đại viện quân đội, sau khi ra khỏi Tứ Hợp Viện, một nhà ba người chạy về phía nhà họ La, định đi thăm ông ngoại và bà ngoại của Giang Lâm.

Nhà họ La và nhà họ Tằng của chồng Lâm Hướng Tuyết chung một đại viện, muốn tới nhà họ La thì phải qua nhà họ Tằng.

Còn chưa tới nhà họ Tằng thì đã thấy đám người tụm lại một chỗ từ xa.

“Nghe nói tất cả đồ đạc trong nhà họ Tằng đã bị đập rồi?”

“Đập mới đáng! Nếu đổi lại là con gái của tôi bị đối xử như thế, tôi không chỉ đập đồ mà còn đập người!”

“Không phải chứ, mấy ngày nữa là bày mâm cỗ, giờ Tằng Cảnh Huy nói không cưới nữa, làm vậy rồi sau này con gái nhà người ta sao mà lấy chồng được nữa chứ?”

Tằng Cảnh Huy?

Đây không phải là chú em của Lâm Hướng Tuyết ư?

Bạch Du sững sờ.

Hôm qua người phụ nữ tên Đồng Dương Vi tới làm một trận, cô cho rằng mục tiêu của cô ta là chồng Tằng Cảnh Lâm của Lâm Hướng Tuyết mới đúng, không ngờ vừa quay đầu lại, cô ta đã cua em trai của Tằng Cảnh Lâm?

Hôm qua nghe Lâm Hướng Tuyết nói là chú em của cô ấy sẽ cưới vợ vào đầu năm nay, mấy ngày qua cô ấy bận rộn rất nhiều việc nên không có thời gian để tiễn cô, lúc ấy cô còn nói không sao, không ngờ chỉ mới có một ngày trôi qua mà đám cưới đã không còn nữa.

Không đúng, nói không chừng đám cưới vẫn còn như cũ nhưng chỉ đổi cô dâu mà thôi.

Đúng như cô đã nghĩ trước đó, người phụ nữ tên Đồng Dương Vi không phải người tốt.

Nhưng đây là chuyện riêng của nhà họ Tằng, cô không có ý định nhúng tay vào.

Một nhà ba người đi đường vòng tới nhà họ La.

Cả nhà họ La vừa nhìn thấy cô nhóc là thích vô cùng, ước có thể giữa cô nhóc lại ở nhà họ La.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-605.html.]

Ông La và bà La lấy toàn bộ đồ tốt mà mình đã giấu ra cho nhóc chọn, còn nói rằng nếu cô nhóc thích tất cả thì mang tất cả về nhà cũng không thành vấn đề.

Lúc này cô nhóc đã cho thấy mình được dạy dỗ rất tốt, cô bé chỉ chọn một đôi khuyên tai được tạo kiểu nơ con bướm, còn đưa cho Bạch Du, nói rằng sau khi cô bé lớn rồi sẽ đeo,

Có thể là do từ nhỏ đã thấy quá nhiều đố tốt và cũng có thể là Bạch Du và Giang Lâm đã cho cô nhóc cảm giác an toàn đầy đủ, khiến cô bé không có lòng muốn chiếm làm của riêng đối với đồ vật. Đối với đồ vật mà mình thích, cô bé đồng ý chia sẻ cho những người bên cạnh.

La Hoằng Huân thấy thế thì thèm vô cùng, anh ấy nói với Giang Lâm: “Nếu không thì cậu bắt con trai cậu đổi với Tiểu Thư Thư nhà cháu, thằng cả, thằng hai, tùy cháu chọn.”

Vợ anh ấy vừa sinh cho anh ấy đứa thứ hai nhưng lại là con trai, điều này khiến anh ấy cực kỳ ngưỡng mộ và ghen ty với Giang Lâm có con gái.

TBC

Giang Lâm nhìn anh ấy một cái, không trả lời lại.

La Hoằng Huân cố gắng nói không ngừng: “Con trai tốt lắm đấy, khỏe mạnh đánh rất sướng, nếu không nghe lời thì đánh một trận, nếu một trận không đủ thì đánh hai trận. Còn con gái thì không được, đánh không được, mắng cũng không được, khổ như thế nên để người làm bậc trên là cậu gánh vác thay cháu là được, không cần phải cảm ơn cậu.”

Giang Lâm lạnh lùng nhìn anh ấy: “Đừng già mà không đứng đắn.”

La Hoằng Huân: “...”

Thấy đổi con không được, móng vuốt của La Hoằng Huân không kiềm được mà vươn về phía con trai nhỏ đang ngủ, anh ấy nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cậu bé, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lúc trước khi tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói thằng nhóc thối này là con gái, cả nhà vui mừng vô cùng, ai ngờ lại phí công vui mừng. Thế mà lại gắp nhầm con chim nhỏ của thằng nhóc thối này trong lòng kiểm tra, do đó mới dẫn tới việc bác sĩ coi sai giới tính.”

Anh ấy vừa nói dứt câu, mọi người đã cười to.

Bạch Du cũng không nhịn được mà bật cười.

Phương Mỹ đánh vào tay chồng La Hoằng Huân một cái “Bốp”, cô ấy ngẩng đầu liếc xéo anh ấy một cái rồi nhỏ giọng nói: “Khó khăn lắm mới dỗ thằng bé ngủ được, nếu chốc nữa thằng bé mà có tỉnh thì em cũng không quan tâm đâu đấy.”

Con trai nhỏ khó nuôi hơn con trai lớn rất nhiều, thằng nhóc rất thích khóc, nếu đã khóc rồi thì sẽ khóc không ngừng, mỗi lần cô ấy đều bị tiếng khóc làm đau đầu. Khó khăn lắm dỗ thằng nhóc ngủ được, thế mà tay của cái tên này lại mặc nợ như vậy, đúng là không nuôi em bé thì sẽ không biết nuôi em bé vất vả tới cỡ nào.

La Hoằng Huân bước tới, vừa cười ngỏn ngoẻn vừa nói: “Em xem Tiểu Thư Thư đáng yêu tới cỡ nào, nếu không chúng ta cố gắng thêm chút nữa, sinh một đứa em gái cho đôi anh em?”

Phương Mỹ lại nhìn anh ấy bằng ánh mắt khinh bỉ: “Anh muốn sinh thì tự mình sinh đi.”

Coi việc sinh con như gà mái đẻ trứng à?

Mang thai mười tháng vô cùng vất vả, khi sinh lại đau vô cùng, sau này còn phải chăm sóc và cho trẻ bú, thật sự là mệt tim mà.

Sau khi sinh con cô ấy mới biết làm mẹ mệt mỏi và vĩ đại tới cỡ nào nhưng cô ấy kiên quyết không muốn sinh nữa, mặc dù cô ấy cũng rất muốn có con gái nhưng vấn đề lại rất khó nói, ngộ nhỡ lại sinh thêm một thằng con trai nữa thì phải làm sao bây giờ?

Ba thằng con trai, đúng là muốn cái mạng nhỏ này của cô ấy mà.

“...”

La Hoằng Huân muốn có con gái mà không được, còn đột ngột bị dạy dỗ lần nữa, anh ấy sờ mũi, vẻ mặt ngại ngùng.

Lúc ăn cơm, Giang Lâm chăm sóc cô nhóc, thỉnh thoảng còn gắp thức ăn và lột vỏ tôm.

La Hoằng Huân thấy thế thì không nhịn được mà chế nhạo: “Trước kia cha mẹ còn lo sau này Giang Lâm sẽ sống cô đơn cả đời, ai ngờ sau khi nó lấy vợ thì lại trở thành nô lệ của vợ.”

“Hahaha, nói chứ, nếu là lúc trước, chắc chắn sẽ không có ai tin Giang Lâm sẽ lột vỏ tôm cho cô gái, lúc trước có bao nhiêu cô gái trong đại viện muốn gả cho nó, nó còn không thèm nhìn thẳng vào người ta lấy một lần, không biết đã tổn thương biết bao trái tim của các cô gái.”

Cô nhóc nửa hiểu nửa không nhưng cô bé lại hiểu câu nói ở phía sau, thế là ngẩng đầu nhìn cha rồi nói: “Cha xấu!”

Cô bé vừa dứt câu thì mọi người cười vang lần nữa.

Mợ cả nói giỡn với cô nhóc: “Nếu cha cháu không xấu, vậy sẽ không có cháu.”

Cô nhóc nghiêng cái đầu nhỏ, trong đôi mắt đầy sự nghi ngờ.

Mọi người thấy vậy, nở nụ cười lần nữa.

Cả nhà ba người ăn cơm lại nhà họ La rồi mới rời khỏi.

Khi về đi ngang qua nhà họ Tằng, người vây xem đã rời khỏi, trước cửa nhà họ Tằng vẫn còn bát đũa bị đập nát, vỏ trứng và các loại rác rưởi.

Loading...