Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 604

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:29:46
Lượt xem: 22

Hơn nữa còn lên vai Niệm Niệm!

Nghĩ tới chuyện con trai của Lâu Mạn Lệ bị té dẫn tới ngu ngốc, Bạch Du bị dọa tới mức linh hồn sắp bay ra ngoài, cô nhanh chóng chạy xuống dưới, cô không dám lớn tiếng trách móc và cũng không dám mắng vì sợ sẽ dọa hai đứa bé.

Cô ôm cô nhóc xuống khỏi vai Niệm Niệm, sau đó đánh vào m.ô.n.g của cô bé hai cái phát ra tiếng “Bốp bốp”.

TBC

Kể từ khi cô nhóc sinh ra cho tới bây giờ, chưa có ai ra tay đánh cô bé lần nào, ngay cả nói chuyện lớn tiếng cũng không có. Thế nên lần này bị đánh hai cái, cô nhóc ngây ra, ngay sau đó bẹp miệng một cái, khóc cực đáng thương: “Mẹ xấu, mẹ đánh con!”

Nước mắt của cô nhóc rơi từng giọt xuống dưới, đôi mắt to phủ đầy sương mù, trông đáng thương khỏi phải nói, ngày thường khi thấy dáng vẻ này của cô bé, Bạch Du sẽ mềm lòng nhưng giờ biểu cảm vẫn nghiêm túc như cũ.

Rõ ràng Niệm Niệm cũng bị dọa sợ, đôi mắt nhanh chóng ướt đẫm nhưng cô bé vẫn dũng cảm nói: “Cô ơi, cô đừng đánh em gái mà, cô đánh Niệm Niệm, là Niệm Niệm sai mà.”

Lần này Bạch Du cũng không nuông chiều Niệm Niệm, cô nghiêm túc nói: “Cháu cũng làm sai.”

Nói xong, cô bước về phía Niệm Niệm rồi đánh vào vào m.ô.n.g của cô bé hai cái phát ra tiếng “Bốp bốp” nhưng điều kỳ lạ là Niệm Niệm không khóc vì điều này, trái lại đôi mắt to còn bừng sáng đầy kỳ lạ.

Bạch Du buông cô nhóc ra, sau đó nhìn xung quanh một lần nữa rồi nhặt một cục đá bằng đầu nắm tay trên đất trống lên rồi đặt lên trên cây.

“Tại sao mẹ lại đánh các con, các con nhìn cho kỹ.”

Cô nhóc và Niệm Niệm mở to mắt, không nói tới việc đôi chị em đứng lên, ngũ quan lại có vài phần giống nhau, nếu không phải vóc dáng chênh lệch thì người không biết còn nghĩ rằng đó là một đôi song sinh.

Lúc này đôi chị em đều nhìn chằm chằm Bạch Du, trong đôi mắt to tràn đầy sự nghi ngờ, dường như đang nói, mẹ / cô đang làm gì vậy?

Bạch Du đặt cục đá lên trên cây ngay trước mặt bọn chúng, cục đá rơi xuống đất một tiếng vang lên tiếng “Bộp”, vỡ tan thành từng mảnh.

Cô nhóc: “O.”

Niệm Niệm: “O.”

Miệng của đôi chị em mở to thành chữ “O”, rõ ràng là bị cảnh này dọa sợ.

Bạch Du chỉ vào cục đất nát bấy trên mặt đất rồi nói: “Các con có thấy không? Tại sao vừa rồi mẹ lại đánh các con, lý do nằm ở đây, leo cây, trèo tường, trèo ghế đều là chuyện vô cùng nguy hiểm, đặc biệt là lúc không có người lớn ở bên cạnh. Một khi té ngã thì các con sẽ bị thương y như cục đất này, nói không chừng còn lại một vết sẹo rồi trở thành người xấu xí.”

Đối với bị thương, trong lòng cô nhóc cũng không rõ khái niệm này nhưng khi nghe thấy ba chữ xấu xí, cô bé hiểu ngay lập tức.

Cô nhóc bị dọa sợ tới mức cái đầu nhỏ lắc như cái trống bỏi: “Thư Thư không muốn trở thành xấu xí!”

Bạch Du: “Nếu không muốn trở thành người xấu xí, vậy sau này con còn dám leo cây nữa không?”

Cô nhóc lắc đầu lần nữa: “Không dám ạ.”

Bạch Du nhìn về phía Niệm Niệm: “Cháu còn nhớ Kim Đại Bảo đá cháu vào lần trước không?”

Niệm Niệm gật đầu: “Nhớ ạ.”

Bạch Du: “Nó leo lên cánh tay của anh trai, giống như cháu để Thư Thư trèo lên cổ của cháu, sau đó nó té ngã đập đầu, giờ đã trở thành kẻ ngốc.”

Trong mắt Niệm Niệm ngập nước lần nữa: “Cô ơi, Niệm Niệm biết sai rồi, Niệm Niệm không nên để em gái trèo lên cổ.”

Lúc này sắc mặt Bạch Du mới nhẹ lại, cô sờ đầu cô bé: “Biết sai và sửa đổi là trẻ ngoan.”

Cô nhóc thấy mẹ khen chị họ, tròng mắt đảo vài vòng rồi lập tức bắt chước theo: “Mẹ, bé cưng cũng biết sai rồi.”

Bạch Du quay đầu xoa đầu nhỏ của cô bé: “Vậy con cũng là trẻ ngoan.”

Lúc này mẹ Ôn mới bước tới nói: “Thành thật xin lỗi, thím không trông đám nhỏ kỹ, vừa rồi hai đứa bé nói khát nước, thím nghĩ vào trong rót nước chỉ tốn vài phút, sẽ không có chuyện gì xảy ra, không ngờ…”

Vừa rồi khi bà ấy bưng nước ra, khi thấy cảnh tượng này, bà ấy bị dọa tới mức đôi chân mềm nhũn, nếu hai đứa bé xảy ra chuyện không may, đừng nói là ông Giang không tha cho bà ấy mà ngay cả bà ấy cũng không thể nào tha thứ cho mình được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-604.html.]

Bạch Du biết chuyện này không phải là do mẹ Ôn nên không truy cứu tiếp.

Nhưng mẹ Ôn vẫn cảm thấy rất áy náy, buổi tối bà ấy còn cố ý làm một mâm chả tôm trộn củ mài để hai đứa bé ăn

Củ mài và tôm đã được xử lý sạch sẽ được băm nhuyễn, cắt nát cà rốt, sau đó bỏ toàn bộ vào trong chén rồi thêm một lòng trứng trắng và một chút muối, khuấy đều, bỏ vào trong chậu rồi sửa cho bằng phẳng, chưng trong nồi mười lăm phút, sau khi lấy ra khỏi nồi thì cắt từng miếng nhỏ, mềm mại và có dinh dưỡng, mùi vị thanh đạm, rất thích hợp cho trẻ ăn.

Hôm sau, Bạch Du và mẹ Ôn vào trong phòng bếp g.i.ế.c một con gà, sau đó làm món gà ăn mày.

Tiếp theo chặt thịt lợn làm nhân bánh, dưa chua cắt thành hạt lựu, vo tròn bột mì, làm thành món bánh bao nhân dưa chua thịt lợn.

Tất cả đều là món mà mẹ chồng bà La của cô thích ăn.

Ngày mai là giao thừa, nay Giang Lâm quyết định đi cúng bái mẹ của anh.

Những năm trước đây tập quán cựu rất nghiêm ngặt, cho dù kiểu hoạt động cúng bái không phải không có. Thế nên mấy năm kia Giang Lâm chỉ dám lén tới viếng thăm chứ không dám cúng bái.

Từ năm trước tin tức đã không còn chặt như vậy, năm ngoái bọn anh không về, giờ lại có cô nhóc nên Giang Lâm quyết định dẫn Bạch Du cùng đi cúng bái.

Mặc dù tin tức đã không còn chặt nhưng vẫn nên biết điều.

Sắc trời còn chưa sáng, Giang Lâm đã mặc một cái áo dài màu đen bước từ ngoài vào trong, trong tay còn cầm một bó bông tươi so với lần trước , bông tươi mềm mại ướt át, bên trên còn đọng nước, dễ nhận thấy là vừa bẻ xuống.

Bạch Du thấy mặt của anh sắp bị đông lạnh, cô vội quấn khăn cho anh, sau đó lại đeo găng tay cho anh: “Đồ đã chuẩn bị xong cả rồi, chúng ta lên đường thôi.”

Giang Lâm rũ mắt xuống nhìn cô: “Vất vả cho em rồi.”

Bạch Du lắc đầu, ngay khi bọn cô định ra ngoài thì cô nhóc đột ngột chạy ra, vừa nhìn thấy quần áo của bọn cô là đã lập tức đoán bọn cô sắp ra ngoài, cô bé vội ôm lấy đùi Bạch Du: “Đi ạ, đi chung ạ!”

Ngày thường cô nhóc ngủ tới tận trời sáng mới thức, bởi vì đứa bé còn khá nhỏ, bên ngoài lại rất lạnh nên Bạch Du và Giang Lâm không ý định dẫn cô bé theo, không ngờ bữa nay cô nhóc lại thức dậy đột ngột.

Sau lần cạo trọc đầu vào lần trước, tóc cô nhóc đã dài ra không ít, lúc này toàn bộ tóc đều dựng thẳng lên, trông rất buồn cười.

Bạch Du thấy thế thì không nhịn được cười.

Cô nhóc thấy không ôm mình mà còn cười mình, cô bé vừa ấm ức vừa sốt ruột, quay người ôm lấy đùi của cha: “Cha ơi, ôm ạ!”

Bạch Du thấy thế thì không nhịn cười được.

Dường như sợ cha mẹ không đưa mình theo, cô nhóc dùng toàn bộ sức lực.

Lần này Bạch Du không nhịn được mà bật cười: “Nếu không chúng ta cứ dẫn con bé theo, mặc thêm vài bộ quần áo nữa thì sẽ không lạnh.”

Giang Lâm gật đầu.

Anh lên lầu lấy quần áo của cô nhóc xuống, anh còn tự mình mặc đồ cho cô bé, chẳng mấy chốc cô bé đã mặc thành một cục thịt tròn vo, ngay cả đi bộ cũng khó khăn, may là cô bé không cần phải đi bộ.

Giang Lâm vì lấy lòng con gái mà còn học chải cách thắt tóc, chỉ trong hai ba lần là đã thắt hai cái nhúm nhỏ cho cô nhóc, trên nhúm nhỏ còn kẹp hai cái kẹp nhỏ, phối chung với bộ quần áo màu đỏ chót, trông cứ như búp bê trong mấy bức tranh Tết, đáng yêu vô cùng.

Giang Lâm không để chú Vương đưa bọn họ, anh tự mình lái xe con.

Sau khi tới nghĩa trang thì sắc trời đã sáng.

Chân trời ở phía Đông để lộ màu trắng bạc, ánh sáng cao nhất lóe ra từ đường chân trời, mặt trời như một quả trứng chảy, cô nhóc thèm tới mức chảy nước miếng.

Bia mộ của bà La không nhỏ nhưng mấy năm nay đã bị người ta phá hoại, cho dù là nhà họ Giang cũng không dám tới sửa chữa.

Giang Lâm nhìn bia mộ bị phá hoại kia, biểu cảm trên mặt nghiêm túc hơn ngày thường.

Bạch Du nắm c.h.ặ.t t.a.y của anh rồi nói khẽ: “Chờ thêm hai năm nữa, tình thế sau này sẽ tốt hơn, chúng ta sẽ chuyện mẹ sang chỗ khác.”

Loading...