Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 602
Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:29:42
Lượt xem: 23
Bạch Du vội chúc mừng: “Có nói không cũng không quan trọng, em thật lòng chúc mừng các anh chị, nếu có chuyện không rõ thì chị có thể hỏi em.”
Vừa nói xong, ngay cả cô cũng không nhịn được mà bật cười, không nói tới việc Ánh Chi làm việc ở khoa phụ sản, mà cả mẹ của cô ấy cũng ở đại viện, chắc chắn sẽ biết rõ hơn cô rất nhiều.
Mặc dù quan hệ của cô và anh cả không thể trở về như lúc trước nhưng cô thật lòng cảm thấy vui cho hai người, dù sao ở đời trước trong hai người thì một người c.h.ế.t không toàn thây, còn một người thì buồn bực sầu não tự sát kết thúc cuộc đời.
Bởi vì đời này cô sống lại, khiến cho mọi thứ đã xảy ra thay đổi, bây giờ hai người đều còn sống, còn có mạng sống mới.
Rất tốt.
Lúc ăn cơm trưa, Giang Lâm ra ngoài thăm hỏi cấp trên cũ, sau đó còn đi thăm hỏi đồng đội gặp khó khăn. Anh định cho chú Vương tới đón mẹ con Bạch Du về nhà, không ngờ Lâm Hướng Tuyết lại chạy tới nhà.
“Cậu không có lương tâm, về lâu vậy rồi mà không tới kiếm mình, còn để mình tự tới nhà để kiếm cậu.”
Vừa vào nhà, Lâm Hướng Tuyết đã “Trách mắng” Bạch Du không ngừng.
Bạch Du dở khóc dở cười: “Hôm qua mình mới về, nào có lâu tới như vậy. hơn nửa mình còn định tới kiếm cậu vào ngày mai.”
Cô vừa nói vừa đánh giá Lâm Hướng Tuyết, thấy sắc mặt cô ấy đỏ thắm, khuôn mặt khoan khoái, chắc là sau khi cưới thì sống không tệ, Bạch Du thấy vậy cũng yên lòng.
Lâm Hướng Tuyết kêu lên lần nữa: “Hừ, thế mà cậu còn đợi tới ngày mai mới tới kiếm mình. Vậy mà mình nói cậu không có lương tâm, cậu còn không chịu thừa nhận!”
Bạch Du chịu thua: “Được, được, được, là lỗi của mình được chưa?”
Cô vừa dứt lời thì cô nhóc đã chạy tới, lắc cái chân của cô rồi lộ cái đầu nhỏ ra, dùng đôi mắt to tròn và đen như quả nho để nhìn Lâm Hướng Tuyết, cô bé nhìn một lúc rồi mới nghiêng đầu, nói bằng giọng sữa: “Thím ơi…”
Tiếng “Thím ơi” bắt Lâm Hướng Tuyết làm tù binh trong nháy mắt, cô ấy nhìn cô nhóc trắng trẻo mềm mại, trông thèm không chịu được, cô ấy móc những món đồ mang theo trên người ra, kết quả là không có thứ nào thu được.
Lâm Hướng Tuyết lập tức kéo Bạch Du định tới cửa hàng bách hóa, nói mình định mua quà gặp mặt cho cô bé, đương nhiên là Bạch Du không chịu nhưng cuối cùng vẫn không lay chuyển được Lâm Hướng Tuyết nói là làm, Bọn cô dẫn theo cô nhóc và Niệm Niệm, bốn người tới cửa hàng bách hóa.e bo o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ
Hai ngày nữa là giao thừa, cửa hàng bách hóa đông vô cùng, chen cũng không chen nổi, hai người còn dẫn theo hai đứa trẻ, cuối cùng chỉ có thể tới nhà hàng Quốc Doanh ở gần mà thôi.
Lâm Hướng Tuyết quyết định gọi vài loại bánh ngọt cho hai đứa bé, để đôi chị em ngồi một bên ăn.
Cô ấy vừa nhìn vừa trông mà thèm vừa ngưỡng mộ: “Nếu mình có thể sinh một đứa con gái xinh đẹp giống Thư Thư, hoặc An An, cho dù có bảo mình giảm thọ mười năm thì mình cũng đồng ý.”
“Mấy lời này không thể nói lung tung được.” Bạch Du trách cô ấy một câu, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Bây giờ cậu có tin tức tốt chưa?”
Đôi lông mày của Lâm Hướng Tuyết lập tức rũ xuống: “Không có, tụi mình đã tới bệnh viện để kiểm tra, bác sĩ nói sức khỏe của tụi mình rất tốt, bảo tụi mình không cần phải khẩn trương, nói không chừng vào một ngày đó sẽ có thai.”
Bạch Du gật đầu: “Bác sĩ nói đúng, vả lại các cậu chưa cưới nhau được một năm nữa. Hai cậu còn rất trẻ nên không cần phải vội vàng, khi nào tới sẽ tới mà thôi.”
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-602.html.]
Lâm Hướng Tuyết mỉm cười rồi đồi chủ đề nói chuyện: “Đúng rồi, nhất định có một chuyện cậu không biết.”
Lâm Hướng Tuyết không vội vàng nhưng người bên cạnh vô cùng vội vàng, mỗi lần người thân bên chồng tới nhà làm khách thì sẽ hỏi cô ấy mang thai chưa, còn có cả mẹ chồng của cô ấy nữa, thỉnh thoảng còn nấu canh sâm gà mái cho cô ấy uống. Ngay lúc đầu cô ấy cảm thấy rất cảm động nhưng cho dù đồ ăn có bổ tới cỡ nào, ăn nhiều cũng sẽ ngán, chứ đừng nói chi là mẹ chồng của cô ấy còn nói bóng nói gió để cô ấy có thêm sức lực.
Thêm sức lực?
Sao cô ấy có thể thêm sức lực trong chuyện này? Chẳng lẽ cô ấy không muốn có con ư?
Đôi khi bị nói nhiều, cô ấy thật sự cảm thấy rất bực bội song cô ấy lại không thể nói ra được, dù sao mẹ chồng nhà bạn nấu cho canh sâm gà mái cho bạn mỗi ngày, nếu cô ấy làm dâu mà còn dám bực bội, chắc chắn người bên ngoài sẽ nhổ nước bọt tới mức có thể khiến cô ấy c.h.ế.t chìm.
Bởi vì vậy trong khoảng thời gian này, cô ấy chỉ có thể dằn cảm giác ấm ức và bực bội trong lòng xuống dưới đáy lòng, không nói cho cả mẹ của mình.
Nếu là lúc trước, cô ấy đã nói cho Bạch Du nghe từ lâu rồi, chẳng qua là bây giờ bọn cô khó lắm mới gặp nhau một lần, cô ấy không muốn phí phạm vào những chuyện khiến mình bực tức, bởi vậy cô ấy nuốt những lời tới đầu lưỡi trở vào.
Bạch Du: “Chuyện gì?”
“Cái bà mẹ chồng kế của cậu ấy, không đúng, giờ bà ta không còn là mẹ chồng kế của cậu nữa. cái bà tên Lâu Tú Anh kia, mấy ngày trước khi nghe nói cậu tham gia vào Kỳ thi Đại Học, bà ta nói về cậu rất kỳ cục trong đơn vị, nói cậu là nghé con mới đẻ không sợ cọp, còn nói khi cậu học cấp ba điểm thi tiếng Anh chỉ có mấy chục điểm, thế mà còn dám tham gia vào Kỳ thi Đại Học. Sau này khi có thành tích của cậu, đứng thứ nhất tỉnh Phúc Kiến, ngay cả Thanh Hoa Bắc Đại cũng tranh giành cậu, lúc Lâu Tú Anh châm biếm cậu đắc ý tới cỡ nào, giờ đây mất mặt bấy nhiêu, nghe nói bà ta còn bị ông Giang mắng cho một trận, khoảng thời gian kia bà ta đều sống thu mình lại một chút.”
Lâm Hướng Tuyết nói xong, cô ấy cầm một miếng bánh óc chó ngọt bỏ vào trong miệng.
Bánh óc chó ngọt có vị chua ngọt bắt miệng, cảm giác trơn mịn, trước khi ăn Tết ăn dầu mỡ nhiều hơn bình thường, đúng lúc ăn bánh óc chó để bớt ngán.
Bạch Du không cảm thấy bất ngờ: “Bà ta là loại người như vậy, không nói tới bà ta nữa, nói về cậu đi, cậu thành thật nói cho mình nghe, tại sao cậu không tham gia Kỳ thi Đại Học? Tôn Tường Vy không thích học tới như vậy mà còn tham gia, không phải là cậu không biết tầm quan trọng của thi Đại Học.”
Lâm Hướng Tuyết không ngờ cô ấy lại chuyển chủ đề sang mình: “Không phải trước đó mình đã nói với cậu rồi ư, thật ra là mình không thích học, trước đây khi học ở Đại Học Nông Công Binh là do người nhà ép mình làm, giờ bao nhiêu tuổi rồi mà còn phải ôn tập lần nữa, mình không muốn học nữa.”
Bạch Du cau mày lại, trong lòng cô biết rõ, e rằng là nguyên nhân bên nhà chồng của cô ấy: “Hướng Tuyết, mình là người từng trải nên mình muốn nói với cậu một lần cuối cùng, dựa vào núi rồi núi sẽ đổ, dựa vào người rồi người sẽ già, dựa vào chính mình sẽ là tốt nhất. Nếu như cậu đồng ý thì mùa hè năm nay có thể tiếp tục đăng ký tham gia Kỳ thi Đại Học, nếu lần này cậu bỏ lỡ thì e rằng sau này sẽ thật sự không còn cơ hội nữa.”
Lâm Hướng Tuyết biết cô thật lòng suy nghĩ cho mình, cô ấy khựng lại rồi mới gật đầu: “Cảm ơn cậu, Bạch Du, mình biết cậu là người bạn tốt nhất của mình nên mới nói với mình những lời như thế nhưng mình đã suy nghĩ rất kỹ rồi.”
Mặc dù trong lòng Bạch Du cảm thấy tiếc nhưng chỉ có thể coi như không có gì.
Cho dù có là người thân, cho dù có là người bạn tốt tới nào thì có một số việc chỉ có thể dừng lại, giống như chuyện bạn không thể đè đầu trâu uống nước, bạn cũng không thể ép một người tiến về phía trước.
Bầu không khí im lặng ngay lập tức.
Đúng lúc này, trước mặt bọn cô bỗng chốc tối sầm lại, một bóng người đứng trước mặt bọn cô.
Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết ngẩng đầu lên để nhìn.
Thì thấy một người phụ nữ tầm hai mươi mấy tuổi, mái tóc dài được uốn xoăn, mặc một chiếc áo khoác màu đỏ chót, đôi chân mang một đôi giày da màu đen, làn da trắng nõn, trông rất xinh đẹp nhưng nếu cặp mắt kia không chuyển động nhanh như vậy thì có lẽ sẽ khiến người ta thoải mái thêm một chút.
Bạch Du nhìn Lâm Hướng Tuyết, sau khi thấy khuôn mặt mờ mịt của cô ấy, rõ ràng không biết đối phương là ai, thế là cô lên tiếng hỏi: “Đồng chí nữ này, xin hỏi cô có chuyện gì ư?”