Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 595

Cập nhật lúc: 2025-03-29 15:32:08
Lượt xem: 9

Lời này chọc vào ống thở của Giang Khải, khuôn mặt của anh ta trở nên méo mó ngay lập tức: “Nói tới con trai, tại sao khi ấy em lại không cẩn thận như vậy? Đang yên đang lành nói mất con là mất.”

Không biết con đàn bà này bị làm sao nữa, ngay cả đứa bé cũng không giữ được, nếu không phải là do cô ta không giữ được đứa bé thì bây giờ anh ta sẽ không không có người nối dõi.

Lần này tới lượt Tần Tâm Hủy bị chọc vào ống thở: “Anh Giang Khải nói những lời này thật sự khiến em đau lòng, anh cho rằng em không cẩn thận ư?”

Giang Khải nhíu mày: “Chẳng lẽ không đúng?”

TBC

Tần Tâm Hủy cắn răng: “Đương nhiên là không đúng, có người muốn hại con của chúng ta, em nghi ngờ kẻ đó không phải là ai khác mà là con điếm Bạch Du!”

Cô ta nói rõ ràng chi tiết lý do tại sao mình bị ngã sấp và tại sao cô ta lại nghi ngờ có người muốn hại mình, Giang Khải nghe xong thì đập vào trên thân cây phát ra một tiếng “Bộp”.

“Đáng chết! Con điếm Bạch Du, anh nhất định sẽ khiến cô ta nợ m.á.u phải trả bằng máu!”

***

“Hắt xì!”

Bạch Du nhảy mũi một cái.

Giang Lâm lập tức phủ áo khoác thêm cho cô: “Sắp tới thủ đô rồi, em đừng để bị cảm.”

Bạch Du ngẩng đầu rồi mỉm cười với anh, ngay sau đó tầm mắt rơi xuống con gái và Niệm Niệm đang nằm ngủ ở giường đối diện. Cô bé ngủ ngả trước ngả sau, còn gác một cái chân lên trên người Niệm Niệm, tư thế ngủ của cô bé càng ngày càng không có nề nếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-595.html.]

Cô rời giường, bước tới lấy cái chân của cô bé đang gác trên người Niệm Niệm xuống, cô bé ngủ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng. Không biết cô bé mơ thấy thứ nào, cái miệng nhỏ chẹp vài cái, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.

Đúng lúc Niệm Niệm đang mê mang tỉnh dậy, thấy Bạch Du định ôm em gái đi, cô bé vội nói: “Cô ơi, đừng ôm em gái đi mà, cháu muốn ngủ chung với em gái.”

Khuôn mặt cô bé ngủ tới mức đỏ ửng, cứ như hai quả táo đỏ, Bạch Du xoa đầu của cô bé: “Em gái ngủ không có nề nếp, cô sợ con bé đẩy cháu rớt xuống giường, nếu té xuống dưới thì sẽ không tốt.”

Niệm Niệm: “Cô ơi, Niệm Niệm không sợ đau, Niệm Niệm là trẻ con lớn, dù có té xuống dưới thì cũng sẽ không khóc nhưng em gái còn nhỏ, té xuống dưới thì sẽ không tốt. Thế nên Niệm Niệm phải bảo vệ em gái, ngộ nhỡ em gái té xuống dưới thì có thể rơi lên người Niệm Niệm, vậy thì sẽ không bị đau.”

Đứa trẻ ngoan ngoãn.

Trong lòng Bạch Du mềm nhũn, cô xoa đầu cô bé lần nữa: “Vậy nhờ cháu chăm sóc cho Tiểu Thư Thư, Niệm Niệm giỏi quá.”

Cô bé nghe nói như thế, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, mỉm cười ngại ngùng.

Bạch Du không biết những đứa trẻ không có cha mẹ khác có ngoan ngoãn như vậy không nhưng Niệm Niệm thường xuyên ngoan ngoãn tới mức khiến người ta đau lòng.

Lần này phải trở về thủ đô, có một lần cô bé cho rằng cô muốn đưa cô bé trở về Thiên Tân, thế là bị dọa tới mức gặp ác mộng liên tục mấy đêm. Cô bé nhỏ nhắn cứ giấu tất cả tâm sự vào trong lòng, còn không chịu nói cho ai nghe, cho tới khi cô cảm thấy không đúng và liên tục đảm bảo với cô bé, nói mình sẽ không đưa cô bé về Thiên Tân mà là về thủ đô, cô bé vẫn có thể ở chung với mình thì cô bé mới cảm thấy yên tâm.

Đối với Niệm Niệm, cô chỉ có thể đối xử với cô bé giống như đứa trẻ mà thôi, cho dù cô có chú ý đặc biệt thì sau này sau khi cô bé lớn lên, tính cách nhạy cảm cũng sẽ từ từ thay đổi.

Nhưng cô rất vui mừng khi con gái có được một người chị gái bảo vệ mình như thế, khi còn bé cũng từng có một khoảng thời gian cô ra sức lấy lòng Tần Tâm Hủy. Cô nghĩ mình làm vậy sẽ trở thành một người em gái tốt, một người con gái ngoan, nghĩ mình làm vậy là có thể đạt được sự yêu thương của các cô ta, giờ nghĩ lại thì thật sự rất ngốc.

Nghĩ tới Tần Tâm Hủy, cô không tránh khỏi mà nghĩ tới Giang Khải, cô quay đầu nhìn Giang Lâm: “Tần Tâm Hủy ở nông trại nên không phải lo lắng về cô ta, còn Giang Khải thì em có chút không yên lòng.”

Loading...