Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 594

Cập nhật lúc: 2025-03-29 15:32:06
Lượt xem: 16

“Một năm… Một năm…”

Tần Tâm Hủy lẩm bẩm từ này, cô ta nghĩ tới việc mình còn phải ở lại đây là cô ta đã muốn sụp đổ rồi.

Giang Khải không nhìn ra sự thất vọng của cô ta, anh ta nói tiếp: “Em có biết bây giờ Bạch Du ra sao không?”

Tần Tâm Hủy hỏi thuận theo anh ta: “Ra sao? Có phải cô ta đã sinh con trai không?”

TBC

Giang Khải lắc đầu: “Không, cô ta sinh con gái!”

Lần đầu tiên Tần Tâm Hủy nở nụ cười chân thật: “Vậy chắc chắn là chồng của cô ta rất không vui. Còn mẹ của anh, chắc chắn là giục cô ta sinh con trai nhỉ?”

Cuối cùng cũng có một chuyện khiến cô ta vui mừng, chỉ cần Bạch Du sống không tốt là cô ta yên lòng rồi.

Giang Khải nhìn cô ta: “Nghe nói là Giang Lâm rất vui mừng ông nội cũng rất vui mừng. Còn mẹ của anh, em cảm thấy một người mẹ kế thì có thể làm gì? Huống chi là bây giờ ngay cả thân phận mẹ kế của bà ấy cũng mất luôn rồi.”

Tần Tâm Hủy không tin có người vui mừng khi sinh con gái, cô ta kiềm chế sự ghen ghét trong lòng: “Ý anh nói là sao? Nào mà ngay cả thân phận mẹ kế cũng mất luôn rồi?”

Lần này tới lượt Giang Khải để lộ biểu cảm ghen ghét: “Không biết thằng khốn Giang Lâm trộm gà nói thế nào mà lại lay động được ông già vô dụng kia, thế mà ông ta lại đồng ý để anh ta làm con trai nuôi của cô chưa được một năm tuổi. Bây giờ Giang Lâm đã không còn là người của dòng ba chúng ta, không chỉ mẹ kế của anh không kiểm soát được anh ta mà ngay cả cha của anh cũng không kiểm soát được anh ta!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-594.html.]

Rất lâu sau anh ta mới biết được chuyện Giang Lâm được nhận làm con nuôi, lúc ấy chuyện đã được quyết định, dù anh ta không tán thành thì cũng không còn cách nào nào khác. Huống chi lúc ấy anh ta lại ở miền Tây Bắc rộng lớn và xa xôi, tất cả mọi người coi anh ta là quân cờ bị vứt bỏ, không có bất cứ ai quan tâm tới ý kiến của anh ta.

Nhưng anh ta cảm thấy cha của anh ta rất ngu, thế mà lại đồng ý để Giang Lâm làm con trai nuôi của người khác. Một khi làm con trai nuôi, sau này làm sao ông ta có thể lấy cái thân phận cha để nắm Giang Lâm trong lòng bàn tay?

Vả lại anh ta nghe nói ông già kia muốn cho một phần tài sản cho người cô đã mất vì chuyện này, Giang Lâm là “Con trai” duy nhất của bà ấy, đương nhiên là sẽ kế thừa tất cả của cải để lại của bà ấy.

Anh ta mới là con cưng của trời ở Thế Giới này, những thứ này vốn thuộc về anh ta! Bây giờ lại trở thành của Giang Lâm, đúng là làm anh ta tức c.h.ế.t mà!

Tần Tâm Hủy nghe vậy thì nhíu mày nhưng một lúc sau đôi mắt của cô ta lại bừng sáng lần nữa: “Cứ như vậy thì chẳng phải dòng ba chỉ còn một mình đứa con trai là anh, khi ấy sẽ không có ai tranh giành tài sản với anh nữa, đây cũng là một chuyện tốt mà.”

Giang Khải bật cười: “Từ trước tới nay cha của anh không được ông già kia yêu thích, em cho rằng ông ta sẽ chia nhiều tài sản ư? Hơn nữa, dựa vào năng lực của Giang Khải này thì chút tài sản của nhà họ Giang còn không đủ để anh nhét kẽ răng.”

Ở thời đại này, ngay cả một con lợn cũng có thể trở thành nhà giàu một triệu, chứ đừng nói chi là Giang Khải, anh ta muốn tiến vào bất động sản quy mô lớn và ngành sản xuất điện tử, anh ta muốn trở thành Thần ở thời đại này!

Tần Tâm Hủy chưa biết chuyện túi con cháu của Giang Khải đã bị ngỗng mổ và cũng không biết chuyện anh ta đã bị đuổi khỏi nhà họ Giang, cô ta vẫn coi anh ta là con cưng của trời như trước kia. Khi nghe Giang Khải nói vậy, cô ta nhìn anh ta bằng đôi mắt đầy tôn sùng.

Giang Khải rất thích ánh mắt này, anh ta lấy từ trong túi ra một sấp Đại Đoàn Kết rồi đưa cho cô ta: “Em cầm số tiền này đi bồi bổ cơ thế, sau này không nên gây chuyện nữa. Một năm sau anh sẽ tới đưa em ra ngoài.”

Tần Tâm Hủy vội vàng nắm tiền trong tay mình: “Được, được được, anh Giang Khải cứ yên tâm, em nhất định sẽ bồi bổ lại cơ thế! Sau này khi em ra ngoài, em không chỉ làm chuyện anh đã nói mà em còn phải sinh con trai cho anh!”

Loading...