Nhiệt độ ban ngày khá cao, bình thường Bạch Du đều tắm cho bé con trước khi mặt trời lặn. Lâu lắm rồi Giang Lâm chưa về nhà nên cho dù con gái sắp đầy tháng thì anh vẫn chưa có cơ hội tắm cho con bé được lần nào.
Giang Lâm cũng muốn thử tắm cho con gái.
Hôm nay trời đẹp, buổi sáng có nắng xuân rực rỡ, cây tường vi mới trồng năm ngoái năm nay đã nở đầy vách tường, những đóa tường vi màu hồng vươn mình dưới nắng mai vô cùng kiều diễm. Gió nhẹ thổi qua đưa mùi thơm bay qua mũi, làm cho người ta vô cùng sảng khoái.
Bạch Du cầm chậu tắm bằng gỗ ra cho con gái, đặt một tấm ván gỗ vào trong. Tấm ván này là để cho Giang Lâm đặt khăn tắm lên. Giang Lâm đổ nước nóng vào trong chậu rồi pha thêm chút nước lạnh. Bạch Du thử nước thấy đã ấm mới bảo Giang Lâm cởi quần áo cho bé con.
Bình thường toàn là Bạch Du tắm cho bé con, giờ bé con nhìn thấy cha ôm mình thì đôi mắt mở to vô cùng mơ màng, như muốn hỏi: Không phải là mẹ tắm cho bé hả?
Bạch Du nhìn bộ dáng đáng yêu của con bé mà mềm nhũn hết cả lòng, ngón tay chọc lên khuôn mặt nhỏ của bé con nói: “Hôm nay cha tắm cho con đấy nên con nhớ ngoan ngoãn nhé.”
Không biết có phải bé con nghe hiểu được hay không mà đôi môi nhỏ lại mím thành một đường, trông có vẻ tủi thân lắm.
Bộ dáng này làm cho Bạch Du cười không dứt. Đôi khi cô thấy nghi ngờ có khi nào con gái không hề uống canh Mạnh Bà hay không. Con gái của cô quá thông minh. Trẻ sơ sinh tầm này vẫn chưa hiểu cái gì cả.
Tôn Tường Vy bế bé con nhà cô xong thì một mực đòi nhét hai thằng con mình vào trong bụng, sau lại một mực đòi cô phải làm sui gia với cô ta, hai thằng con cô muốn chọn thằng nào cũng được.
Bạch Du không hề nghĩ ngợi đã từ chối thẳng thừng. Giờ đã là thời đại nào rồi mà ai còn đi hẹn cưới cho con từ khi còn tấm bé nữa. Nhắc lại thì bản thân cô cũng là nạn nhân của hẹn ước kiểu này. Mặc dù chuyện này cũng có nguyên do của nó nhưng thật sự kiếp trước của cô đã vì chuyện này mà vô cùng khổ sở.
Cho nên cô không muốn con gái mình sau này sẽ đi lại vào vết xe đổ của mình, cô chỉ mong con mình có thể khỏe mạnh trưởng thành. Còn sau này con bé muốn gả cho ai thì tự con bé quyết định, người làm mẹ là cô cùng lắm cho đôi câu góp ý mà thôi.
Giang Lâm thấy con gái chê mình, nở n.
Tuy bé con muốn mẹ tắm cho mình nhưng vừa chạm vào nước thì bé con đã quên luôn chuyện ai tắm cho mình rồi. Hai tay vỗ vỗ, chân đá lung tung, nghịch nước cười khanh khách.
Chỉ trong chốc lát, mặt mũi, quần áo của Giang Lâm toàn là nước, song anh cũng không hề tức giận, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-546.html.]
Bạch Du vội giữ lấy tay của bé con: “Con còn nghịch nữa thì cẩn thận bị đánh m.ô.n.g đấy nhé.”
Bé con dừng lại, vung quả đ.ấ.m nhỏ kêu a a như muốn nói: Mẹ xấu xa bắt nạt cục cưng.
Bạch Du thấy cô bé như thế thì cúi người hôn cái chóc lên khuôn mặt tròn xoe kia. Cô bé cười khanh khách, vô cùng dễ dỗ.
Giang Lâm thấy thế cũng cúi người hôn cái chóc lên bên má còn lại của cô bé, ai ngờ cô bé lại đánh rắm.
Giang Lâm: “?”
Không gian yên tĩnh mấy giây.
Một giây sau, Bạch Du cũng không nhịn được nữa mà bật cười.
Nắng ban mai hắt vào sân, chiếu lên người Bạch Du. Giang Lâm nhìn nụ cười rực rỡ của cô, nụ cười cũng trở nên tươi tắn.
Bà Bạch cầm bình tưới nước đi tưới nước cho rau cỏ trong vườn, thấy hình ảnh ấm áp của gia đình bọn họ thì cũng cười theo.
Tắm cho con gái xong, đột nhiên Bạch Du nhớ tới cảnh Cát Đại Xuyên say khướt ngày hôm qua, thở dài nói: “Em thấy hình như Hướng Tuyết cố tình gửi thư tới.”
TBC
Hẳn là Lâm Hướng Tuyết cũng đoán được bọn họ sẽ nhân dịp mừng con gái đầy tháng mà mời cô tới chúc mừng nên mới canh thời gian mà gửi thư cùng với quà mừng tới nhà cô. Lúc Bạch Du nhìn thấy hình đã đoán được dụng ý của Lâm Hướng Tuyết là như thế nào. Hẳn là cô ấy muốn Cát Đại Xuyên từ bỏ ý định, sau đó tìm lại hạnh phúc thuộc về mình.
Giang Lâm hơi ngừng lại, nói: “Đại Xuyên là người sống lý trí, chắc hẳn cậu ấy sẽ nghĩ thông thôi.”
Bạch Du nhớ tới dáng vẻ uống rượu tới say khướt của Cát Đại Xuyên thì thở dài: “Chỉ mong là như thế.”
Cô đã gửi quà mừng cưới cho Lâm Hướng Tuyết từ sớm. Bối cảnh bên nhà trai môn đăng hộ đối với nhà họ Lâm, bản thân chú rể cũng là người có năng lực, so với Cát Đại Xuyên mà nói thì đúng là càng hợp với Lâm Hướng Tuyết hơn.
Tính cách, nhân phẩm của đàng trai đã có người lớn trong nhà họ Lâm kiểm định, sẽ không xảy ra vấn đề gì cả. Tối hôm qua cô đã cố gắng suy nghĩ thật kỹ. Nhưng kiếp trước, đời sống cá nhân của cô vô cùng hẹp. Sau khi kết hôn gần như là bị nhốt ở trong nhà cho nên cô có nhớ thế nào cũng không nhớ thêm được tin tức gì từ nhà trai cả.