Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 520

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:54:30
Lượt xem: 23

Tên này thật là quá đáng, thế mà lại so sánh anh ấy với lợn đực.

Nhưng anh ấy còn kịp đánh trả thì Giang Lâm đã bổ thêm một dao: “Vả lại chuyện sinh con đối với phụ nữ mà nói giống như một chân bước vào Quỷ Môn Quan, mang thai một đôi song sinh thì lại càng nguy hiểm. Cậu không lo cho vợ mình, trái lại còn có tâm trạng chạy tới trước mặt tôi để khoe khoang, cậu đúng là một người chồng tốt đấy.”

Tạ Húc Đông: “...”

Anh ấy nhớ tới cảnh suýt chút nữa là mẹ Phùng Chiêu Đệ đã thành một xác ba mạng, ý cười nơi khóe dần biến mất.

Giang Lâm không có ý định buông tha cho anh ấy, anh lấy áo len do Bạch Du đan ra rồi mặc vào và nói: “Không khí lạnh tới rồi, cái áo len này rất ấm áp, cậu có không?”

Tạ Húc Đông: “...”

Anh ấy có không chẳng lẽ anh không biết?

Lúc trước Bạch Du đan một cái áo len để làm quà sinh nhật cho Giang Lâm, anh ấy ngưỡng mộ vô cùng, thế là nói bóng nói gió trước mặt Tôn Tường Vy mấy lần nhưng năng lực đan áo len của Tôn Tường Vy cũng giống như năng lực nấu cơm của cô ta, có thể nói là không thể nào nhìn nổi.

Cuối cùng Tôn Tường Vy không đan được khăn lông, còn anh ấy thường xuyên phải chịu cảnh Giang Lâm khoe khoang ở trước mặt mình.

Đáng ghét.

Ban đầu anh ấy muốn khoe khoang mình có một đôi song sinh trai, không ngờ cuối cùng bị Giang Lâm nói lời cay độc đã đành, thế mà còn phải ăn thức ăn cho chó của anh nữa.

Trong lúc hai người đang ganh đua so sánh nhau thì Cát Đại Xuyên ngồi trong một góc, dường như tất cả mọi thứ xung quanh không có bất cứ liên quan nào với anh ấy cả.

Tạ Húc Đông chú ý thấy cảnh này, anh ấy dùng khuỷu tay đụng vào Giang Lâm để anh nhìn Cát Đại Xuyên.

Giang Lâm nhìn sang nhưng không nói lời nào.

Kể từ khi Lâm Hướng Tuyết rời đi thì Cát Đại Xuyên đã thành ra thế này, giống như bị rút mất linh hồn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-520.html.]

Hai người đã nói toàn bộ những lời nên nói, nên khuyên cũng đã khuyên, có thể tỉnh lại không thì phải dựa vào bản thân anh ấy mà thôi.

So với sự vui mừng của Tạ Húc Đông thì Tôn Tường Vy rất buồn rầu về chuyện mang thai một đôi song sinh: “Mình còn tự nói là tại sao mình lại nôn nghén suốt ba tháng, thì ra là trong bụng có hai thằng nhóc!”

Huhuhu, cô ta không muốn có hai thằng nhóc đâu, cô ta muốn áo bông nhỏ thơm mềm, dù chỉ có một đứa cũng được, nhưng mà cả hai đứa đều là thằng nhóc thúi, đúng là đáng ghét mà.

Nghe cô ta nói như vậy, Bạch Du có chút đồng cảm với Tôn Tường Vy, cô chỉ nôn nghén có vài ba lần, lúc sau không ăn đồ tanh thì sẽ không nôn nghén, cô ăn rất ngon sau ba tháng, nếu không phải là do sợ bụng quá lớn thì một ngày cô có thể ăn tận năm bữa.

Trái lại là Tôn Tường Vy rất đáng thương, cô ta nôn nghén suốt ba tháng, trong ba tháng qua cô ta không ăn được bất cứ món nào có dầu, ba tháng đó cô ta gầy tới mức chỉ còn da bọc xương, trông vô cùng đáng sợ. May là sau ba tháng, triệu chứng nôn nghén của cô ta chợt có chuyển biến tốt, một ngày ăn bốn năm bữa, sau đó cả người mập lên trong cấp tốc như trái bong bóng được thổi căng.

Bây giờ khi hai người ngồi chung một chỗ, rõ ràng là cái bụng của Tôn Tường Vy đã lớn hơn cô.

Dường như Tôn Tường Vy cũng nhận ra điều đó, cô ta nhìn tay chân của Bạch Du vẫn mảnh khảnh như cũ, ngưỡng mộ tới sắp phát khóc: “Mình nghe nói có vài đứa bé tới là để đền ơn, chắc chắn là con của cậu thuộc kiểu về kiểu như vậy, cậu xem sau khi cậu mang thai không chỉ không phát tướng mà làn da còn không có một vết tàn nhang nào, càng ngày càng trắng, quả thật là khiến người ta ngưỡng mộ mà.”

Trái lại là cô ta, không chỉ không phát tướng mà khuôn mặt nổi đầy vết tàn nhang, bây giờ cô không dám soi gương là vì không muốn nhìn thấy bản thân xấu như vậy.

Bạch Du xoa cái bụng tròn vo rồi nở nụ cười dịu dàng: “Mình cũng cảm thấy đứa bé này tới là để đền ơn.”

***

Tết Âm lịch tới gần từng ngày, có thể cảm nhận được không khí năm mới ở khắp nơi trong khu người nhà.

Luồng không khí lạnh qua đi, đảo Quỳnh Châu khôi phục nhiệt độ hai mươi mấy độ, trẻ con rất thích thời tiết không nóng không lạnh như vậy, dù có chạy nhảy cũng sẽ không cảm thấy lạnh.

Ban đầu bà Bạch không quen với thời tiết ở bên này nhưng dần dần thích nghi, thời tiết bên này thật sự rất dễ chịu, những năm qua đầu gối của bà sẽ bắt đầu đau nhức vào thời điểm này, thế mà khi tới bên này bà không còn cảm thấy đau nhức nữa.

TBC

Bà Bạch và chị Lôi trò chuyện rất vui vẻ, do Bạch Du mang thai nên không thể tới cửa hàng bách hóa và Cung Tiêu Xa để tranh giành đồ Tết, thế là bà Bạch đi cùng chị Lôi.

Ban đầu Niệm Niệm cũng muốn đi nhưng cơ thể của cô bé quá nhỏ, bà Bạch sợ Niệm Niệm sẽ bị người ta dẫm bẹp nên đã từ chối ý tốt của cô bé.

Loading...