Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 503

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:53:22
Lượt xem: 18

Sau đó cô mới bắt đầu làm món bánh bò táo đỏ, mùi thơm bay ra ngoài ô cửa sổ, bọn nhỏ trong khu người nhà chưa tới trường ngửi được mùi thơm thì suýt chút nữa đã thèm tới mức khóc lớn.

Sau khi bà Bạch, Niệm Niệm và Lâm Hướng Tuyết thức dậy, thì Bạch Du đã làm xong bữa sáng.

Bà Bạch thấy thế thì cảm thấy rất áy náy: “Hôm nay bà nội ngủ say quá, ngay cả lúc cháu dậy mà bà cũng không biết, lại để một người phụ nữ có thai nấu cơm cho mọi người.”

Bạch Du ôm chặt lấy bà nội: “Bà nội, cháu bảo bà ở lại không phải là để bà làm bảo mẫu chăm sóc cho cháu mà là ở lại để làm bạn với cháu. Vả lại cháu chỉ mang thai thôi, chứ không phải bị bệnh không thể nhúc nhích được, cháu vẫn có thể nấu cơm được mà.”

Trong lòng bà Bạch ấm áp, sau đó lại vội “Suỵt” vài cái: “Lời chẳng lành không linh nghiệm, cháu không được nói mấy lời này nữa.”

Lâm Hướng Tuyết cũng có chút áy náy nhưng phần lớn là ngưỡng mộ.

Niệm Niệm biết cô dậy sớm để làm bữa sáng cho mình, cô bé cảm động ôm chặt lấy đùi cô, nói bằng giọng sữa mềm mại: “Cảm ơn cô, Niệm Niệm vui lắm!”

Cô đối xử với cô bé rất tốt, chốc nữa sau khi cơm nước xong cô bé phải rửa chén giúp, còn phải tới dưới gốc cây bắt côn trùng cho đàn gà con ăn nữa.

Bạch Du sờ đầu cô bé: “Không phải khách sáo, sau này đây sẽ là nhà của cháu, cháu thích gì thì ăn nhiều một chút, thích làm gì thì làm, không phải cưỡng ép.”

Đôi mắt trái nho đen của Niệm Niệm cong thành hình trăng lưỡi liềm lần nữa, đáy mắt như có đầy ngôi sao, sáng lấp lánh.

Bà Bạch thấy cảnh tượng này, cuối cùng chút cảm giác do dự trong đáy lòng cũng biến mất.

Niệm Niệm ở Thiên Tân mấy tháng, mà cô bé chưa từng nở nụ cười vui vẻ thoải mái như vậy, khi còn ở Thiên Tân cô bé ngoan ngoãn y như trước kia, nhưng trong sự ngoan ngoãn này lại mang theo phần lớn cẩn thận từng li từng tí vì ăn nhờ ở đậu.

May là lần này tới đảo Quỳnh Châu, nếu không cứ ở lại Thiên Tân thì chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì, ngộ nhỡ thật sự xảy ra chuyện thì sau này bà làm sao có mặt mũi đi gặp cháu hai đây?

Cháo gạo được nấu sền sệt mềm dẻo, gạo kê vốn đã thơm lại thêm táo đỏ và bí rợ, mềm dẻo thơm ngọt. Ăn một miếng trong thời tiết này, cảm giác dạ dày như được nước ấm bao bọc, dễ chịu tới mức khiến người ta không kiềm được mà muốn ăn thêm một miếng nữa.

Bề mặt bánh ngọt sáng bóng trơn trượt, phía trên được rắc hành lá cắt nhỏ xanh biếc, múc một muỗng bỏ vào trong miệng, bánh ngọt tan ngay trong miệng, chưa kịp nhai kỹ thì bánh ngọt đã tụt xuống cổ họng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-503.html.]

Hình như Niệm Niệm ngạc nhiên trước sự trơn mềm này, cái miệng nhỏ mở thật to, dường như muốn nói là cháu còn chưa kịp nhai mà trứng đã tụt xuống, biến mất ngay lập tức.

Dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu của cô bé lấy lòng mọi người, Bạch Du không kiềm được mà nở nụ cười.

Bánh trứng gà bí rợ mềm dẻo đậm đà thích hợp để ăn từng miếng với cháo gạo kê.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Bạch Du lấy giấy dầu gói mấy cái bánh bò táo đỏ lại, dự định mang tới để cảm ơn Bao Nhã Anh vào buổi trưa nhưng lại thấy Lâm Hướng Tuyết đứng trước cửa ra vào, dáng vẻ không yên lòng.

Cô cất tiếng hỏi: “Cậu làm sao vậy? Từ khi bắt đầu ăn cơm đã vậy rồi, có phải là đã xảy ra chuyện gì không?”

Lâm Hướng Tuyết mấp máy môi: “Hôm qua mẹ mình gửi điện báo tới, bà ấy nói bà và anh cả của mình đang trên đường tới đảo Quỳnh Châu.”

Bạch Du run lên, lập tức biết rõ.

Nhà họ Lâm không đồng ý chuyện Lâm Hướng Tuyết và Cát Đại Xuyên ở bên nhau, nếu không thì sẽ không lặn lội ngàn dặm xa xôi để tới đây.

TBC

Bạch Du mở miệng mấy lần nhưng cuối cùng không nói lời nào, cô chỉ vỗ vai của đối phương rồi đi làm.

Lâm Hướng Tuyết cũng không quan tâm, cô ấy nhìn chòng chọc về phía cái đình nghỉ chân, không biết là đang suy tư gì.

Công việc thu thập tài liệu tạm thời kết thúc, suốt cả buổi sáng Bạch Du và thợ cả ở chung một chỗ để chế tác Liên Hoàn Họa mới.

Thời gian bận rộn trôi qua rất nhanh, chỉ chớp mắt một cái là một buổi sáng đã trôi qua. Sau khi cô ăn bữa trưa xong thì đạp xe đạp tới Bộ tuyên truyền để tìm Bao Nhã Anh.

Dường như là Bao Nhã Anh có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy cô: “Đồng chí Bạch, cô tới tìm tôi vì chuyện gì vậy?”

Bạch Du đưa bánh bò táo đỏ và hai túi bánh đậu Hà Lan qua: “Hôm nay tôi tới đây là vì hai mục đích. Một là để cảm ơn chủ nhiệm Bao vì đã nhặt đồng hồ giúp tôi vào ngày đó, hai là tôi có vài chuyện muốn xem có thể hợp tác với Bộ tuyên truyền không.”

Nếu Bạch Du chỉ nói là tới để cảm ơn bà ấy thì chắc chắn là Bao Nhã Anh sẽ từ chối. Bà ấy cảm thấy chuyện đó là chuyện nên làm, không cần Bạch Du cảm ơn nhưng khi nghe Bạch Du nói mình tới để kiếm bà ấy là vì có chuyện khác, bà ấy đã gật đầu.

Loading...