Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 500

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:53:16
Lượt xem: 18

Dưới ánh đèn màu cam, từng nếp nhăn trên khuôn mặt của phó chủ nhiệm Hà đều được soi rõ ràng nhưng cũng khiến ngũ quan của ông ta thêm phần dịu dàng và ấm áp.

Bao Nhã Anh không nhớ đã bao lâu rồi ông ta không gọi bà ấy là Tiểu Anh nữa, cũng không nhớ đã bao lâu rồi ông ta không nhìn bà ấy bằng ánh mắt như vậy, càng không nhớ đã bao lâu rồi bọn họ không ở riêng với nhau.

Đúng vậy, năm tháng vội vã, chớp mắt một cái đã ba mươi năm.

Bọn họ đã già rồi.

Bao Nhã Anh nghĩ vậy rồi gật đầu: “Được, anh định đi đâu?”

Khóe miệng phó chủ nhiệm Hà giật vài cái, lộ ra nụ cười có chút kỳ lạ: “Bờ biển phía Nam có một sườn núi, nghe nói mặt trời mọc ở đó rất hùng vĩ, đồng nghiệp của anh bảo anh nhất định phải tới đó một lần. Không bằng ngày đó chúng ta đi leo núi trước nhé?”

Mặc dù Bao Nhã Anh cảm thấy sáng sớm leo núi sẽ rất mệt nhưng sườn núi này không cao, vả lại chồng rất ít khi mời bà ấy đi chơi nên đã gật đầu: “Được.”

Ý cười nơi khóe miệng của phó chủ nhiệm Hà lại càng đậm: “Quyết định vậy đi. Khi đó em cứ ngủ thêm một lúc, anh sẽ chuẩn bị bữa sáng.”

Nụ cười trên mặt Bao Nhã Anh lại càng đậm.

Những năm qua, tình cảm của vợ chồng bọn họ đã phai nhạt rất nhiều, thậm chí còn tới tình trạng chia giường để ngủ.

Bà ấy cứ nghĩ rằng chồng đã chán ghét bà ấy từ lâu, không ngờ ông ta lại chợt quay trở về dáng vẻ dịu dàng của ngày xưa.

Chuyện này không khỏi khiến bà ấy có thêm vài phần mong chờ tới cuối tuần.

Bạch Du không ngờ Niệm Niệm lại khóc, cô vội nhẹ giọng dỗ cô bé: “Niệm Niệm ngoan, Niệm Niệm không khóc. Cháu nói cho cô biết tại sao cháu lại không muốn trở về Thiên Tân được không?”

Niệm Niệm bẻ đầu ngón tay, không trả lời.

Bà Bạch rửa mặt xong về tới phòng thì không thấy Niệm Niệm bên trong, thế là bà tìm khắp phòng khách và trong sân, mãi mà vẫn không tìm được cô bé, lúc này mới lên lầu hai tìm người.

Bà không tìm ở lầu hai trước là vì Niệm Niệm rất ngoan rất hiểu chuyện, Bạch Du nói tối nay muốn đọc sách nên bà cảm thấy Niệm Niệm sẽ không lên lầu hai để quấy rầy Bạch Du.

Chẳng qua là lần này bà đã đoán sai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-500.html.]

Niệm Niệm không chỉ ở lầu hai mà còn đang khóc nữa, đôi mắt trái nho to đen lặng lẽ rơi nước mắt, không có ồn ào như những đứa trẻ khác khi khóc, càng không vùng vẫy trên mặt đất.

Ngay cả khi khóc cũng hiểu chuyện như thế, hiểu chuyện tới mức khiến người ta đau lòng.

TBC

Bà Bạch thấy cảnh này, bà không khỏi ngây ra: “Sao Niệm Niệm lại khóc? Cháu bị té đấy à?”

Bạch Du đỡ bà Bạch vào trong: “Niệm Niệm nói con bé không muốn về Thiên Tân, muốn ở lại đây với cháu, cháu hỏi con bé là tại sao nhưng con bé cứ khóc chứ không chịu nói.”

Bà Bạch nghe vậy thì vô cùng giật mình và không rõ: “Tại sao vậy? Niệm Niệm nói cho bà cố nghe, tại sao cháu lại không muốn Thiên Tân, cháu không muốn ở với bà cố ư?”

Niệm Niệm sụt sịt cái mũi, nức nở nói bằng giọng sữa: “Muốn nhưng Niệm Niệm không muốn về Thiên Tân.”

Xem ra vấn đề là ở bên Thiên Tân.

Bạch Du và bà Bạch liếc mắt nhìn nhau, trong lòng chợt lay động: “Niệm Niệm, có phải ở Thiên Tân có người đánh hay mắng cháu không?”

Niệm Niệm chưa trả lời, bà Bạch đã lắc đầu trước tiên: “Không đâu, nếu có người đánh con bé, làm sao bà lại không biết chứ?”

Niệm Niệm cũng lắc đầu: “Không có ai đánh Niệm Niệm.”

Đôi lòng mày của Bạch Du nhíu lại: “Vậy là có người mắng cháu đúng không? Đừng sợ, nói cho cô nghe đi, có phải là có người nói gì ở trước mặt cháu không?”

Bà Bạch định nói là không có, bà đã bàn bạc với con trai và con dâu trước khi dẫn Niệm Niệm về Thiên Tân, sau khi xác nhận bọn họ không có ý kiến thì bà mới đưa cô bé về.

Con dâu là người phụ nữ vừa khoan dung vừa thông minh, nó sẽ không làm ra chuyện trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu đâu. Vả lại nó dạy dỗ hai đứa cháu trai rất tốt, bình thường hai thằng nhóc rất yêu thương Niệm Niệm, chắc là không có chuyện lén lút bắt nạt sau lưng mới đúng.

Nhưng bà đã lớn tuổi rồi, không thể nào chú ý tới mọi mặt được, bây giờ Niệm Niệm khóc nói không muốn quay về Thiên Tân, chắc chắn là đã xảy ra chuyện mà bà không biết. Nghĩ vậy, bà nuốt những lời tới bên khóe miệng vào.

Trong đôi mắt Niệm Niệm phủ một tầng hơi nước trong suốt, trông cô bé vô cùng ấm ức: “Dì nhỏ Mạt Mạt nói Niệm Niệm là rác rưởi không ai cần, là sao chổi, còn nói Niệm Niệm khắc c.h.ế.t cha… Hức… Niệm Niệm không khắc c.h.ế.t cha mà, cha chưa có chết…”

Cô bé rơi nước mắt lã chã, khóc tới mức trái tim của người ta cũng muốn tan nát theo.

Bạch Du kéo cô bé vào trong lòng: “Niệm Niệm nói đúng, cha cháu chưa chết, cha cháu chỉ tới nơi khác để làm việc thôi, sau khi kiếm được tiền thì cha cháu sẽ quay trở về, mua bánh kẹo đồ ngon và quần áo đẹp đẽ để tặng cho Niệm Niệm.”

Loading...