Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 483

Cập nhật lúc: 2025-03-28 06:33:33
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật là lợi hại!

Thư ký Chương vội cho xưởng in in thêm, in thêm năm trăm bản, không, in thêm một nghìn bản!

Ông ấy thấy với sự nhiệt tình của mọi người đối với Liên Hoàn Họa thì in thêm một nghìn bản chắc chắn cũng bán được.

Còn Bạch Du là chủ quản, tiền lương tháng đó của cô được thưởng thêm tám mươi đồng, thợ cả Ngũ cũng được thưởng thêm ba mươi đồng, hai người còn được tòa soạn thưởng cho mỗi người một chiếc cốc tráng men.

Tính ra tháng đầu tiên Bạch Du làm chủ quản dự án xóa nạn mù chữ, tiền lương là một trăm ba mươi đồng.

Điều này khiến những người khác ghen tị đỏ cả mắt.

Đặc biệt là Ngụy Quang Tông, mắt đỏ như mắt thỏ.

Mặc dù trong lòng Bạch Du rất vui nhưng không ăn mừng ngay, cô định đợi bà nội và Niệm Niệm đến rồi cùng ăn mừng.

Tối hôm đó, Bạch Du thấy hơi khó chịu nên đi ngủ sớm.

Không biết qua bao lâu, bên ngoài chợt truyền đến tiếng gõ cửa gấp gáp.

Sấm chớp như một thanh kiếm sắc bén xé toạc bầu trời, tiếng sấm trầm đục đánh thức Bạch Du từ trong giấc ngủ, cô mở mắt nhìn người bên cạnh thì thấy Giang Lâm ngồi bật dậy, cầm chiếc quần bên cạnh mặc vào.

Bạch Du nhìn ra ngoài: "Trời mưa rồi à? Anh định ra ngoài sao?"

Giang Lâm thắt dây lưng, khoác áo khoác: "Có người gõ cửa ở dưới, anh xuống xem."

Bạch Du ngẩn người, dựng tai lắng nghe nhưng bên ngoài mưa to, sấm chớp đùng đoàng, không trách Giang Lâm nói thính lực của anh rất tốt, cô căn bản không nghe thấy tiếng động nào khác.

Giang Lâm vỗ vai cô: "Em ngủ đi, anh xuống một lát rồi lên."

TBC

Nói xong anh quay người xuống lầu.

Bạch Du nằm lại trên giường nhưng nghĩ đến mấy con gà không biết có bị mưa tạt không, Kem còn nhỏ như vậy chắc sẽ rất sợ sấm chớp, cô suy nghĩ một lúc rồi đứng dậy xuống giường, khoác áo khoác chuẩn bị xuống xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-483.html.]

Trời mưa nên nhiệt độ đột nhiên giảm xuống, Bạch Du sắp ra khỏi cửa thì lại quay về thay một chiếc quần dày hơn, sau đó mới đi xuống.

Vừa xuống lầu, cô đã thấy Lâm Hướng Tuyết cũng bị đánh thức.

"Đêm muộn thế này, không biết ai gõ cửa." Lâm Hướng Tuyết tùy tiện khoác một chiếc áo khoác lên người, đột nhiên cô tái mặt: "Hay là hồn ma của Liên Tiểu Tiến về đòi mạng?"

Tính ra, hôm nay vừa đúng là ngày thứ bảy con trai thứ hai của nhà họ Liên mất tích, sóng biển lớn như vậy, Liên Tiểu Tiến chắc chắn không sống nổi, nói cách khác, hôm nay là ngày giỗ đầu của Liên Tiểu Tiến.

Bạch Du nổi hết cả da gà: "Đừng nói bậy."

Thực ra cô rất thương cảm cho Liên Tiểu Tiến, người gây tội là gia đình cậu ấy nhưng đến cuối cùng người phải chịu tội lại là cậu ấy, hơn nữa trong nhà không có mấy người thực sự đau buồn vì cậu ấy, nghĩ lại thật đáng thương.

Thực ra không chỉ Lâm Hướng Tuyết nghĩ đến chuyện hồn ma đòi mạng, những người xung quanh đều nghe thấy tiếng gõ cửa vào đêm khuya này, không ít người sợ đến nỗi không dám nhắm mắt.

Đặc biệt là Liên Gia Lệ, lúc này cô ta đang cuộn mình trong chăn, toàn thân run rẩy: "Anh hai, oan có đầu nợ có chủ, nếu anh muốn báo thù thì sang nhà bên tìm Lâm Hướng Tuyết, nếu không phải cô ta không chịu lấy anh, anh cũng không rơi xuống biển, em cũng không bị thương, anh muốn tìm thì cứ tìm cô ta đi!"

Kể từ khi xảy ra chuyện hôm đó, bây giờ cô ta đã trở thành chuột chạy qua đường, ở nhà không được chào đón, ra ngoài cũng bị người ta chỉ trỏ, anh trai cô ta còn từng muốn đuổi cô ta về quê, nếu cô ta không lấy cái c.h.ế.t ra uy h.i.ế.p thì giờ này đã bị đuổi đi rồi.

Mẹ cô ta cũng oán trách cô ta, nói cô ta hại c.h.ế.t anh hai, lại liên lụy đến anh cả, ngày nào cũng tỏ thái độ khó chịu với cô ta, trước đây ở nhà cô ta chỉ cần làm những việc nhẹ nhàng nhưng bây giờ giặt quần áo nấu cơm đều giao cho cô ta, giặt quần áo nhiều ngày như vậy khiến tay cô ta đã thô ráp đi rất nhiều.

Mấy ngày nay Lâm Hướng Tuyết với Cát Đại Xuyên lại kè kè với nhau như người yêu, Cát Đại Xuyên keo kiệt với bản thân như vậy nhưng ngày nào cũng mua đồ ăn sáng và kẹo sữa cho Lâm Hướng Tuyết khiến cô ta tức muốn chết.

Cô ta không cam tâm!

Cô ta, Liên Gia Lệ từ trước đến nay có bao giờ phải chịu ấm ức như vậy, một ngày nào đó, cô ta sẽ giành lại tất cả!

Giang Lâm nhanh chóng quay lại, sắc mặt nghiêm trọng, phía sau anh là một bóng người.

Đợi hai người đến gần, Bạch Du mới nhận ra người đi theo sau Giang Lâm là Phùng Chiêu Đệ.

Lúc này Phùng Chiêu Đệ ướt sũng từ đầu đến chân, tóc tai rối bù như ổ gà, mà cái sự rối này không phải do mưa gió làm, mà giống như bị người ta giật vậy, vì cô thấy bên trái đầu cô ấy có một mảng da đầu bị lộ ra, tóc trên đó rõ ràng là bị người ta giật mất.

Má trái cô ấy vừa đỏ vừa sưng, dưới ánh đèn có thể thấy rõ mấy vết hằn của bàn tay, quần áo trên người cô ấy còn dính đầy máu, trông thật chói mắt và kinh hoàng.

Loading...