Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 482

Cập nhật lúc: 2025-03-28 06:33:31
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt Thím Thành đỏ hoe, liên tục lấy tay áo lau nước mắt: "Đúng vậy, là con trai tôi, bức tranh này vẽ đẹp quá, giống hệt con trai tôi, trên này viết gì vậy, cậu đọc cho tôi nghe với."

Người đó nhanh chóng đọc cho bà ấy nghe, khi đọc đến đoạn xúc động cũng không nhịn được nghẹn ngào, thím Thành khóc không thành tiếng, vừa tự hào vừa đau buồn nhưng phần tự hào nhiều hơn.

Sau lần xuất bản Liên Hoàn Họa này, mọi người sẽ nhớ đến sự hy sinh của con trai bà ấy nhiều hơn.

Sau khi con trai hy sinh, công xưởng và các ban ngành liên quan đều đã cấp tiền trợ cấp, cũng đã tuyên dương, con trai bà ấy cũng được công nhận là liệt sĩ, với tư cách là gia đình của liệt sĩ nên họ cũng được rất nhiều sự chăm sóc nhưng theo thời gian, mọi người ngày càng ít nhắc đến chuyện năm xưa, con trai bà ấy cũng dần bị mọi người lãng quên.

Lúc đầu, bà ấy vẫn thường nhắc đến con trai nhưng nhắc nhiều quá, người khác lại nghĩ bà ấy thích khoe khoang, ngày nào cũng nhắc đến chút công lao của con trai, được nhiều tiền trợ cấp như vậy mà vẫn không thỏa mãn, thật là tham lam.

Bà ấy đâu có không thỏa mãn, bà ấy chỉ mong mọi người có thể nhớ đến sự hy sinh của con trai mình, bà ấy không cần tiền trợ cấp gì cả, với tư cách là một người mẹ mất con, bà ấy chỉ đơn giản là mong mọi người có thể nhớ đến con trai mình nhưng mong muốn nhỏ nhoi đó lại bị người ta hiểu lầm, bà ấy vừa tức vừa buồn, sau đó không dám nói nữa.

Bây giờ đồng chí Bạch Du đã vẽ sự tích anh hùng của con trai bà ấy thành Liên Hoàn Họa, còn chuẩn bị phát hành rộng rãi, sau này mọi người nhìn thấy Liên Hoàn Họa sẽ nhớ đến con trai bà ấy.

Thím Thành cảm thấy rất an ủi, lau nước mắt nói: "Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ tham gia lớp xóa nạn mù chữ!"

Trước đây bà ấy thấy mình đã lớn tuổi thế này, học chữ cũng chẳng có ích gì, hơn nữa tuổi đã cao, trí nhớ không tốt, hôm nay học ngày mai quên nên bà ấy chỉ đến lớp xóa nạn mù chữ một ngày rồi không đi nữa.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, con trai bà ấy được vẽ trong Liên Hoàn Họa, mặc dù vừa nãy có người đọc chữ trên đó cho bà ấy nghe nhưng bà ấy không nhớ được, đó là lý do bà ấy muốn tự học những chữ trên đó, sau này có thể thỉnh thoảng lấy ra xem.

"Ngoài ra, tôi muốn đặt mười bản, không, tôi muốn đặt mười lăm bản kỳ Liên Hoàn Họa này!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-482.html.]

Ngoài việc để lại ở nhà, bà ấy còn muốn tặng một số cho họ hàng để có nhiều người nhớ đến con trai bà ấy hơn nữa!

Những chuyện tương tự cũng xảy ra với hai gia đình kia.

Trong đó, cha của Hồ Diệu hào phóng hơn, một hơi đặt luôn hai mươi bản, một là vì kinh tế gia đình ông ấy khá giả, một quyển Liên Hoàn Họa có giá sáu hào năm xu, hai mươi bản là mười ba đồng nhưng nhà ông ấy có ba người làm công nhân, tiền lương gộp lại trong một tháng hơn một trăm đồng nên ông ấy có thể chi trả được số tiền này, hai là vì ông ấy có nhiều họ hàng, ông ấy còn lo hai mươi bản này đến lúc đó còn không đủ chia.

Ba gia đình đặt liền năm mươi bản, mặc dù những công nhân khác thấy Liên Hoàn Họa không rẻ nhưng người trong tranh là đồng nghiệp của họ, địa điểm lại là công xưởng của họ, điều này khiến họ cảm thấy rất thân thiết, quan trọng hơn là Liên Hoàn Họa vẽ quá đẹp, sống động như thật, đừng nói đến trẻ con, ngay cả người lớn như họ cũng muốn xem nên phần lớn mọi người đều sẵn sàng bỏ tiền ra đặt một hoặc hai bản.

Ban đầu, quản đốc Lâm "sư tử đại khai khẩu*" đặt một trăm bản, sau chuyện này ông ấy có hơi hối hận, ông ấy thấy mình hơi mạo hiểm, nếu mọi người không mua thì ông ấy sẽ lỗ.

*Sư tử đại khai khẩu (狮子大开口): Công phu sư tử ngoạm, cắn một phát được cả miếng to. Đại khái mang ý nghĩa là rất tốn tiền.

TBC

Ai ngờ sự nhiệt tình của mọi người vượt ngoài sức tưởng tượng của ông ấy, ba gia đình đã tiêu thụ mất một nửa, còn tám mươi phần trăm công nhân cũng đặt một đến hai bản, tính ra thì có tới hơn ba trăm bản!

Điều khiến ông ấy vừa ngạc nhiên vừa vui mừng hơn là không ít người kêu gào mở lại lớp xóa nạn mù chữ, họ muốn đi học nhưng yêu cầu là trước tiên phải học những chữ trong Liên Hoàn Họa, họ muốn tự mình xem Liên Hoàn Họa.

Quản đốc Lâm rất vui mừng, mặc dù sản xuất mới là việc tất yếu nhưng nếu làm tốt việc xóa nạn mù chữ thì đó cũng là công lao của ông ấy!

Nghĩ đến đây, ông ấy vội vàng cho người đến tòa soạn thông báo cho Bạch Du, xưởng đóng hộp của họ muốn đặt thêm, đặt bốn trăm bản, không, năm trăm bản!

Thư ký Chương cũng giống như quản đốc Lâm, lo Liên Hoàn Họa không bán được nên cẩn thận một chút, cho in năm trăm bản, ai ngờ một xưởng đóng hộp lại muốn năm trăm bản!

Loading...