Nhưng đồng chí Bạch là một cô gái chưa đến hai mươi tuổi, lại có thể nói chuyện từ tốn trước mặt ông ấy, thậm chí còn dám đưa ra đề nghị với ông ấy, quả không hổ danh là người trẻ được thư ký Chương khen ngợi là "măng mọc quá tre".
Bạch Du nhìn khuôn mặt ngăm đen nghiêm túc của quản đốc Lâm, nói tiếp: "Ngài xem bìa Liên Hoàn Họa này, xưởng đóng hộp của các ngài là tập một, tuyển tập [Anh Hùng Đời Thường] này tôi định làm mười tập, tôi thấy in ấn hàng loạt có lẽ sẽ đạt được mục đích tuyên truyền giáo dục yêu nước nhưng tác dụng xóa nạn mù chữ thì không nhiều, Ngoài Liên Hoàn Họa, sau này chúng tôi còn có các hoạt động khác, xưởng đóng hộp là đơn vị đầu tiên trong tập [Anh Hùng Dân Thường], cũng là mở đầu của dự án xóa nạn mù chữ, tôi mong muốn được hợp tác lâu dài với xưởng đóng hộp, càng mong nhận được sự ủng hộ của quản đốc Lâm…"
"Cho nên quản đốc Lâm có thể cân nhắc đặt hàng các tập [Anh Hùng Dân Thường], giống như xưởng đặt báo vậy."
TBC
Hiện tại, một tờ báo có giá từ hai đến năm xu, phần lớn người dân rất ít khi đặt mua báo, việc bán báo chủ yếu vẫn dựa vào xưởng, đơn vị và phòng ban đặt mua. Nếu xưởng đóng hộp chịu ký hợp đồng đăng ký đặt mua các tập Liên Hoàn Họa thì sẽ có tác dụng rất lớn đối với hoạt động tiếp theo của cô.
Có nhiều lúc con người sẽ chạy theo phong trào, mọi người đều muốn tiên phong nhưng lại không muốn trở thành người đầu tiên, vì vậy trước khi đến các xưởng khác, cô cần phải giành được sự ủng hộ của ít nhất một công xưởng.
Lời nói vừa dứt, căn phòng trở nên yên tĩnh.
Quản đốc Lâm không nói được cũng không nói không, chỉ cầm chiếc cốc tráng men trước mặt lên, dùng nắp cạo sạch lá trà trên đó rồi chầm chậm uống một ngụm.
Trong văn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Người bình thường khi gặp phải tình huống này có thể sẽ lo lắng đến mức đứng ngồi không yên nhưng Bạch Du thì không, cô vẫn ngồi thẳng lưng, biểu cảm trên khuôn mặt không hề thay đổi.
Quản đốc Lâm nhìn thấy phản ứng của cô, trong lòng khen ngợi nhưng miệng lại hỏi: "Chẳng lẽ đồng chí Bạch không sợ tôi từ chối sao?"
Bạch Du cười, nói: "Nói không sợ là nói dối, chỉ là tôi nghĩ, quản đốc Lâm sẽ đưa ra quyết định sáng suốt nhất, mà dự án này của tôi rõ ràng có tác dụng một công đôi việc đối với công xưởng, tôi tin rằng quản đốc Lâm sẽ không từ chối một việc tốt như vậy, nếu không may quản đốc Lâm thực sự từ chối, tôi cũng không mất mát gì, không làm được thì đến xưởng khác tiếp tục cố gắng thôi."
Quản đốc Lâm rất thích vẻ ngoài thản nhiên và tự tin của cô: "Ngày nào đó đồng chí Bạch không muốn làm ở tòa soạn nữa, có thể đến xưởng đóng hộp của chúng tôi, xưởng đóng hộp của chúng tôi luôn chào đón cô."
Bạch Du thấy quản đốc Lâm là một người rất thú vị, thế mà lại đào góc tường ngay tại chỗ: "Nếu thực sự có ngày đó, tôi chắc chắn sẽ ưu tiên cân nhắc xưởng đóng hộp."
Quản đốc Lâm cười ha ha, nụ cười này khiến ông ấy trông dữ tợn hơn: "Được, chỉ cần đồng chí Bạch nói vậy thì xưởng đóng hộp chúng tôi sẽ đặt trước năm kỳ Liên Hoàn Họa của tuyển tập [Anh Hùng Đời Thường] này, mỗi kỳ một trăm bản."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-469.html.]
Mặc dù không đặt hàng toàn bộ các tập nhưng mỗi kỳ một trăm bản, đây là một khách hàng lớn!
Bạch Du đứng dậy, cúi chào: "Cảm ơn quản đốc Lâm, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."
Quản đốc Lâm cũng đứng dậy: "Cố gắng làm tốt, đồng chí Bạch, tôi rất coi trọng cô!"
"Cảm ơn quản đốc Lâm."
Bạch Du hớn hở đi ra khỏi xưởng đóng hộp, nếu sau lưng có đuôi thì lúc này đuôi của cô đã vểnh lên tận trời.
Thư ký Chương nghĩ Bạch Du sẽ thành công nhưng ông ấy không ngờ Bạch Du lại thành công đến vậy.
Ông ấy nhìn vào hợp đồng mà Bạch Du mang về, cười đến nỗi nếp nhăn trên mặt hiện rõ: "Tốt, đồng chí Bạch, cô làm rất tốt, đây chính là khởi đầu tốt lành, có thể sắp xếp người in tập một [Anh Hùng Đời Thường] rồi, phiên bản đầu tiên in năm trăm bản là được."
Ban đầu ông ấy tưởng rằng ngay cả khi xưởng đóng hộp có đặt hàng thì cũng chỉ đặt nhiều nhất là hai mươi ba mươi bản, không ngờ lại đặt một trăm bản, không biết Bạch Du đã thuyết phục ông Lâm mặt đen đó bằng cách nào.
"Được."
Thực ra Bạch Du thấy in năm trăm bản hơi í,t nhưng cô suy nghĩ một chút rồi thôi không nói nữa.
Nếu đến lúc đó bán hết thì sẽ thuận tiện tiến hành tiếp thị kiểu đói, thứ không có được sẽ càng thơm.
Thư ký Chương: "Đồng chí Bạch, tôi rất tin tưởng cô, chắc chắn phải làm tốt dự án này!"
Bạch Du: "Tôi biết rồi, tôi chắc chắn sẽ làm tốt dự án này!"
Trở lại văn phòng, Bạch Du báo tin vui cho thợ cả Ngũ.
Thợ cả Ngũ rõ ràng bình tĩnh hơn thư ký Chương nhiều: "Với năng lực của đồng chí Bạch thì một trăm bản này chỉ là khởi đầu, sau này chắc chắn sẽ có nhiều công xưởng hợp tác và đặt mua hơn."