Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 446

Cập nhật lúc: 2025-03-27 21:13:27
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trùng hợp thay, chuyện này cũng xảy ra ở nhà họ La.

Ông La bảo con trai út La Hoằng Huân đi vào phòng sách lấy cái hộp nhỏ ra đây, sau đó ông ấy cầm chìa khóa mở hộp ra, lấy từ trong hộp ra một cái đồng hồ bỏ túi, một cái khóa bình an bằng vàng đưa cho con trai út rồi dặn dò: “Con cho người cầm mấy cái này đến đảo Quỳnh Châu đưa cho cháu ngoại gái của ba nhé.”

La Hoằng Huân thấy mà ghen tị. Hồi con trai anh ấy mới sinh, ba anh ấy cũng không tặng cho mấy món đồ tốt tới mức này. Giờ con của Giang Lâm còn chưa chào đời mà ông ấy đã lôi ra bao nhiêu đồ quý hiếm thế này. Đây là muốn anh ấy ghen tị hay để anh ấy ghen tị đây?

La Hoằng Huân: “Ba à, giờ vợ của Giang Lâm mới mang thai chưa tới hai tháng, đâu có biết là trai hay gái đâu. Nhỡ cũng giống như con, sinh con trai thì làm sao ?”

Anh ấy vừa mới dứt lời thì đã bị bà La mắng cho trận: “Cái miệng thối tha! Chắc chắn cái thai trong bụng vợ Giang Lâm là con gái, miệng thối không linh, miệng thối không linh!”

Vừa nói bà ấy vừa “phì phì” mấy tiếng, chân đạp vài cái, diễn trọn một màn phong kiến lạc hậu.

La Hoằng Huân chua ê cả răng: “Sao miệng con lại thối chứ, đây hoàn toàn là sự thật mà. Ba mẹ đừng có vui mừng quá sớm. Mấy cái này cứ từ từ, nếu đẻ ra cháu gái thật thì khi đó đưa cũng chưa muộn.”

Ông La cầm cây gậy đánh anh ấy cái bộp: “Bản thân mình không đẻ được con gái còn độc mồm bảo Giang Lâm cũng giống con à. Cái thằng ranh con này, từ bé tới giờ toàn xấu tính thôi nhé!”

La Hoằng Huân: “…”

Giờ giới tính con của Giang Lâm còn chưa được xác định mà hai ông bà đã thiên vị ra mặt như thế này rồi, nhỡ Giang Lâm mà có con gái thật thì sau này anh ấy còn địa vị gì trong cái nhà này nữa?

Nghĩ tới đây, La Hoằng Huân cũng không để ý tới hai ông bà nữa, nắm tay vợ dắt vào trong phòng.

Phương Mỹ khó hiểu: “Trời còn sớm mà sao chưa gì anh đã kéo em về phòng?”

La Hoằng Huân nói với vẻ mặt vô cùng đứng đắn: “Sinh con! À không phải, phải là sinh con gái, chúng mình mau sinh con gái thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-446.html.]

Phương Mỹ: “…”

Ở Thiên Tân.

Bà Bạch cũng đang sắp xếp lại đống đồ bổ mới mua, ít tã lót cùng với quần áo trẻ em để lát nữa đóng gói lại rồi gửi tới đảo Quỳnh Châu.

Nhưng khi bà cầm cái áo khoác quân đội lên thì lại thấy lớp lót hơi phồng lên khác lạ.

Bà vội cầm lên vuốt thử, đúng là bị cộm lên, bà có vuốt thế nào cũng không phẳng được, chắc chắn là bên trong có cất cái gì đó.

Thế là bà Bạch vội đi lấy cái kéo, cẩn thận cắt lớp áo lót, móc thứ bên trong ra.

Lúc này bà mới phát hiện thứ bên trong là một phong thư cùng với ba trăm đồng.

TBC

Bà không để ý tới số tiền này, mở phong thư ra nhìn, càng đọc thì khóe mắt lại càng đỏ bừng.

Thư với tiền đều là Bạch Du để lại cho bà, sợ bà không nhận nên mới giấu nó vào trong lớp lót của áo khoác. Tiền này để bà mua chút đồ bồi bổ cho mình, còn lại thì cầm lấy phòng thân.

Bạch Phi Lễ đến trường học đón con trai cùng với Niệm Niệm, về nhà thấy mẹ già nước mắt đầy mặt thì sợ tới mức tim như nhảy vọt ra ngoài: “Mẹ ơi, mẹ sao thế này? Bên thủ đô xảy ra chuyện gì sao ạ?”

Bà Bạch “hừ” hai tiếng: “Đừng có mà nói linh tinh! Bên đó không xảy ra chuyện gì cả. Chỉ là mẹ mới phát hiện ra Bạch Du giấu trong áo khoác của mẹ một bức thư cùng với một số tiền lớn. Con bé này từ bé tới giờ lúc nào cũng thân thiết như thế.”

Bạch Phi Lễ: “…”

Rõ ràng Bạch Du từng có khoảng thời gian không vừa mắt bọn họ, chỉ chịu nghe lời người mẹ hồ đồ của con bé cơ mà.

Nhưng mà hiển nhiên là bà Bạch không nhớ ra chuyện này, mà có nhớ thì cũng không thấy Bạch Du sai.

Loading...