Thím Liên đưa đôi bàn tay đầy vết tê cóng và gió sương cho Bạch Du xem.
Bạch Du cau mày: “Bàn tay của thím chắc đã chịu không ít khổ sở.”
Nhiều người chê đảo Quỳnh Châu ở đây hẻo lánh, không tiện bằng mấy thành phố lớn nhưng so với vùng Tây Bắc Nội Mông thì cuộc sống ở đây thực sự đã rất tốt rồi, cô từng nghe một thanh niên trí thức xuống nông thôn ở đó kể lại, ở đó nước rất khó kiếm, nửa tháng một tháng không tắm là chuyện bình thường, mùa đông thì còn đỡ, mùa hè nóng lên cảm thấy cả người đều hôi hám.
“Đúng vậy.”
TBC
Thím Liên không biết là do nhịn quá lâu hay vốn là người hướng ngoại mà cô ấy kéo Bạch Du nói chuyện càng lúc càng hăng say.
Trong câu chuyện của cô ấy, Bạch Du biết được thím Liên theo người con trai lớn là Liên Đại Hữu đến đây, Liên Đại Hữu năm nay hai mươi lăm tuổi, đã cưới vợ, vợ anh ta sinh được một cô con gái, năm nay năm tuổi, giữa chừng cũng đã mang thai hai lần nhưng thai yếu nên đều bị sảy, gần đây vợ anh ta lại mang thai, thời gian gần bằng Bạch Du, cũng khoảng hơn một tháng.
Người con trai ngốc nghếch bên cạnh thím Liên là con thứ hai trong nhà, hồi nhỏ vì thím Liên sơ suất nên để con bị sốt cao làm hỏng cả não nên bà ấy rất áy náy, cũng chiều chuộng đứa con trai út nhiều hơn, nuôi dưỡng cậu ấy cho thói quen xấu cứ không vui là nằm lăn ra đất.
Thím Liên còn có hai cô con gái, cô con gái lớn đã lấy chồng, cô con gái út năm nay mười tám tuổi, vẫn chưa lấy chồng, cũng chưa có đối tượng và cũng theo quân đội đến đây.
Thím Liên quá nhiệt tình kéo Bạch Du nói chuyện rất lâu, mãi đến khi trời dần tối, bà ấy mới luyến tiếc buông tha cho Bạch Du rồi kéo đứa con trai ngốc về nhà.
Bạch Du vừa buồn cười vừa bất lực, chỉ thấy đầu óc ong ong, trong đầu vẫn vang vọng giọng nói của thím Liên, cô quyết định lần sau gặp thím Liên vẫn nên tránh xa bà ấy thì hơn.
Thật sự là quá lắm mồm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-440.html.]
Vào phòng khách, vừa mở tủ lạnh ra cô đã thấy bên trong có một bát to đầy chân gà chua cay đã làm xong, móng gà đã được cắt bỏ cẩn thận, bên trong trộn với hành tây, rau mùi, ớt hiểm, hành lá và tỏi băm, thứ khiến cô ngạc nhiên nhất là còn có cả những lát chanh.
Ở Thủ đô thỉnh thoảng có thể thấy có người bán chanh nhưng khi đến đây cô vẫn chưa thấy bao giờ, cô cứ tưởng ở đây không bán, không ngờ Giang Lâm lại mua cho cô, thêm vài lát chanh vào ức gà chua cay sẽ ngon hơn, cũng có thể khử mùi tanh tốt hơn.
Nhìn thế này thì hẳn là ức gà này đã ướp cả một buổi chiều, giờ đã ngấm gia vị rồi, Bạch Du không kìm được vào bếp lấy đĩa và đũa gắp một miếng nếm thử.
Mùi vị thật không tệ.
Chân gà để lạnh rất dai, ăn rất ngon, ướp cũng rất ngấm gia vị, chua chua cay cay, ăn thật là đã.
Thực ra tốt nhất là nên lấy ra để một lúc, đợi không còn quá lạnh rồi ăn sẽ tốt hơn nhưng Bạch Du không kìm được mà liên tục gặm mười mấy miếng mới dừng lại.
Cô nhìn trời, đang thấy lạ vì sao tối thế này Lâm Hướng Tuyết vẫn chưa về thì cửa đã bị đẩy ra.
Lâm Hướng Tuyết dựng xe đạp xong, thấy cô thì thở phào một hơi nói: “Cậu biết nhà mới chuyển đến đối diện không?”
Bạch Du gật đầu: “Tớ biết, lúc tớ về thì gặp thím Liên ở đối diện, cậu thế này không phải là bị kéo đi nói chuyện cả buổi chứ?”
Lâm Hướng Tuyết trợn tròn mắt: “Chẳng lẽ cậu cũng vậy à?”
Bạch Du vừa buồn cười vừa gật đầu: “Nếu tớ không nói con trong bụng đói rồi thì thím ấy còn muốn kéo tớ nói tiếp đấy.”
Lâm Hướng Tuyết nhìn chân gà chua cay trên bàn thì vội chạy sang phòng bên lấy đĩa và đũa, vừa ăn vừa phàn nàn: “Nếu không phải con dâu thím ấy ra gọi vào ăn cơm thì chắc thím ấy còn muốn kéo tớ nói tiếp, lắm mồm quá, còn lắm mồm hơn cả bà hàng xóm nhà tớ nhưng nói đi cũng phải nói lại, đứa con trai út của thím ấy cũng đáng thương thật, một người bình thường lại bị sốt hỏng não.”