Bạch Du: “Trong nồi còn nhiều lắm, chị lấy về cho con chị ăn nhé.”
Chị Lôi vội xua tay: “Không cần không cần, sao có thể vừa ăn vừa lấy chứ! Nhưng nghĩ lại thì hai đứa không có người lớn giúp đỡ nhưng lại được tự do, dù sao không phải ai cũng có thể gặp được một bà mẹ chồng tốt, hồi chị mang thai anh trai Cẩu Đản, đã gần chín tháng rồi mà mẹ chồng chị vẫn bắt chị đi giặt quần áo ở giếng, mùa đông lạnh lắm, tay chị bị nẻ hết cả, giặt xong quần áo cho cả nhà là chị mệt đến mức không đứng dậy nổi, miệng giếng lại ẩm ướt trơn trượt, lúc đó nếu không phải chị nhanh tay bám vào cái guồng giếng thì chỉ sợ đã c.h.ế.t cả mẹ lẫn con rồi, sau khi sinh con, chị quyết định chắc chắn phải theo chồng, nếu không thì ly hôn.”
Bạch Du không ngờ chị Lôi cũng có lúc khó khăn như vậy: “Chị Lôi thật không dễ dàng.”
Chị Lôi thở dài: “Những chuyện không dễ dàng còn nhiều lắm, không nói đến mấy điều đau lòng đó nữa, em vẫn tốt hơn, không có người lớn quản, Tiểu Giang cũng là một người chồng tốt, em không biết những người nhà khác ghen tị với em thế nào đâu.”
Bạch Du nhìn Giang Lâm đang bê ván gỗ ở đầu vọng lâu, mỉm cười: “Em cũng thấy mình khá hạnh phúc.”
Chị Lôi lại nói thêm vài câu không đâu vào đâu nhưng sau khi ăn xong thì chị ấy về luôn, sợ mình làm chậm trễ giờ đi làm của Bạch Du.
Sau khi chị Lôi đi, Bạch Du thay quần áo, ăn một bát chè đậu đỏ và một cái bánh bao thịt, ăn xong đột nhiên cô rất thèm chân gà chua cay.
Giang Lâm để ý thấy biểu cảm của cô: “Sao vậy?”
Bạch Du xoa bụng phẳng lì, có hơi ngượng ngùng nói: “Con bé thèm ăn, nói là muốn ăn chân gà chua cay.”
Trong mắt Giang Lâm thoáng hiện ý cười: “Trưa nay anh nhờ đầu bếp Diêu mua ít chân gà tươi, tối em về anh làm cho em ăn.”
Bạch Du nhìn anh: “Được.”
Nói rồi, cô tiến lại gần hôn lên mặt anh một cái.
Đúng lúc Lâm Hướng Tuyết đi vào bếp thì thấy cảnh này, cô ấy ngây người rồi lập tức quay người đi ra ngoài: “Mắt tớ đột nhiên mù rồi, tớ không thấy gì cả.”
Bạch Du: "..."
Giang Lâm còn muốn đưa cô đi làm nhưng bị Bạch Du từ chối.
Ngoài việc hôm qua ngửi thấy mùi tanh mà nôn ra thì cô không có triệu chứng khó chịu nào khác, cô không muốn mình bị đối xử như búp bê sứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-436.html.]
Bên Giang Lâm công việc đúng là bận, ăn sáng xong là đi luôn.
Lâm Hướng Tuyết vẫn là lần đầu tiên thấy Bạch Du và Giang Lâm có hành động thân mật như vậy, bây giờ Bạch Du lại còn mang thai, cô ấy phải cố gắng lấy bằng phát thanh viên, tranh thủ trở thành chính thức trước khi đứa bé ra đời, sau đó xin chuyển ra khỏi nhà.
Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa, cô ấy đã thấy Cát Đại Xuyên như một con gấu đứng chặn ở đó, trong đầu cô ấy lập tức hiện lên hình ảnh tối qua hai người chạm môi, mặt lập tức đỏ bừng: “Anh ở đây làm gì?”
TBC
Cát Đại Xuyên gãi đầu: “Tôi muốn đưa cô đi làm.”
Lâm Hướng Tuyết vòng qua anh ấy đẩy xe đạp ra khỏi ngưỡng cửa: “Không cần.”
Cát Đại Xuyên như một cái đuôi, đi theo cô ấy từng bước một: “Vậy hai chúng ta tính sao?”
Lâm Hướng Tuyết: “...”
Cát Đại Xuyên đỏ cả tai, tủi thân nói: “Tối qua cô hôn tôi, tôi mất trong trắng rồi, tôi thấy cô nên chịu trách nhiệm với tôi.”
Lâm Hướng Tuyết: “...”
Bạch Du đi đến cửa, vừa lúc nghe thấy cuộc đối thoại của hai người thì vội nói: “Tai tớ đột nhiên điếc rồi, tớ không nghe thấy gì cả, hai người cứ tiếp tục đi.”
Lâm Hướng Tuyết: “...”
Đi xa một đoạn, Bạch Du mới nhịn không được cười.
Xem ra chuyện tốt của hai người này sắp đến rồi.
Nhưng tối qua cô và Lâm Hướng Tuyết vẫn luôn ở bên nhau, cô ấy hôn Cát Đại Xuyên lúc nào?
Đến đơn vị, từ xa cô đã thấy Trình Phương đang nói chuyện với một người.
Trình Phương cũng thấy cô, còn vẫy tay với cô.
Đợi cô đến gần, cô ấy liền nắm tay cô giới thiệu: "Đây là chủ quản Lăng của ban tài vụ, trước đây khi dẫn cậu đi làm quen thì chủ quản Lăng lại không ở đây, sau đó mọi người lại bận rộn quên mất chuyện này, nhân cơ hội này cậu mau làm quen đi, đừng để sau này gặp trên đường mà không nhận ra.”