Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 423

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:30:48
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc bánh bao mới ra lò rất mềm, còn hơi nóng nhưng cô ấy thực sự hơi đói rồi, cắn một miếng khiến nước dùng thơm ngon đậm đà lập tức tràn ngập khoang miệng, còn suýt làm bỏng cả lưỡi nhưng hương vị ngon đến mức khiến cô ấy muốn khóc.

Còn sống thật tốt quá.

Cô ấy quay đầu nhìn Cát Đại Xuyên đang ngồi bên cạnh gọt vỏ táo cho mình, ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào khuôn mặt anh ấy khiến anh ấy trông đẹp trai hơn hẳn.

Phòng bệnh rất yên tĩnh nhưng không hiểu sao, cô ấy không còn cảm thấy cô đơn và buồn bã nữa.

Đến khi Bạch Du quay lại, Lâm Hướng Tuyết đã được Cát Đại Xuyên cho ăn no, không thể ăn thêm gì nữa.

Bạch Du không biết hai người có ý gì nhưng cô vẫn không hỏi.

Mặc dù Cát Đại Xuyên có lòng muốn chăm sóc Lâm Hướng Tuyết nhưng hai người không có danh phận, chỉ là quan hệ đối tượng, cũng không thể để anh ấy chăm sóc Lâm Hướng Tuyết, nên trong những ngày tiếp theo Bạch Du sẽ ở lại bệnh viện để chăm sóc cô ấy.

Về phần Giang Lâm, anh phải phối hợp thẩm vấn Tề Diệp Chu và Ôn Tĩnh Uyển cùng những người khác, trong những ngày tới cũng sẽ không về nhà.

Bạch Du về nhà cho gà ăn, lại dỗ dành Bánh Khoai Tây dặn nó phải trông nhà cẩn thận, sau đó mang phần canh xương và lòng lợn kho còn lại đến cho Giang Lâm.

Giang Lâm biết cô sẽ đến bệnh viện để chăm sóc, ngược lại còn yên tâm hơn: “Đừng tiết kiệm tiền, xin thêm một chiếc giường ở bệnh viện, có thể anh phải mất hai ba ngày mới về được.”

Hai người ở bên ngoài, không tiện làm những hành động quá thân mật, Bạch Du đưa đồ cho anh, ngẩng đầu nhìn anh đầy mong đợi: “Em kho lòng lợn và canh xương, anh và đồng đội cùng ăn nhé, nếu ngày kia anh chưa về, em sẽ mang thêm rượu nếp ngọt đến cho anh, anh muốn ăn ngọt hay nhạt một chút?”

Giang Lâm cúi mắt nhìn cô, đôi mắt trong veo của cô đầy vẻ lưu luyến.

Trái tim anh bỗng mềm nhũn, khi nhận đồ anh khẽ móc vào lòng bàn tay cô: “Nhạt một chút.”

Bạch Du sững sốt.

Vừa rồi có phải cô tưởng tượng không?

Giang Lâm thật sự đã móc vào lòng bàn tay cô, hay là anh vô tình chạm vào thôi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-423.html.]

Cô chớp mắt, nghi ngờ nhìn anh nhưng anh lại tỏ ra bình tĩnh, như thể vừa rồi thực sự chỉ là ảo giác của cô.

Có người thò đầu vào phòng thẩm vấn, Bạch Du cũng không tiện ở lại quá lâu: “Vậy em về bệnh viện đây.”

Giang Lâm nhìn cô: “Ừm, hai ngày nay trời chuyển lạnh rồi, tối đừng đạp chăn.”

Bạch Du chu môi, nhỏ giọng: “Em không phải trẻ con ba tuổi, em mới không đạp chăn.”

Giang Lâm nhìn cô cười: “Về đi.”

Bạch Du đáp một tiếng, quay người đi về, đi được một đoạn thì cô quay đầu lại rồi thấy Giang Lâm vẫn đứng ở chỗ cũ, mắt vẫn nhìn cô.

Cảm giác như được ai đó cho ăn một quả táo tàu.

Lòng Bạch Du ngọt ngào, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn đôi phần.

Những đồng chí trong phòng thẩm vấn đã sớm thèm chảy nước miếng vì mùi thơm từ bên ngoài nhưng Giang Lâm vẫn chưa vào, mọi người đành thỉnh thoảng đi ngang qua cửa, dùng cách này để nhắc nhở hai người đã gần xong rồi.

Lúc này cuối cùng cũng đợi được Giang Lâm vào, có người không nhịn được chạy đến giật lấy đồ trong tay anh.

Nắp nồi vừa mở ra, chỉ thấy nước luộc ruột già đầy ắp, bóng dầu, hương thơm lập tức tràn ngập khắp phòng.

“Thơm quá! Đây mà là ruột già lợn sao!”

“Ruột già lợn do vợ nhà tôi làm có mùi hôi lắm, bình thường tôi không thích ăn thứ này lắm, nhưng ruột già lợn do vợ phó đoàn Giang làm lại không hề hôi chút nào.”

Mọi người háo hức đến, tôi gắp một đũa, anh gắp một đũa, ăn vào miệng, thơm ngon không chê vào đâu được.

TBC

Ruột già lợn hầm nhừ, mùi nước luộc thấm vào từng miếng thịt, thịt núng nính, mềm mại nhưng không mất độ dai.

Nước luộc ruột già lợn chan lên cơm, trộn đều, dù không cần thức ăn cũng có thể ăn được hai bát lớn, thật là ngon.

Loading...