“Vợ...”
Người đàn ông kia vào phòng rồi cứ nói liên hồi, tuy giọng nói không lớn nhưng nghe rất chói tai khiến cô gái độc thân còn chưa có người yêu như cô ấy nghe rất khó chịu.
TBC
Người phụ nữ kia thấy cô ấy ngồi một mình, còn quan tâm hỏi: “Đồng chí nữ, sao cô lại ngồi một mình thế, người đàn ông của cô đâu?”
Lâm Hướng Tuyết: “Tôi vẫn chưa kết hôn, không có người đàn ông.”
Người phụ nữ: “Thật là xin lỗi, tôi còn tưởng cô đã hôn rồi, thế người nhà của cô và đối tượng đâu?”
Lâm Hướng Tuyết: “Người nhà của tôi không ở đây, tôi cũng chưa có đối tượng.”
Người phụ nữ: “...”
Hai vợ chồng cũng có vẻ thấy hơi ngượng ngùng, họ cười gượng với cô rồi không nói gì nữa.
Người đàn ông ngồi bên giường, ân cần xoa bóp bắp chân cho người phụ nữ, người phụ nữ thì ăn quýt, thỉnh thoảng lại nhét một múi vào miệng người đàn ông, xung quanh hai người tỏa ra mùi chua chua ngọt ngọt của tình yêu.
Khiến cho người ta chua chát.
Lâm Hướng Tuyết vốn cũng thấy mình chẳng đáng thương đâu, nhưng khi so sánh như vậy, đột nhiên cô ấy thấy mình cô đơn lẻ bóng, đáng thương vô cùng.
Cô ấy nhớ Bạch Du, lại càng nhớ gia đình hơn.
Ông nội, còn cả cha mẹ cô ấy nữa nếu họ biết cô ấy bị thương, chắc chắn sẽ đến ngay trong ngày để đưa cô ấy về Thủ đô.
Nhưng cô ấy nhớ họ thật, từ nhỏ đến lớn, cô ấy chưa từng xa họ lâu như vậy.
Cô ấy giơ tay lên lén lau nước mắt rơi xuống, sợ bị hai vợ chồng bên cạnh phát hiện.
Ngay lúc này, cửa phòng bệnh “Két” một tiếng bị đẩy ra.
Lâm Hướng Tuyết còn tưởng là y tá đến, nào ngờ nhìn lại, rồi ngây người.
Cát Đại Xuyên tay xách một túi hoa quả và một hộp sữa mạch nha, tay kia xách hộp giữ nhiệt, đầu đầy mồ hôi đi tới: “Cô thế nào rồi? Đầu còn đau không?”
Anh ấy bắt được Tề Diệp Chu và Đinh Dược, mới nghe nói Lâm Hướng Tuyết bị Ôn Tĩnh Uyển đánh vỡ đầu, thế là anh ấy vội vàng đến cung tiêu xã mua đồ nhưng cung tiêu xã không còn sữa mạch, nên anh phải mua hộp này từ đồng đội, lại sợ cô ấy chưa ăn gì nên lại nhờ đầu bếp Diêu giúp làm mì và bánh bao.
Vì vậy lúc này anh ấy mới đến được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-422.html.]
Vốn dĩ Lâm Hướng Tuyết đã không khóc nữa nhưng nghe anh ấy nói vậy, không hiểu sao, mũi cô ấy cay cay, nước mắt “tách” một cái đã chảy xuống như đứa trẻ chịu nhiều ấm ức.
Cát Đại Xuyên hoảng hốt đặt đồ lên bàn: “Cô đau ở đâu? Có phải đau đầu không, cô cố chịu một chút, tôi đi gọi bác sĩ đến ngay.”
Nói xong anh ấy định quay người chạy ra ngoài nhưng bị Lâm Hướng Tuyết nắm lấy tay.
Một luồng điện từ chỗ chạm nhau chạy khắp người khiến cả hai đều ngây người.
Lâm Hướng Tuyết buông tay trước, có hơi ngượng ngùng nói: “Không cần gọi bác sĩ, tôi không sao.”
Thực ra cô ấy cũng không biết tại sao mình lại khóc, bây giờ nghĩ lại có chút ngượng.
Tai Cát Đại Xuyên đỏ lên, tim đập nhanh hơn: “Cô thật sự không sao chứ? Thật sự không cần tôi gọi bác sĩ đến sao?”
Lâm Hướng Tuyết ừ một tiếng, không dám nhìn vào mắt anh ấy.
Vì vậy, tiếp theo phòng bệnh trở nên như thế này.
“Tôi nhờ đầu bếp Diêu làm mì xào cho cô, bây giờ cô có đói bụng không, có muốn ăn một chút không?”
“Có.”
“Còn có bánh bao này mới ra lò, cô có muốn nếm thử một chút không.”
“Có.”
“Cô có khát nước không, tôi pha ly sữa mạch cho cô uống được không?”
“Được.”
“Cô có muốn ăn trái cây không, tôi gọt vỏ cho cô.”
“Được.”
Trước đây, Lâm Hướng Tuyết còn ngưỡng mộ đôi vợ chồng trẻ nhà bên, giờ thì vận may xoay vần, đến lượt đôi vợ chồng trẻ kia ngưỡng mộ cô ấy.
Dù sao thì họ cũng không mua nổi táo, càng không mua nổi sữa mạch nha.
Nhưng mà, vừa rồi chẳng phải đồng chí nữ kia còn nói là mình không có người yêu sao? Chẳng lẽ đây là người nhà của cô ấy? Lâm Hướng Tuyết không để ý đến ánh mắt của đôi vợ chồng trẻ nhà bên, cô ấy mở hộp cơm ra, chỉ thấy bên trong là một bát mì thịt kho tàu nóng hổi, nước dùng đỏ au, trên sợi mì còn có một quả trứng ốp la mềm mại, xung quanh rắc hành lá, hơi nóng bốc lên cùng mùi thơm.