Chị Lôi ở quê là cao thủ trồng trọt, nhà chị ấy cũng trồng rau, vậy nên tuần trước Bạch Du đã hỏi chị ấy rất kỹ, loại rau nào phù hợp với khí hậu bên này, cũng hỏi rõ về nhiệt độ, ánh sáng và các vấn đề khác, ghi chép từng thứ vào sổ.
Hạt giống cũng là chị Lôi dẫn cô đi mua ở trạm hạt giống, tuần trước cô đã bắt đầu ủ hạt giống, giờ hầu hết chúng đã nảy mầm, ví dụ như rau diếp nảy mầm nhanh hơn, đã mọc ra mấy lá, chị Lôi nói như vậy là có thể trồng xuống đất được rồi.
Cô chọn các loại rau như cà chua, cà tím, dưa chuột, rau diếp, còn có cả tỏi tây và hẹ.
Cô không dùng hạt giống hẹ mà trực tiếp mua gốc hẹ, như vậy sẽ mọc nhanh hơn một chút, chưa đầy một tháng là có thể cắt hẹ được rồi.
Nghĩ đến hẹ non, Bạch Du nghĩ đến sủi cảo hẹ, bánh hẹ, bánh nướng hẹ, đủ loại cách chế biến hẹ mà Giang Khải không thích ăn, cô đều thích.
Nghĩ lại kiếp trước đúng là ngốc, vậy mà lại vì một người đàn ông mà từ bỏ món hẹ ngon như vậy.
Hai người vừa mới trồng hết các loại cây con xong thì nghe thấy tiếng nói chuyện từ bên ngoài truyền đến…
"Phó đoàn Đinh thật sự sắp kết hôn rồi sao? Vợ chưa cưới của anh ấy là ai? Người ở đâu?"
"Nghe nói là người Giang Tô, còn là sinh viên đại học nữa."
"Không phải tôi khinh thường phó đoàn Đinh, phó đoàn Đinh mới chỉ tốt nghiệp tiểu học, sao sinh viên đại học lại có thể thích anh ấy được, huống hồ phó đoàn Đinh đã ba mươi hai tuổi rồi."
"Nói đến chuyện này tôi cũng thấy lạ, nghe nói vợ chưa cưới của phó đoàn Đinh không chỉ học vấn cao mà còn rất xinh đẹp, trước kia ở nơi khác còn là phát thanh viên nữa."
"Tôi càng không hiểu nổi, chẳng lẽ cô gái này trước đây đã từng kết hôn, lần này là tái hôn?"
"Không phải, chưa từng kết hôn, nghe nói mới chỉ hơn hai mươi tuổi."
"Chậc chậc, phó đoàn Đinh đúng là gặp may rồi, một cô vợ tốt như vậy mà anh ấy cũng nhặt được..."
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-360.html.]
Tiếng bàn tán ngày càng xa, Bạch Du nghe thấy đối phương nói "người Giang Tô" thì nghĩ ngay đến Ôn Tĩnh Uyển, nhưng rất nhanh sau đó cô lại thấy không thể nào có chuyện như vậy.
Ôn Tĩnh Uyển trẻ trung xinh đẹp, còn phó đoàn Đinh này đã ba mươi hai tuổi rồi, hơn nữa ngoài chiều cao ra thì có thể nói là chẳng có gì tốt, một người đàn ông như vậy không thể nào liên quan đến Ôn Tĩnh Uyển được.
Cô chỉ nghĩ một lúc rồi lập tức ném chuyện này ra sau đầu.
Đến trưa, chị Lôi mang đến một bó hẹ, đúng lúc hôm qua cô vừa đi hợp tác xã mua bột Phú Cường, Bạch Du nghĩ đến sủi cảo hẹ buổi sáng, vì vậy quyết định trưa nay sẽ gói sủi cảo ăn.
Sau khi gói sủi cảo xong, Bạch Du nhờ Lâm Hướng Tuyết giúp mang một ít cho chị Lôi, còn cô thì đích thân mang đến cho Tôn Tường Vy.
Một là để đáp lễ, hai là cô có một số vấn đề muốn hỏi Tôn Tường Vy.
Cô nghĩ từ đêm đến sáng, vẫn không nghĩ ra tại sao Giang Lâm không đụng vào cô.
Lâm Hướng Tuyết chưa từng yêu đương, vấn đề này đương nhiên không thể nói với cô ấy.
Chị Lôi cũng không được.
Chị Lôi là người nhiệt tình nhưng chị ấy không giữ được bí mật, bất cứ lời nào đến tai chị ấy thì cũng giống như đến đài phát thanh, rất nhanh sẽ truyền đến tai mọi người.
Trên đảo này cô không quen biết ai khác, nghĩ đi nghĩ lại, có vẻ như chỉ có Tôn Tường Vy đã kết hôn với Tạ Húc Đông là có thể trò chuyện được.
Tất nhiên, cô sẽ không hỏi ngay một vấn đề riêng tư như vậy, cô định thông qua đồ ăn để từ từ làm quen, sau khi quan sát và xác định miệng lưỡi cô ấy đáng tin rồi mới hỏi.
Tôn Tường Vy nhận được sủi cảo của Bạch Du, ngẩn người một lúc.
Cô ta không ngờ Bạch Du lại tặng sủi cảo cho cô ta, dù sao hôm qua Bạch Du chẳng thèm cười với cô ta lấy một lần, hơn nữa còn nhiều lần không muốn nhận đồ của cô ta, nếu cô ta không chạy nhanh thì chưa chắc đã tặng được những thứ đó.