Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 351

Cập nhật lúc: 2025-03-26 21:03:14
Lượt xem: 21

Giang Lâm ngẩng đầu nhìn anh ấy: "Cậu cũng kết hôn rồi, sao không thấy cậu khác gì?"

Tạ Húc Đông bị chặn họng: "..."

Thật là, cái hay không nói lại đi nói cái dở.

Hoàn cảnh của anh ấy và Tôn Tường Vy đương nhiên không giống anh, chưa nói đến chuyện cả hai đều bị ép kết hôn, trước đây người trong quân đội ai mà không biết Tôn Tường Vy thích Giang Lâm đến thế nào.

Vài ngày trước, anh ấy trở về từ Nam Kinh, lúc đi phát kẹo mừng, có người lấy chuyện này ra trêu chọc, nếu không có người ngăn lại thì ắt thằng nhóc đó đã bị đ.ấ.m cho hai phát.

Trong quá khứ Tạ Húc Đông từng mong chờ hôn nhân bao nhiêu thì hiện tại lại bài xích bấy nhiêu.

Nghĩ đến đây, anh ấy không khỏi bực bội.

Cát Đại Xuyên cau mày, hãy còn băn khoăn rằng tại sao Lâm Hướng Tuyết lại đột nhiên nổi giận rồi phớt lờ mình, nhưng suy cho cùng hai người họ cũng chẳng thân thiết đến vậy, hỏi người khác thì không tiện lắm .

Giang Lâm im lặng vung cuốc nhưng trong lòng lại lo lắng cho bệnh tình của Bạch Du.

Kể từ khi về đảo Quỳnh Châu, Bạch Du không còn gặp ác mộng hoặc mộng du vào ban đêm nữa.Rõ ràng là sau khi đến đây, cô không cần phải suy nghĩ đến những chuyện lộn xộn ở Thủ đô, hằng ngày có Lâm Hướng Tuyết ở bên bầu bạn, tâm trạng thoải mái hơn nhiều, bệnh tình cũng vì vậy mà thuyên giảm.

Chỉ là cách này chỉ trị được ngọn chứ không trị được gốc, nói không chừng một ngày nào đó bệnh của cô lại tái phát.

Giang Lâm nghĩ đến những lời bác sĩ Trịnh nói, muốn trị dứt điểm phải đến Hồng Kông, có điều với tình hình trong nước hiện giờ, họ không thể đi được.

Nghĩ vậy, lông mày anh cũng dần nhíu chặt lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-351.html.]

Bạch Du nhìn thấy cảnh này từ cửa sổ bếp, suýt thì bật cười thành tiếng.

Người ta nói ba người đàn bà thành một vở kịch, sao ba người đàn ông ngồi với nhau lại trông đăm chiêu ủ dột thế này?

Cô thấy rất thú vị nên chạy vội về phòng lấy máy ảnh, "tách" một tiếng, chụp lại khoảnh khắc này.

Giang Lâm nghe thấy tiếng chụp ảnh mới phát hiện mình bị chụp lén, anh thả cái cuốc nhỏ xuống, bước tới: "Sao em lại chụp bọn anh?"

TBC

Bạch Du: "Chẳng biết anh nghĩ gì mà hai đầu lông mày sắp chạm vào nhau rồi kia kìa, cả đồng chí Tạ và đồng chí Cát nữa, em thấy dáng vẻ cau mày của ba người các anh buồn cười quá nên chụp lại."

Giang Lâm cũng không bắt cô xóa: "Anh vừa nghĩ đến chuyện của quân đội."

Nụ cười trên môi Bạch Du biến mất: "Rắc rối lắm sao?"

Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu lên khuôn mặt cô, nhuốm vàng mái tóc và hàng mi, đôi mắt trong veo phản chiếu hình bóng của anh.

Giang Lâm khẽ lắc đầu: "Cách thì bao giờ cũng nhiều hơn khó khăn, cho nên dù có khó khăn đến đâu cũng sẽ có cách giải quyết."

"Đúng vậy, cách thì bao giờ cũng nhiều hơn khó khăn, chắc chắn sẽ có cách giải quyết." Bạch Du tưởng anh thật sự lo lắng về chuyện của quân đội, nhưng cô lại không giúp được gì, bèn chuyển chủ đề: "Đúng rồi, bên Tần Tâm Hủy có tin tức gì không?"

Giang Lâm: "Ừ, anh định tối mới nói với em.Đội trưởng Trần gọi điện đến, nói không có bất kỳ chứng cứ nào chứng minh Tần Tâm Hủy có liên quan đến cái c.h.ế.t của Tần Ngạn Thành và Tần Chính Nhân nên không thể kết tội cô ta.Nhưng trong vụ án Tần Ngạn Thành, cô ta phạm tội không tố giác tội phạm và tội che giấu tội phạm, vậy nên bên đó quyết định trong hai ngày này sẽ đưa cô ta đến nông trường cải tạo lao động."

Người đàn ông tên Lương Tuấn lúc đầu không chịu khai vị trí t.h.i t.h.ể Tần Ngạn Thành, mãi tới khi không chịu đựng được nữa mới khai ra, nhưng nơi vứt xác là một cái ao sâu và đục, không thể trục vớt được xác.

Hơn nữa, Lương Tuấn đã thừa nhận chính ông ta là người chế tạo axit sunfuric cho Tần Chính Nhân và giúp bà ta vứt xác, tất cả chứng cứ đều chỉ ra Tần Chính Nhân là người g.i.ế.c Tần Ngạn Thành. Trong tình huống này, dù cho họ nghi ngờ Tần Tâm Hủy cũng vô ích.

Loading...