Đêm đó, anh đang lim dim ngủ thì Bạch Du nằm bên cạnh đột nhiên hét lên, anh lập tức tỉnh lại, sau đó thấy Bạch Du quơ quơ hai tay như người bị rơi xuống nước.
Sau đó cô lại nói mớ những lời anh không hiểu, hình như gặp ác mộng, đương lúc anh định đánh thức cô dậy thì cô đột nhiên nhảy phắt dậy, sau đó tìm được chính xác cái tủ quần áo rồi trốn vào.
Nhưng tủ quần áo ở nhà khách quá nhỏ, cuối cùng cô chỉ nhét được chân tay vào.
Suốt cả quá trình, anh luôn đi theo bên cạnh cô, cô mở mắt nhưng lại như không nhìn thấy anh.
Chờ đến khi cô yên tĩnh lại anh mới bế cô quay lại giường.
Tình huống này chỉ xảy ra một lần nhưng anh không dám chắc sau này còn xảy ra nữa không, thế nên mới cảnh báo trước với Lâm Hướng Tuyết.
Lâm Hướng Tuyết nghe xong thì mãi không có động tĩnh gì, sau đó thì ôm mặt nức nở: "Du Du đáng thương quá... Sao anh cả của cậu ấy lại đáng ghét như vậy chứ? Tôi mà biết thì kiểu gì cũng phải tát cho anh ta mấy cái!"
Bàn tay đang đút trong túi của Giang Lâm khẽ động đậy, lần đầu tiên có cảm giác muốn hút thuốc.
Lâm Hướng Tuyết chỉ khóc một lát rồi sụt sùi lau khô nước mắt, cô ấy nói: "Đồng chí Giang, anh cứ yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho Du Du, nếu xảy ra chuyện như vậy thì tôi sẽ báo cho anh ngay."
Lúc trước cô ấy không biết Bạch Du bị bệnh này, trên đường đi hầu như toàn là Bạch Du chăm sóc cô ấy.
Sau này đến lượt cô ấy chăm sóc và bảo vệ Bạch Du!
Khi Bạch Du tắm rửa xong đi ra, Giang Lâm và Lâm Hướng Tuyết đã quay vào phòng, trên mặt Lâm Hướng Tuyết hoàn toàn không có dấu vết mới khóc xong.
Bạch Du vừa lau tóc vừa nói: "Mình có để lại nước nóng đấy, đủ cho cậu tắm, tranh thủ vẫn còn nóng mau đi tắm đi."
Thủ đô đã bước sang mùa thu, sáng và tối đều phải mặc áo dài tay nhưng trên đảo Quỳnh Châu vẫn còn là mùa hè, rõ ràng đã nhập thu thất bại rồi.
Nhưng bây giờ ban đêm đã mát mẻ hơn, cộng với bọn họ đã mệt mỏi suốt đường đi, Bạch Du cảm thấy vẫn nên tắm nước nóng sẽ thoải mái hơn nên mới để nước nóng lại cho Lâm Hướng Tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-342.html.]
Lâm Hướng Tuyết nhìn cô, sau đó mỉm cười như thường ngày: "Ừ, mình đi tắm đây."
Sau khi Lâm Hướng Tuyết đi vào phòng tắm, trong phòng khách chỉ còn lại Bạch Du và Giang Lâm.
Giang Lâm cầm một cái khăn mặt tới, rất tự nhiên lau tóc cho Bạch Du.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào phòng, rơi vào tóc mai trên trán Bạch Du, nhuộm mấy lọn tóc mai thành màu vàng trông rất đáng yêu.
Hai người đều không nói gì nhưng không khí rất ấm áp.
Gió thổi vào, tóc cô đã gần khô, Giang Lâm lại ngứa tay giúp cô chải tóc.
Mỗi khi ngón tay của anh lướt qua da đầu cô, Bạch Du không khỏi nổi da gà, lo lắng chuyện sẽ phát triển theo hướng không đúng, cô phá vỡ sự im lặng: "Giang Hựu Hàm thế nào rồi?"
Bởi vì trên tàu còn có người khác nên cô ít có thời gian nói chuyện nhà họ Giang.
Giang Lâm: "Nó ngã từ trên giường xuống, bị chấn động não, sảy thai, bác sĩ nói sau này không có thai được."
TBC
Bạch Du "A" lên, quay lại nhìn anh: "Sao nghiêm trọng thế?"
Hôm đó cô chỉ muốn dạy dỗ Giang Hựu Hàm một chút thôi, không ngờ chuyện lại phát triển thành thế này, chắc Lâu Tú Anh và Giang Hựu Hàm lại càng hận cô.
Giang Lâm giơ tay khẽ vuốt ve nếp nhăn trên trán cô: "Chuyện này không liên quan gì đến em, em đừng tự trách, nếu bên kia gọi điện thoại hay viết thư đến thì cũng không cần quan tâm."
Bạch Du im lặng một lát mới nói tiếp: "Em không tự trách, chỉ cảm thấy chắc chắn bọn họ rất bất mãn với em."
Bây giờ cô ở đảo Quỳnh Châu, lại có ngọn núi lớn là ông Giang ở đó, tất nhiên bọn họ không làm gì được cô.
Nhưng bọn họ cũng không thể ở đảo Quỳnh Châu cả đời được, ông cụ cũng lớn tuổi rồi, chờ ngày nào ông cụ ra đi thì chính là lúc bọn họ bắt đầu tác oai tác quái.