Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 323

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:37:41
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bệnh nhân chỉ ngủ thiếp đi thôi, không phải ngất xỉu.”

Lông mày Giang Lâm nhíu lại: “Ngày thường cô ấy ngủ không sâu, chỉ một tiếng động nhỏ là sẽ tỉnh giấc, nếu là ngủ, vậy tại sao vẫn không tỉnh lại?”

Chú Vương đứng bên cạnh gật đầu.

Dáng vẻ của Du Du không giống như ngủ thiếp đi, vừa nãy lúc đưa cô ra khỏi ngăn tủ, cả lúc được Giang Lâm ôm tới bệnh viện nữa, nếu thực sự là ngủ thiếp đi thì phải bị đánh thức từ lâu rồi.

Bác sĩ Trịnh đẩy mắt kính trên mũi: “Lúc còn trẻ, ông nội của tôi từng tới nước Anh học qua tâm lý học, ông ấy nói người trong tình trạng sợ hãi cực độ, phần lớn sẽ khóc lóc và la lối nhưng cũng có phần ít người có hành động khác với người thường, có lẽ là đồng chí Bạch thuộc về phần ít người đó.”

Sợ hãi và đau buồn cực độ khiến cơ thể cô khởi động cơ chế bảo vệ bản thân, khiến cô bước vào giấc ngủ sâu, bây giờ rất khó đánh thức cô khỏi giấc ngủ.

Giang Lâm: “Vậy cô ấy sẽ ngủ như thế trong bao lâu?”

Bác sĩ Trịnh lắc đầu: “Tôi cũng không biết, vả lại tôi cũng không biết quá rõ về tình trạng và kiến thức của căn bệnh này, e rằng không có cách nào để giúp các cậu.”

Trong nước không coi trọng tâm lý học, thậm chí mọi người còn không biết tới khái niệm này, cũng không chấp nhận tâm bệnh là một loại bệnh.

Khi ấy ông nội của anh ấy chỉ làm nghề kiêm nhiệm, không nghiên cứu sâu, sau khi về nước loạn trong giặc ngoài, tài liệu lịch sử ông ấy mang về nước cũng bị mất trong lúc chiến tranh loạn lạc.

TBC

Thế nên anh ấy chỉ nghe ông nội của mình kể vài ví dụ tiêu biểu về tâm lý học, còn cách chữa trị ra sao thì anh ấy không biết.

“Nếu có thể đến Hồng Kông, có lẽ sẽ có chuyên gia và bác sĩ giúp được các anh về phương diện này.”

Chẳng qua là với tình hình bây giờ, muốn đến Hồng Kông nói thì dễ làm thì khó.

Nghe bác sĩ Trịnh nói vậy, trong phòng bệnh im lặng vài giây.

Giang Lâm quay đầu nhìn Bạch Du đang nằm trên giường bệnh, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ, chiếu lên trên khuôn mặt của cô, nhuộm lông mi và lông tơ trên mặt của cô trở thành màu vàng nhạt, lông mi vừa dài vừa rậm rủ xuống tạo thành một cái bóng nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-323.html.]

Cô ngủ sâu rất sâu, dường như sẽ mở mắt bất cứ lúc nào, nhìn anh bằng đôi mắt trong trẻo và sạch sẽ.

Chú Vương nghe không hiểu những lời bác sĩ Trịnh nói, nhưng ông ấy nghe hiểu một điều, đó là Bạch Du bị bệnh.

Hơn nữa còn không phải là bị bệnh bình thường.

Nghĩ vậy, ông ấy không kiềm được mà cảm thấy đau lòng: “Tại sao lại như vậy, đang yên lành sao lại thành ra thế này?”

Bác sĩ Trịnh còn có chuyện bận, bảo bọn anh có chuyện thì nói y tá tới tìm anh ấy, sau đó xoay người rời khỏi.

Bác sĩ Trịnh vừa rời khỏi, người nhà họ Bạch đã tới.

Ngoài bà Bạch và Bạch Phi Bằng ra, còn có Bạch Gia Dương.

Bạch Gia Dương vừa vào thì thấy Bạch Du vẫn trong trạng thái “ngất”, còn chưa tỉnh lại, cả người run lên, sắc mặt tái nhợt giống như quỷ: “Du Du, em ấy…”

Bà Bạch đẩy anh ấy ra: “Cút sang một bên, đừng ở đây làm mất thể diện nữa!”

Nói xong, bà ấy nhào về phía Bạch Du đang nằm trên giường, đau lòng sờ mặt cô, sau đó lại sờ tay cô, cuối cùng ngẩng đầu lên hỏi Giang Lâm về tình huống bây giờ.

Giang Lâm không có ý định giấu giếm, anh thuật lại những lời bác sĩ nói cho nhà họ Bạch nghe.

Chẳng qua là anh không nhắc tới chuyện Bạch Du trốn trong ngăn tủ trước khi được đưa tới bệnh viện, anh không nói nhưng chú Vương nói.

Nghe xong lời của hai người, phòng bệnh im lặng trong nháy mắt.

Một giây sau, hai tiếng “bốp bốp” vang lên.

Khuôn mặt Bạch Gia Dương bị tát lần lượt hai cái, lập tức sưng lên.

Bà Bạch: “Anh có lương tâm không, bé Du làm gì cũng nghĩ cho người anh cả là anh, thế mà anh lại đối xử với nó như này đây? Vì người mẹ Tần Chính Nhân không biết phân biết đúng sai đó mà anh mắng nó là kẻ lòng lang dạ sói, tôi nói cho anh biết, nếu bé Du xảy ra chuyện chẳng lành, sau này anh đừng có nhận người bà nội này nữa!”

Loading...