Khi bà nội cô ấy qua đời, cha cô ấy không khóc, bình tĩnh lo chuyện tang ma cho bà nội, khi đó có không ít người nói cha cô ấy không có lương tâm, thậm chí ngay cả cô ấy cũng có suy nghĩ như vậy.
Nhưng vào một ngày nọ, cô ấy nhìn thấy cha cô ấy cầm ảnh bà nội để nói chuyện, nói được một lúc thì bật khóc, lúc đó cô ấy mới biết rằng, không phải là cha cô ấy không đau buồn, ông ấy chỉ đặt sự nhớ thương ở chỗ sâu nhất trong đáy lòng.
Đối với vài người mà nói, người thân qua đời, không phải là một cơn mưa như trút nước, mà là cơn mưa kéo dài đằng đẵng trong cuộc đời.
Trong phòng khách lại rơi vào im lặng lần nữa.
Ánh chiều tà của mặt trời lặn chiếu xuyên qua ô cửa sổ, trong phòng lạnh lẽo buồn tẻ.
Bạch Gia Dương nhìn áo nhung được đặt trên ghế sô pha, càng nhìn càng đau lòng, anh ấy chợt đứng lên, chạy ra ngoài.
***
Bên nhà họ Bạch náo loạn, bên nhà họ Giang lại càng náo loạn hơn nữa.
Lâu Tú Anh té xỉu không phải là chuyện lớn, sau khi tới bệnh viện, dưới sự giúp đỡ của bác sĩ và y tá, chẳng mấy chốc bà ta đã tỉnh lại.
Nhưng chuyện của Giang Hựu Hàm lại rất phiền phức.
Nhà họ Giang lo cô ta thực sự có thai trước khi có chồng, thế nên đã tới bệnh viện của một người quen, để người quen lén sắp xếp chuyện kiểm tra.
Vừa kiểm tra xong, cũng chứng minh chuyện Giang Hựu Hàm thực sự mang thai.
Một tiếng “Bốp” vang lên, Lâu Tú Anh tát vào mặt Giang Hựu Hàm: “Mày, cái đồ không biết liêm sỉ, sao mày có thể làm như vậy? Rốt cuộc thằng súc sinh đó là ai? Nói ra mau!”
Bà ta cho rằng con gái chỉ có chút buông thả nhưng vẫn nghe lời bà ta.
Bà ta thực sự nghĩ rằng cả cái nhà này đã nằm trong lòng bàn tay bà ta, nhưng thực tế lại cho bà ta một cái bạt tai thật mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-318.html.]
Có thai trước khi có chồng!
TBC
Sáu chữ này khiến bà ta hoa mắt chóng mặt, ước có thể ngất xỉu thêm lần nữa!
Chẳng qua là bà ta càng căm thù thằng đàn ông đó, bà ta cảm thấy chắc chắn là do thằng đàn ông đó đã quyến rũ Giang Hựu Hàm nên mới khiến cô ta làm ra chuyện hồ đồ như thế.
Giang Hựu Hàm bị cái tát làm ngơ ngác, khuôn mặt nóng bừng, nước mắt chảy ra ngay lập tức: “Mẹ, mẹ đánh con! Mẹ chưa bao giờ đánh con!”
Lâu Tú Anh tức giận tới mức lồng n.g.ự.c phập phồng lên xuống: “Tao đánh c.h.ế.t mày còn được! Mày còn không mau nói, thằng súc sinh đó tên gì, đơn vị nào, nhà ở đâu?”
Nếu bà ta không chỉ có một đứa con gái, nếu không phải ở đây vẫn còn có người nhà họ Giang thì bà ta thực sự muốn tát c.h.ế.t cô ta!
Giang Hựu Hàm bị dáng vẻ của mẹ cô ta dọa sợ: “Con không nói, chắc chắn là sau khi con nói mẹ sẽ đánh c.h.ế.t anh ấy.”
Giang Hựu Hàm dám chắc rằng mẹ cô ta sẽ không nỡ đánh cô ta, nhưng nếu bà ta biết sự tồn tại của Lương Thiên Vũ thì khó mà nói.
Hơn nữa với điều kiện của nhà Lương Thiên Vũ, khi mẹ cô ta biết, có lẽ sẽ không chỉ đánh c.h.ế.t một mình Lương Thiên Vũ, đoán chừng còn có đứa con gái ruột là cô ta nữa.
Nghĩ vậy, cô ta rụt cổ lại.
Mọi người: “...”
Từng thấy kẻ ngu nhưng chưa thấy ai ngu như thế.
Tới nước này rồi mà cô ta không tự lo cho mình, trái lại còn suy nghĩ cho thằng súc sinh đó, thực sự không biết phải nói cô ta thế nào nữa.
Lâu Tú Anh tức giận tới mức sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, bà ta cầm lấy cái gối đầu trên giường bệnh đập vào mặt Giang Hựu Hàm: “Mày không nói có đúng không, vậy tao đánh c.h.ế.t mày! Đánh c.h.ế.t cái đồ không biết liêm sỉ nhà mày!”
Nếu như chuyện này lọt ra bên ngoài, không chỉ có tiếng tăm cả đời của Giang Hựu Hàm bị hủy hoại, mà cả dòng thứ ba của bọn họ cũng không thể ngóc đầu lên được.
Giang Khải Bang cũng sẽ mắng bà ta dạy dỗ con gái không tốt, nói không chừng tới khi đó đơn vị làm việc của bà ta cũng sẽ chịu ảnh hưởng.