Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 311
Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:36:49
Lượt xem: 33
Cuối cùng cô không nhịn được mà dùng tay đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh, lúc này anh mới thả eo cô ra.
Một lúc lâu sau.
TBC
Anh buông bờ môi cô ra, giọng nói vừa trầm thấp vừa mờ ám: “Anh có một chuyện muốn nói với em.”
Khuôn mặt Bạch Du vô cùng nóng.
Đừng nói là anh muốn… Bổ sung chuyện chưa làm vào tối qua ngay bây giờ đấy nhé?
Nhưng bây giờ đang là ban ngày ban mặt, vả lại người nhà họ Giang có thể quay về bất cứ lúc nào.
Nếu như bị bắt gặp, vậy thì sẽ rất khó xử.
Cả người cô không còn sức lực, mềm nhũn như vũng nước, tựa vào trên người anh: “... Anh muốn nói gì?”
Giang Lâm: “Tối nay chúng ta phải sớm tới…”
Bạch Du: “Nếu không thì chúng ta đừng làm, trong phòng không có áo mưa.”
Giang Lâm: “?”
Bạch Du: ?”
Trong phòng im lặng vài giây, hai người không nói chuyện.
Bạch Du cắn môi, ngại tới mức ngón chân có thể đào được mấy tòa thành nhỏ.
Vừa nãy cô thực sự cho rằng Giang Lâm muốn làm chuyện ấy với cô… Thế nên mới giành nói trước, cô lo rằng Giang Lâm sẽ không vui khi bị từ chối nên cô đã chủ động lấy cái cớ là áo mưa.
Nếu biết Giang Lâm chỉ muốn nói vậy với cô thì đánh c.h.ế.t cô cũng không nói như vậy!
Cứu mạng, quả thực là ngại quá!
Giang Lâm nhìn khuôn mặt đỏ bừng như con tôm của cô, anh cảm thấy có chút buồn cười nhưng vẫn kiềm chế: “Bây giờ không được, anh sẽ không làm vào lúc này…”
Mặc dù Bạch Du ngại tới mức ước có thể giả vờ ngất xỉu nhưng cô vẫn thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-311.html.]
Quả thực, mối quan hệ giữa cô và mẹ không được tốt, nhưng vào lúc này, cô không có tâm trạng để làm chuyện đó.
Bởi vì thời gian tạm thời thay đổi, phải thông báo tin tức cho rất nhiều người, thế là bọn cô chia nhau ra làm việc.
Bạch Du gọi điện thoại cho Lâm Hướng Tuyết trước.
Dựa theo kế hoạch, bọn họ sẽ lên chuyến xe lửa vào lúc bốn giờ chiều vào ngày mai, bây giờ dời lại nhiều như vậy, ngay cả Lâm Hướng Tuyết cũng giật mình.
Nhưng nếu bảo cô ấy một mình ngồi xe đến đảo Quỳnh Châu, đầu tiên là cô ấy không có can đảm, thứ hai là chắc chắn người nhà sẽ không yên tâm, do đó dù không nỡ, cô ấy vẫn giữ vững tinh thần để tạm biệt với người nhà.
Thực ra người nhà của Lâm Hướng Tuyết cũng không muốn cô ấy đến đảo Quỳnh Châu, bây giờ biết là phải xuất phát sớm thì lập tức khuyên cô ấy.
Nhưng Lâm Hướng Tuyết luôn nghe theo lời người nhà từ trước tới giờ, nay ý chí lại vô cùng kiên định.
Sau khi cúp điện thoại, Bạch Du lại gọi cho chị Ánh Chi, bọn họ hẹn nhau tới cửa hàng Hữu Nghị để mua đồ.
Từ Ánh Chi vừa nhìn thấy Bạch Du thì đã ôm chầm lấy cô: “Em bớt đau buồn.”
Đối với chuyện mẹ chồng tương lai Tần Chính Nhân qua đời, tới sáng nay cô ấy mới biết.
Ngoài bất ngờ ra thì cũng chỉ có bất ngờ.
Từ sáng tới tận bây giờ cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh Bạch Gia Dương, tâm trạng Bạch Gia Dương rất tệ, có thể nói là cận kề bên bờ sụp đổ.
Sau khi nghe điện thoại của Bạch Du, cô ấy còn nghĩ rằng Bạch Du cũng tìm cô ấy để ra ngoài cùng nhưng dáng vẻ bây giờ của cô… Dường như khá ổn.
Bạch Du nhạy bén nhận ra sự nghi ngờ của cô ấy nhưng cô cũng không giải thích, mà chỉ nói: “Chị Ánh Chi, rạng sáng hôm nay em sẽ lên xe lửa tới đảo Quỳnh Châu, trước khi đi em muốn mua vài món đồ cho người nhà, chị chọn giúp em nhé.”
Từ Ánh Chi giật mình: “Không phải em nói chiều ngày mai mới đi à? Sao lại thay đổi thời gian?”
Bạch Du: “Bên anh Giang Lâm tạm thời có việc, bởi vậy phải đi sớm.”
Thực ra là đã thu dọn đồ đạc xong xuôi, có thể đi bất cứ lúc nào.
Chẳng qua là mẹ cô đột ngột qua đời, chuyện của anh hai chưa giải quyết xong, chuyện của Tần Tâm Hủy còn chưa rõ ràng, nếu được, cô thực sự muốn ở lại.
Bây giờ không có cách nào để đi với người nhà, đành phải mua đồ để đền bù cho mọi người.